Chương 348:
“Ngươi là Thi Vương nơi này?”
“Đúng vậy, ta tên là Cuồng Lang, là thi vương đầu lĩnh.” Tên đầu lĩnh kia hung tợn nói.
“Ồ…”
Lâm Đông gật đầu, thực lực của người này không tốt, tên còn rất kiêu ngạo, tuy nhiên lại thiếu một chút ý nghĩa. Nếu như mình sửa cho hắn, có lẽ phải gọi là Khiêng Lang.
Nghe ý của người này, rõ ràng hắn không phải bá chủ tuyệt đối nơi đây.
“Gọi lão đại của ngươi tới gặp ta.”
“Đùa gì vậy? Lão đại của ta là người ngươi muốn gọi là gọi?” Cuồng Lang quả thật rất kiêu ngạo.
Chủ yếu thấy Lâm Đông chỉ có mình, cho nên hắn không hề sợ hãi.
“Ta khuyên ngươi mau rời khỏi nơi này, nếu không đừng trách ta không khách khí.”
“Vậy sao?” Lâm Đông không hề để ý.
Cuồng Lang nhe răng nanh, rõ ràng cảm giác được thái độ khinh miệt của đối phương, chẳng coi hắn là gì.
“Ngươi đang xem thường ta đúng không?”
“Không, ta không có ý đó.” Lâm Đông lắc đầu.
"Ừm, vậy cũng không tệ lắm..."
Cuồng Lang nghe vậy coi như hài lòng.
Nhưng Lâm Đông đột nhiên chuyển đề tài.
"Bởi vì ngươi không xứng."
“Ngươi...:”
Cuồng Lang trợn tròn mắt, sự tức giận tăng lên trong nháy mắt: "Nếu muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi!”
Dứt lời, mấy chục zombie xung quanh đều rống to, trông thấy sắp phát động công kích.
Nhưng đúng lúc này ở bãi đỗ xe phía sau Lâm Đông, bỗng nhiên tuôn ra một đống bóng người dày đặc, giống như một trận nước lũ, từng khuôn mặt khủng bố, tản ra khí thế hung ác.
Đúng là zombie bị lây nhiễm trong nơi tránh nạn, số lượng đã tới hơn hai ngàn người, lúc này nhao nhao chạy tới.
Miệng bọn họ gào thét, trùng trùng điệp điệp, rất nhanh đã tụ tập ở phía sau Lâm Đông.
Cuồng Lang thấy thế thì trừng mắt lên, thậm chí đối phương còn có nhiều zombie như vậy, số lượng gấp hơn mười lần mình, hắn đột nhiên hơi sợ hãi, khí thế vừa rồi còn kiêu ngạo, trong nháy mắt đã mềm nhũn hơn phân nửa.
Đồng thời, hắn cũng kinh ngạc, xung quanh hình thành thi triều khổng lồ như vậy từ khi nào?
“Ta cảm thấy chúng ta còn có thể nói chuyện.”
“Ta chỉ đi ngang qua đây, không có gì để nói với ngươi.” Lâm Đông nói thẳng.
“Ồ…”
Cuồng Lang gật đầu, tuy nhiên trong lòng vẫn sợ hãi, cảm giác việc này mình không giải quyết được, vì vậy vội vàng quay đầu lại nói với tiểu đệ.
“Nhanh! Mau đi mời lão đại lại đây!”
“Lang ca, vừa rồi không phải ngươi nói không tìm lão đại sao?” Tiểu đệ ngơ ngác nói.
Cuồng Lang lập tức thở hổn hển: “Bảo ngươi đi thì ngươi đi, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì!”
“Vâng.” Tiểu đệ tinh nhuệ vội vàng lui về phía sau.
Lâm Đông lẳng lặng nhìn, cũng không ngăn cản, cũng không có dự định giết bọn hắn, bởi vì những con zombie này đẳng cấp không cao, đại đa số đều không ngưng tụ ra tinh hạch, máu thịt lại không thể ăn, giết bọn hắn không có chút nào ý nghĩa.
Còn không bằng phát triển thế lực một chút.
Tuy rằng zombie nơi này, không thể nào mang về Long Quốc, nhưng có thể tản ra nuôi dưỡng ở đảo quốc, không chừng sau này trưởng thành hơn có thể xưng bá toàn bộ đảo quốc cũng nên...
Cho dù bọn họ thất bại, bản thân mình cũng không có tổn thất gì.
Chỉ chốc lát.
Phía trước xuất hiện một bóng người nhanh nhẹn, trông thấy đang vui vẻ nhảy nhót đi từ tòa nhà đổ nát tới đây, đã hóa ra từng đạo tàn ảnh, tốc độ cực nhanh.
Hiển nhiên, đây là một con Thi Vương nhanh nhẹn.
Cô thả người nhảy lên, dừng ở mái hiên của tòa nhà cao tầng gần nhất, từ trên cao nhìn xuống nơi này.
Lâm Đông ngước mắt nhìn lại, phát hiện đây là một con zombie nữ, mặc quần áo truyền thống đảo quốc, ăn mặc giống như kỹ nữ.
Chỉ là tóc cô tán loạn, rủ xuống từng sợi.
Làn da trên mặt tái nhợt, một đôi đồng tử hung lệ, lộ ra vài phần sắc thái điên cuồng......
Hiển nhiên, cô chính là bá chủ tuyệt đối của trấn nhỏ này.
Theo sự xuất hiện của Thi Vương, từ đầu đường cuối ngõ lại xuất hiện mấy đám zombie, cũng có không ít con tinh nhuệ, bốn chân chạm đất, từ nóc nhà nhảy vọt mà đến.
Đám zombie này chừng năm sáu ngàn người, tiếng rít gào không ngừng, vô cùng kinh người.
Lâm Đông đảo mắt nhìn qua.
Cảm thấy cũng không tệ lắm, một trấn nhỏ biên giới, có thể phát triển đến quy mô như thế.
Hơn nữa con Thi Vương nhanh nhẹn kia cũng có thực lực cấp A.
So với Tiểu Bát và Tay Kéo, thực lực yếu hơn một chút, nhưng coi như tạm được, dù sao hoàn cảnh trưởng thành khác nhau.
Trong thị trấn nhỏ này, cuộc sống chắc chắn rất gian khổ.
“Ngươi tên là gì? "Lâm Đông hỏi.
“Ta còn muốn hỏi ngươi đến lãnh địa của ta làm gì?”
Thái độ của nữ Thi Vương kiệt ngạo.
Lâm Đông khẽ mỉm cười, phát hiện tính cách cô còn rất mãnh liệt.
"Có mấy tên đàn ông đã chạy đến đây, ta đang tìm kiếm họ."
“Nhân loại?”
Nữ Thi Vương nhíu mày, trong lòng hơi kinh ngạc, từ khi tận thế xảy ra, đã rất lâu không nghe nói tới loại sinh vật này.
“Trong lãnh địa của ta, sao có thể có nhân loại?”
“Bọn họ vừa mới chạy vào, ta có thể ngửi thấy hơi thở còn lưu lại.”
Lâm Đông nói thẳng.