Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 361

Chương 361:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 361:

Cơ thể quái vật nhanh chóng khô quắt, sau đó mềm nhũn ngã xuống đất.

Trong tận thế vốn không có quan hệ hợp tác, cùng lắm là lợi dụng lẫn nhau, kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh, những lời quái vật nói đều không thể tin cậy được chút nào.

Khi những con quái vật xung quanh nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị giết thì lập tức hoảng sợ, mất ý chí chiến đấu và chạy tán loạn tứ phía.

Mị Cơ hiển nhiên không có ý định buông tha bọn họ, nên đã dẫn theo một đám tang thi đuổi theo, lần lượt hạ gục lũ quái vật, ấn trên mặt đất cắn xé.

Cuồng Lang thấy chiến thắng đã chắc chắn thì liền hưng phấn trở lại, cho rằng đây là trận chiến đầu tiên trên con đường làm bá chủ, bánh răng vận mệnh đã bắt đầu chuyển động

Một bên, Lâm Đông đem tinh thạch trong cơ thể quái vật móc ra. Lúc này ba viên tinh thạch ở trong tay hắn toả ra hào quang rạng rỡ, mặc dù ở ban ngày cũng cực kỳ sáng ngời.

Đám zombie Cuồng Lang tiến lại gần, sắc mặt vui vẻ: “Đại ca, đúng là giống như ngươi nói, biến thành ba viên rồi!”

“Ừm.” Lâm Đông gật đầu.

Hắn đã sớm biết ký sinh quái có cảm ứng đối với tinh thạch ở gần. Một phần kế hoạch chính là hấp dẫn bọn chúng lại đây. Đám zombie Cuồng Lang vô cùng bội phục, cảm thấy Lâm Đông đúng là liệu sự như thần.

“Đại ca, chúng ta đi tấn công thành phố đi. Tạo một địa bàn lớn hơn nữa, ta đã chán cái trấn nhỏ này rồi.”

“Muốn địa bàn lớn hơn thì ngươi nên tự mình cố gắng đi” Lâm Đông nói.

Vẻ mặt Cuồng Lang kinh ngạc: “Vậy ngài định làm gì?”

“Ta phải đi đây.”

“Hả......” Nghe Lâm Đông nói vậy, Cuồng Lang ngây ngẩn cả người: “Ngài...... muốn đi đâu?

“Đến phía bên kia bờ biển.” Ánh mắt Lâm Đông nhìn ra xa. Bây giờ mục đích đi tới đảo quốc cũng đã hoàn thành, cũng đã đến thời điểm nên trở về.

Trong nháy mắt Cuồng Lang chìm vào im lặng, trong lòng trống trải như có thứ gì đó bị rút sạch, cảm giác bi thương mãnh liệt xông lên đầu. Nếu tang thi có nước mắt, hiện tại hắn có thể khóc thành thác Lư Sơn: “Đại ca, ta không nỡ rời xa ngươi......”

“Chúng ta còn có thể gặp lại.” Lâm Đông nói.

Cuồng Lang cực kỳ cảm động: “Thật sao?”

“Ừ, trừ khi ngươi bị sinh vật khác bắt.”

“Ặc...” Cuồng Lang xạm mặt lại, cảm xúc ly biệt tràn ngập bị hòa tan không ít. “Đại ca, ngươi yên tâm, ta sẽ không bị như vậy. Ta muốn đánh bại những kẻ vô địch khắp đảo quốc, trở thành bá chủ chân chính của nơi này, sau đó ta sẽ vượt biển tìm ngài.”

“À, được.” Lâm Đông gật đầu.

Giờ phút này, trong lòng Cuồng Lang vô cùng kiên quyết, tựa hồ cảm thấy trong một khoảnh khắc đã cùng Lâm Đông đạt thành ước định nào đó. Hơn nữa vì ước định này, hắn nguyện ý dùng tính mạng để thực hiện......

…….

Ngay khi Lâm Đông quyết định trở về, đã có một chiếc máy bay nhanh chóng vượt qua đại dương đáp xuống công ty Tek ở thành phố Lâm Sơn. Chính là tiểu đội Hàn Tĩnh Xuyên.

Lúc này, bọn họ đứng ở hành lang trước cửa văn phòng Liễu Bạch Nguyệt, thần thái căng thẳng, mặt lộ vẻ lo lắng. Bởi vì thời điểm ở đảo quốc, rõ ràng họ tìm được tung tích tinh thạch nhưng không nỗ lực đuổi theo mà cứ bỏ về, cách làm việc có vẻ rất là lười biếng.

“Liễu tổng sẽ không tức giận đối với hành động lần này chứ?” Một gã đội viên cau mày, hiển nhiên cực kỳ lo lắng.

“Ai biết được chứ......” Thanh niên bên cạnh cũng không yên: “Liễu tổng nếu là trách xuống, không chừng sẽ trừng phạt chúng ta, nghiêm trọng hơn một chút, nói không chừng trực tiếp đem chúng ta đi làm vật thí nghiệm!”

“Sh….” Vài đội viên hít sâu một hơi, đều bị dọa không nhẹ.

“Hàn đội trưởng, chúng ta làm sao bây giờ?” Bọn họ đem ánh mắt xin giúp đỡ hướng về phía Hàn Tĩnh Xuyên, ai cũng đều biết hắn tương đối thông minh, nói không chừng có biện pháp đối phó.

“Không phải chúng ta, mà là các ngươi, dù sao ta sẽ không bị trừng phạt.” Hàn Tĩnh Xuyên buông tay nói.

Hắn vốn là Lâm Sơn Tứ Hổ, tại Tek công ty có quyền cao chức trọng, Liễu Bạch Nguyệt còn cần hắn giúp đỡ, đương nhiên sẽ không bởi vì chút chuyện này mà trừng phạt hắn.

“... “Một đám đội viên im lặng, trong lòng không nói gì.

Đúng lúc này, cửa phòng làm việc mở ra, nữ thư ký đi ra: “Liễu tổng muốn gặp các ngươi, vào đi.”

“À, vâng…” Mọi người cúi đầu, tâm tình càng thêm thấp thỏm bất an, cảm giác giống như lên pháp trường. Bọn họ đi vào trong văn phòng, đứng ở trước bàn làm việc lặng lẽ đánh giá Liễu Bạch Nguyệt, phát hiện cô đang bận rộn sửa sang lại số liệu trên bàn, trong lúc nhất thời cũng không nói gì.

“Đây là ý gì? Chẳng lẽ bắt chúng ta chủ động nhận sai sao?” Mọi người câu nệ đứng tại chỗ, cảm giác thời gian dài dằng dặc hơn.

Rốt cục, có một gã đội viên chịu không nổi áp lực: “Liễu tổng, hành động lần này là chúng ta không đúng.”

“Hả? Cái gì không đúng?” Liễu Bạch Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ tán thưởng: “Các ngươi ở đảo quốc biểu hiện hành động rất tốt, ta muốn thưởng cho các ngươi!”

“Cái gì?” Mọi người đều sửng sốt, có chút không rõ nguyên do: “Thật hay giả? Sẽ không nói ngược lại chứ?”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay