Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 357

Chương 357:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 357:

"Chiến đấu quy mô lớn như vậy thì chắc chắn vô cùng hung hiểm, hơn nữa bọn chúng đều là quái vật ăn thịt người không nhả xương. Nhân loại như chúng ta có thể trốn được xa bao nhiêu thì trốn, vậy mà ngươi còn muốn tiếp cận hướng bên đó, đây không phải là đang muốn chết sao?" Hàn Tĩnh Xuyên phân tích nói.

"..."Sắc mặt các đội viên tối tăm, thế nhưng cẩn thận ngẫm lại thì không nói gì nữa.

"Xác suất chúng ta có thể lấy được tinh thạch quá nhỏ, một khi thất bại, liền đồng nghĩa tử vong. Công ty mỗi tháng chỉ phát cho ngươi một ít vật tư như vậy, ngươi liều mạng làm cái gì hả?" Hàn Tĩnh Xuyên bĩu môi nói.

Một đám đội viên liên tục gật đầu, cảm thấy cực kỳ hợp lý.

"Vậy… chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Về nhà!"

…….

Lúc này bên trong trấn nhỏ.

Một đám tang thi vô cùng phấn khởi, bọn họ vốn dĩ đã ăn được máu thịt, vừa rồi lại còn 'Tắm nắng', cảm giác cực kỳ hạnh phúc...

"Đã lâu rồi không được sảng khoái như vậy!"

"Đúng vậy, cuộc sống khổ cực của chúng ta cuối cùng cũng kết thúc!"

"Bây giờ lão đại đã đến, cái gì chúng ta cũng sẽ có!"

“…….”

Đám tang thi nghị luận sôi nổi.

Sau khi tinh thạch chiếu rọi xuống thì bọn họ lại tiến hóa tinh nhuệ thêm không ít, hầu hết thực lực của thi triều đều được tăng lên gấp mấy lần.

Nhất là Cuồng Lang, từ ban đầu chỉ cấp B mà bây giờ đã tiến hóa thành lên cấp B+, năng lực dị hóa xương cốt càng mạnh hơn, hơn nữa còn có cảm giác bản thân sắp đạt đến cấp A rồi.

Bởi vì thực lực đột nhiên tăng mạnh nên khó tránh khỏi có chút kiêu ngạo: "Nếu mà bây giờ Lang ca ta gặp lại đám nhân loại thì không cần đến lão đại ra tay cũng có thể giải quyết được!"

"Đúng đúng đúng đúng!" Một đám đàn em xung quanh liên tục đồng tình.

Cuồng Lang vung tay lên: "Đi, đi tuần tra với ta, xem có ai ngu ngốc đến đây không."

"Được." Các đàn em đuổi theo bước chân của hắn.

Một đám tang thi chạy trên đường phố.

Tinh lực Cuồng Lang rất dồi dào, giống như không có chỗ để thi triển, mặc dù ven đường chỉ gặp phải con ruồi cũng phải dùng chân giẫm chết mới chịu đi qua.

Gặp phải một con côn trùng nhỏ cũng phải đuổi theo tiêu diệt: "Thấy không, từ hôm nay về sau Lang ca ta sẽ trở thành kẻ vô địch khắp đảo quốc này!

"Thấy rồi… Ngươi vừa rồi đánh chết hai con sâu." Một gã đàn em nói.

"Bốp!" Cuồng Lang giơ tay cho hắn một cái tát.

"Ngươi thì biết cái gì? Cái này thể hiện cho quyết tâm của ta!"

"Ồ, là như vậy sao…" Đám đàn em tang thi cái hiểu cái không gật đầu.

Thế nhưng đúng lúc này, trên đường phố phía trước bỗng nhiên truyền đến âm thanh gì đó.

Cuồng Lang bị quấy rầy, vội vàng giương mắt nhìn lại thì mơ hồ thấy được hình như có một bóng người chợt lóe lên rồi biến mất, chui vào trong hẻm nhỏ bên cạnh.

"Hả?"

Cuồng Lang hung ác trừng mắt, nhận ra khác thường, "Vừa rồi hình như có người chạy tới, các ngươi có thấy không?"

"Hình như… Đúng thật là có một bóng người, nhưng ta cũng không thấy rõ lắm." Đàn em tang thi nói.

"Nhanh! Chúng ta đuổi theo!" Cuồng Lang đang lo không có chỗ phát tiết, còn tưởng rằng là cá lọt lưới trốn đến nơi tránh nạn, vì thế hắn vung chân chạy như điên về phía bên kia.

Một đám tang thi hung ác, động tác nhanh nhẹn.

Cuồng Lang mang theo đám đàn em, rất nhanh đã quẹo vào trong hẻm nhỏ, cẩn thận ngửi ngửi thì quả nhiên phát hiện có mùi người: "Ở bên kia!"

Bọn họ tiếp tục đuổi theo, sau đó rẽ trái rẽ phải chạy đến rìa trấn nhỏ, cuối cùng đi tới một con đường cái ra khỏi trấn.

Đám tang thi hung hãn quét mắt, rất nhanh đã phát hiện có một bóng người đứng ở phía trước, lúc này kẻ đó đã dừng lại.

"Chính là hắn!" Cuồng Lang rất chắc chắn, chính là người vừa rồi.

Người này dáng người trung bình, mặc quần áo rách rưới, râu tóc rối bù, giống hệt như một tên ăn mày.

Chỉ thấy khuôn mặt hắn ta chất phác nhưng ánh mắt lại ác độc nhìn chằm chằm vào tang thi.

"Vậy mà lại không chạy, định chờ chết sao? Bỏ cuộc… Cũng không phải là thói quen tốt đâu." Khóe miệng Cuồng Lang hơi nhếch lên.

Khuôn mặt hắn cười lên có chút cứng ngắc, rõ ràng là vẫn chưa quen. Bởi vì Cuồng Lang cảm thấy những người mạnh đều làm như vậy, hắn đang có ý định bắt chước Lâm Đông.

Cuồng Lang tự nhận bản thân đã là kẻ mạnh, cho nên nhất định phải có khí chất của kẻ mạnh.

"Các ngươi đều không cần ra tay, để ta tự mình giải quyết hắn!"

"Ặc… Được." Đám đàn em liên tục đồng ý.

Cuồng Lang vì muốn chứng minh vừa rồi mình không có khoác lác, dự định sẽ một mình nghênh chiến với tên nhân loại này.

Suy nghĩ của hắn vừa động, xương cốt hai tay rung động lộp bộp bắt đầu dị hóa, hơn nữa còn nhanh chóng phồng lên, tựa như hai cây chùy sắt tròn vo vậy.

"Nắm đấm lớn đấm bao cát đã từng thấy chưa?" Cuồng Lang vung nắm đấm, đánh thẳng tới tên nhân loại kia, tốc độ cũng cực nhanh.

Nhưng người nọ vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ, hoàn toàn không có ý định chạy trốn.

"Chỉ vậy thôi sao? Thật sự là một chút tính khiêu chiến cũng không có." Cuồng Lang hình như cảm thấy rất không thú vị, thế nhưng hắn cũng không định tha cho tên này, tiếp tục dị hóa nắm đấm nặng nề nện ở trên trán nhân loại, phát ra một tiếng 'Ầm' trầm đục.

Thế nhưng kế tiếp đã xảy ra một chuyện kỳ quái.

Trước mắt cũng không xuất hiện cảnh tượng máu tươi bay tán loạn trong tưởng tượng của Cuồng Lang.

Đầu người nọ ngửa ra sau 180 độ, cổ đã bị bẻ gãy thế nhưng hắn ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề ngã xuống.

Lập tức cổ hắn ta rung động, đầu vốn đã ngửa ra sau lưng lại ngẩng cao lên, sau khi lắc lư hai cái liền nối lại một lần nữa, khôi phục như lúc ban đầu.

"Cái này!" Đôi mắt Cuồng Lang trợn trừng, kinh ngạc nhìn một màn trước mắt, hắn cảm thấy mọi chuyện thật sự quá quỷ dị!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay