Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 366

Chương 366:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 366:

“Không thành vấn đề.”

Kỷ An mỉm cười, trong mắt hắn, loại quỷ thi như Hắc Yểm cũng không đáng nhắc tới.

Liễu Bạch Nguyệt rất hài lòng với cuộc nói chuyện này.

“Thư ký, mau sắp xếp cho ngài Kỷ nghỉ ngơi, có yêu cầu gì cứ việc nói.”

“Vâng, Liễu tổng.” Thư ký đồng ý một tiếng, chậm rãi đi lên trước, "Ngài Kỷ, mời đi.

“Ừm...”

“Kỷ An cùng các đội viên đứng dậy, rời khỏi văn phòng, đến phòng chuyên dụng cho khách nghỉ ngơi.”

Trong phòng làm việc, chỉ còn lại Liễu Bạch Nguyệt và Hàn Tĩnh Xuyên.

“Thế nào? Lần này ta không lừa ngươi chứ?” Liễu Bạch Nguyệt nói.

“Ừ.”

Hàn Tĩnh Xuyên gật đầu, "Có thể tới thủ phủ chiến đấu, quả đúng là chuyên gia, dù sao so với Nam Phong Lăng lần trước cũng đáng tin hơn nhiều.”

“Ngươi cũng đừng nhắc tới hắn, đó chỉ là một tên lừa đảo thôi.” Liễu Bạch Nguyệt có chút ghét bỏ.

Bởi vì có đám người Kỷ An đến, Liễu Bạch Nguyệt lấy lại tự tin, hôm nay có lệnh treo giải thưởng cho cường giả, mà cấp dưới Hàn Tĩnh Xuyên cũng muốn đột phá, hơn nữa con hổ cuối cùng trong Tứ Hổ là Từ Nham, đang từ tổng bộ chạy về.

Ngoài ra, dưới trướng cô còn có ba người cải tạo chất lỏng đời thứ ba cấp A+.

Về phần cơ sở phương diện, người sống sót ở thành phố Đồng Xương cũng đã được tiếp nhận, hiệu quả chiến đấu tăng lên đáng kể.

Có thể nói là muốn binh có binh, muốn tướng có tướng.

Hôm nay đội hình này tuyệt đối là đỉnh cao, từ trước tới nay thành phố Lâm Sơn chưa từng giàu có như vậy, xem như đây là thời khắc huy hoàng nhất.

“Hừ! Hãy chờ xem…” Liễu Bạch Nguyệt oán hận nói thầm.

Bởi vì thời gian gần đây bị zombie ức hiếp quá nặng nề, từ đầu đến cuối co đầu rụt cổ ở Lâm Sơn, không dám đi ra ngoài.

Mặc dù vậy, doanh địa còn liên tục bị tấn công, thương vong nặng nề.

Nhất là lần phòng thí nghiệm bị đầu độc, khiến virus Z và virus Q bị thất lạc, quả thực chính là cưỡi trên cổ mình đại tiện, vô cùng nhục nhã.

Khiến bản thân bị Diệp Giản gọi điện thoại tới cười nhạo....

Hiện tại cường giả đã tụ tập về công ty, binh cường mã tráng, cô quyết định phát lệnh phản công, thuận thế tiêu diệt Hắc Yểm, sau đó sẽ đến Lâm Đông, tiến quân vào thành phố Giang Bắc, thôn tính chi nhánh của Diệp Giản, đến lúc đó mấy thành phố xung quanh đều sẽ là tài nguyên của mình.

“Hả? Nhân tiện....”

Liễu Bạch Nguyệt chợt nghĩ tới Diệp Giản, không biết hiện giờ người này thế nào, hắn từng gọi điện tới chọc giận mình, nhưng hiện giờ cô sắp nghênh đón thời khắc tỏa sáng, có phải cũng nên thăm hỏi hắn vài lời không nhỉ?

Tại thành phố Giang Bắc, công ty Tek

"Đúng rồi."

“Không được…”

“Vương Nổ! Tôi còn có một lá bài thôi.”

Trong phòng làm việc của Diệp Giản, một đám người vây quanh nữ thư ký, rộn ràng nhốn nháo, vô cùng náo nhiệt.

Lo lắng hãi hùng cũng chỉ là ngày một ngày hai, vui vẻ hạnh phúc cũng vậy, nếu còn sống, vậy nhất định phải theo đuổi hạnh phúc.

“Đinh linh linh... Reng reng reng...”

Đột nhiên, điện thoại vệ tinh trên bàn làm việc vang lên.

“Hả?”

Diệp Giản ngẩn ra, vẻ mặt kinh ngạc, bởi vì chiếc điện thoại này đã rất lâu rồi chưa vang lên.

Là ai gọi cho mình?

Hắn lập tức nhấc máy: “Ai vậy? Có chuyện gì thì nói nhanh lên.”

“Ơ! Diệp tổng, nghe giọng điệu này của ngài.... Có vẻ gần đây ngài bận rộn quá nhỉ?” Liễu Bạch Nguyệt nói bóng nói gió.

Vừa nghe thấy giọng nói này, Diệp Giản liền biết là ai.

“Thì ra là ngươi, gọi điện thoại cho ta làm gì? Nếu không có việc gì thì ta cúp máy đây.”

"Đương nhiên là có việc, sao ngươi lại gấp gáp vậy chứ?" Liễu Bạch Nguyệt có chút buồn bực.

Đúng lúc này, nữ thư ký bên cạnh Diệp Giản thúc giục: “Diệp tổng, anh làm nhanh lên....”

“Hả? ??” Liễu Bạch Nguyệt ở đầu bên kia đương nhiên có thể nghe thấy tiếng.

“Diệp Giản, rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy?”

“Ta đang chơi poker.” Diệp Giản thành thật nói.

“...” Liễu Bạch Nguyệt trầm mặc trong giây lát, "Ngươi tốt nhất nên nói là đang đánh bài tú lơ khơ..."

“Rốt cuộc là ngươi có chuyện gì?” Diệp Giản thúc giục.

“Khụ!” Liễu Bạch Nguyệt hắng giọng, đứng dậy.

“Chuyên gia treo giải thưởng hồ sơ quỷ thi đã tới thành phố Lâm Sơn bọn ta, bọn ta dự định chính thức phát động phản công, dọn sạch zombie xung quanh.”

“Chuyện này thì liên quan gì đến ta.”

Diệp Giản vẫn chưa thể hiểu, đối với bốn chữ 'dọn sạch zombie', lỗ tai cũng sắp nghe đến phát ngán...

Liễu Bạch Nguyệt tiếp tục nói: “Đương nhiên là có liên quan đến ngươi, chờ khi ta chiếm được Giang Bắc, lúc đó ngươi đừng quên mở cửa nghênh đón ta.”

“Ha ha, chờ ngươi tới rồi nói.”

“Vậy được, chúng ta hãy cùng xem, ta nhất định sẽ tới, đến lúc đó hi vọng ngươi còn có thể giữ được thái độ này khi gặp ta.”

Sau khi Liễu Bạch Nguyệt nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Tút -- tít -- tít --

Trong điện thoại Diệp Giản nhất thời truyền đến âm thanh chói tai.

“Đúng là thần kinh…”

Hắn chẳng hiểu gì cả, chửi một câu rồi đặt điện thoại xuống, sau đó ném ra lá bài poker cuối cùng.

"Chỉ còn một lá 6, hết bài!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay