Chương 360:
Bởi vì khoảng cách lần này tương đối gần nên quái vật đầu lĩnh cơ hồ rơi vào giữa thi vực. Hắn đột nhiên cảm thấy một áp lực mạnh mẽ ập đến, như thể hắn đang ở dưới đáy biển cách xa vạn mét.
Động tác của hắn dừng lại, toàn bộ sức lực ban đầu đã sử dụng đột nhiên cạn kiệt. Như thể đang ‘bắn pháo’ hăng say lại đột nhiên bị kẹt.
Mà lúc này nắm đấm của Lâm Đông đã đến trước mặt hắn, không khí lưu chuyển dường bị đều đọng lại.
Quái vật đầu lĩnh cảm thấy như có một ngôi sao tràn ngập tính khí tức hủy diệt đang đâm vào mình, hơn nữa nhắm thẳng cơ quan quan trọng trong ngực hắn.
Trong nháy mắt hắn ngửi thấy được hơi thở tử vong, một cảm giác bất an mãnh liệt bao trùm lấy hắn. Trong lòng nhất thời có chút sợ hãi, không dám khiêu chiến Lâm Đông nữa.
Thế là hắn vung tay ra vội vàng ngăn cản ở trước ngực.
“Oanh!”
Lâm Đông đánh hắn một quyền, năng lượng xao động tựa như như núi lửa bộc phát khiên mặt đất dưới chân nứt ra, sụp đổ.
Dư âm thổi ra, quét sạch kiến trúc hai bên.
Cả con đường cũng theo đó rung chuyển ầm ầm như có động đất.
Cú đấm của Lâm Đông giống như một thảm họa thiên nhiên, khu vực mà nó đi ngang đã trở thành đống đổ nát.
Toàn bộ chiến trường cũng vì vậy mà xuất hiện một vùng chân không.
Mị Cơ cùng Cuồng Lang phía sau đều nhìn đến choáng váng, chỉ thấy bóng lưng Lâm Đông sừng sững ở phế tích, một thân bạch y thắng tuyết, hiển thị rõ tư thế vô địch.
“Tên này mạnh quá!”
Khi gặp quái vật cấp S thì hắn vốn tưởng rằng mình sẽ ngang sức chiến đấu một hồi, nhưng không ngờ lại bị nghiền nát hoàn toàn.
Đặc biệt là Cuồng Lang, trong mắt lóe lên ngôi sao nhỏ, trong lòng sùng bái đến cực điểm, đồng thời cũng phi thường hâm mộ.
Đây là thực lực vượt qua Cấp S sao?
Nếu mình cũng có thể sở hữu...
Mà lúc này nửa người của quái vật đầu lĩnh cắm vào trong phế tích, xương cốt toàn bộ đều vỡ vụn giống như một bãi bùn nhão, tư thế rất vặn vẹo.
Chấn thương tinh thần còn nặng nề hơn nỗi đau thể xác. Không ngờ rằng mình lại không phải là đối thủ của hắn.
Thực lực của Thi Vương trước mắt đã vượt qua nhận thức của hắn.
Đây rốt cuộc là sinh vật gì?
Lâm Đông cũng rõ ràng cảm giác được thực lực của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Con quái vật cấp S+ lần trước ở thành phố Cẩm Giang cũng miễn cưỡng đánh được với hắn vài chiêu như là phản kháng.
Nhưng sau khi hắn hấp thu tinh hạch thì cơ thể lại tiến hóa, bây giờ đối mặt với quái vật cấp S có thể đơn phương nghiền áp.
Đơn giản là ngược người mới.
"Đánh không thắng... Đánh không thắng..."
Quái vật đầu lĩnh sợ hãi. Hắn không hiểu tại sao trong trấn lại xuất hiện một sinh vật đáng sợ như vậy. Hắn cảm giác lần này tới tìm tinh thạch hoàn toàn chính là dê vào miệng hổ.
Dù là quái vật đầu lĩnh hung cuồng cũng không khỏi run rẩy trước mặt Lâm Đông.
Hắn quyết định chữa lành cơ thể trước, những thứ khác đợi lát nữa nói sau.
Trong lúc suy nghĩ thì thân thể tàn tạ của nó kêu lên răng rắc, xương cốt vỡ vụn nhanh chóng trở lại vị trí cũ, quái vật đầu lĩnh tuy rằng bị thương rất nặng nhưng khả năng hồi phục của hắn lại vô cùng mạnh mẽ.
Chỉ qua vài hơi thở thì hắn gần như đã khỏi hoàn toàn.
Hơn nữa, những xúc tu bị Lâm Đông chém thành thịt vụn vào lúc này dường như cũng sống lại. Chúng bắt đầu nhúc nhích như muốn ghép lại với nhau.
“Hửm?”
Cuồng Lang nhìn chung quanh, cảm thấy không ổn, hắn không thể chỉ xem náo nhiệt được.
Vì thế lập tức nhặt lên một miếng thịt vụn cho vào miệng cắn một miếng. Sau đó phát hiện thịt chắc tươi, giòn và có vị gà, rất ngon.
“Ôi trời!”
Cuồng Lang vui vẻ, lập tức kêu lên: "Các huynh đệ, ăn đi!"
Một đám tang thi lập tức nhào xuống đất chộp lấy từng miếng thịt bắt đầu ăn.
"..." Quái vật đầu lĩnh nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt tái xanh. Trong lòng phẫn hận vô cùng, lập tức triệu hoán thủ hạ đến hỗ trợ.
Làn sóng quái vật đến từ phía sau rất hung hãn bạo lực.
Nhưng mà Lâm Đông đứng ở giữa đường rất có khí thế một người giữ quan vạn người chớ tiến. Thi vực khủng bố đã lan tràn đến sáu bảy trăm mét, hoàn toàn tạo thành một vùng chết chóc.
Những quái vật kia một khi bước vào Thi Vực liền xụi lơ ngã xuống đất.
Quái vật đầu lĩnh thấy thế thì tuyệt vọng.
Chỉ là một con thi vương mà đã có thể giết chết hàng ngàn thuộc hạ của mình. Nên hắn cảm thấy muốn giết được đối phương thì hắn nhất định phải có thêm nhiều hơn, một vạn, mấy vạn, thậm chí là mười vạn!
“Phải rút lui nhanh thôi!”
Hiện tại thực lực của quái vật đầu lĩnh đã giảm đi rất nhiều, hắn không có ý phản kháng, xoay người muốn thoát ly Thi Vực.
Tuy nhiên, nếu đã là con mồi mà Lâm Đông theo dõi thì đừng mơ đến việc chạy trốn.
Trường đao trong tay hắn reo lên, sau đó đột nhiên đâm về phía trước một cái.
“Phập!”
Trường đao xuyên qua tim sau của nó một cách chính xác, chạm thẳng vào tinh hạch.
Quái vật đầu lĩnh giống như bị điện giật, trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ, khí tức tử vong hoàn toàn bao trùm lấy hắn.
“Đừng giết ta, ta có thể hợp tác với ngươi, nếu không các ngươi đều phải chết!”
“Lời này sao quen tai như vậy?” Lâm Đông nói thầm trong miệng.
Nhưng cũng chẳng nương tay, xoẹt một cái đã móc tinh hạch của nó ra.