Chương 347:
“Tôi nói rồi, cho dù chết trận có bị Zombie cắn chết, cũng sẽ không chạy trốn!" Masao Sakazaki vô cùng bướng bỉnh.
Bọn họ có thể trở thành lãnh đạo là dựa vào vũ lực để thống trị, cho nên bản thân cũng là người thức tỉnh, hơn nữa thực lực cũng không kém.
Nhưng người thức tỉnh chạy về nói: “Ngài Masao, Atsushi Ryono không phải bị zombie cắn chết, mà là bị kiến ăn thịt người.”
“Cái này......” Masao Sakazaki trừng mắt, mắt lộ vẻ kinh ngạc, cảm thấy có chút sợ hãi.
Vì thế lập tức thay đổi chủ ý: “Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta mau rút lui!”
“Ặc, phải phải phải......” Một đám người liên tục đáp ứng, đã sớm muốn rút lui.
Mọi người lập tức rút lui vào sâu trong nơi trú ẩn. Nơi đó có một đường thoát hiểm riêng, vô cùng bí ẩn.
"Không được rồi, đám kiến ăn thịt phải bị khoá trong phòng thí nghiệm mới đúng, sao lại chạy ra đây?” Một kẻ suy tư.
Một người bên cạnh suy đoán: “Có khi nào kiến bay cắn thủng két sắt, tự mình chạy ra không?”
“Anh cảm thấy có thể không?” Người trung niên liếc hắn một cái.
Dù đám kiến kia khủng bố, nhưng sức chiến đấu cá thể không mạnh cho nên bọn họ mới lựa chọn bảo tồn.
Masao Sakazaki nghe nói cũng nổi lên lòng nghi ngờ. “Chẳng lẽ, là do con người?”
"Nếu là người còn tốt, chỉ sợ, không phải người..."
“Sh….”
Mọi người nghe hắn nói đều hít sâu một hơi khí lạnh, mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, cảm giác một nỗi sợ hãi bao phủ chính mình...
Bên kia, Lâm Đông dùng bình nhỏ bắt được mấy con kiến nhỏ, bịt kín miệng bình, chuẩn bị đưa về Long Quốc, mang đi tặng quà.
Số lượng không cần nhiều, vài con là đủ rồi, bởi vì tốc độ sinh sản của chúng rất nhanh.
Lâm Đông cảm thấy rất hài lòng với chuyện này, cảm thấy hạng mục khoa học mà mình nghiên cứu, tuyệt đối là đỉnh cao.
Ngay sau đó, hắn dự định tiếp tục theo dõi nhân loại.
Sau khi đi qua khu B, Lâm Đông đi tới khu A, nơi này là khu vực trung tâm tránh nạn, nhưng đã người đi nhà trống từ lâu, không thấy một bóng người.
Bao gồm một vài đồ vật có giá trị, cũng mang đi hết.
Lâm Đông đi qua phòng nghỉ ngơi, phòng họp, nơi này có vài đồ vật linh tinh, rất có style của đảo quốc, hơn nữa vẫn còn hơi thở của nhân loại, chứng tỏ bọn họ vừa mới rời đi không bao lâu.
Khi đến nơi trú ẩn cuối cùng thì đã xuất hiện một hành lang.
Bên trong tối đen, không biết thông với hướng nào, nhưng toả ra mùi nhân loại mãnh liệt. Lâm Đông có thể xác định, bọn họ đã từng ở đây vậy nên hắn cũng đi vào theo.
Thông đạo này vô cùng chật hẹp, rộng chừng một người, cao hai mét, bên trong hơi ngột ngạt.
Nhân loại đi vô cùng vội vàng, không để lại cạm bẫy mai phục nào, vậy nên đoạn đường này rất thuận lợi.
Một lát sau, phía trước xuất hiện ánh sáng, đã đi đến cuối rồi.
Sau khi Lâm Đông đi ra ngoài, phát hiện bên ngoài có vẻ là hầm đỗ xe, có rất nhiều xe đậu bên trong, ngổn ngang, lộn xộn.
Trong đó không thiếu một số xe sang trọng, ví dụ như Bentley, Elfa, GTR… Nhưng ở trong tận thế, những thứ này không khác gì sắt vụn. Vì nguyên nhân thiếu hụt năng lượng, những chiếc xe này đã lâu không khởi động, bụi bặm phía trên rơi xuống dày đặc.
Những thứ này không có tác dụng gì với Lâm Đông.
Hắn đi về phía bãi đỗ xe, lên cầu thang đi ra ngoài, ánh mặt trời chiếu xuống, xua tan khí lạnh, ánh sáng lại xuất hiện lần nữa.
Nơi này là một con đường, xung quanh có những kiến trúc mang style đảo quốc, chẳng qua đã bị tàn phá thê thảm, sụp đổ hơn một nửa, khung cảnh hỗn độn.
"Đây là một thị trấn nhỏ?"
Lâm Đông nhìn chung quanh, không ngờ lối ra khỏi nơi trú ẩn lại nối với một thị trấn nhỏ.
Hơn nữa xung quanh không mấy yên tĩnh, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng zombie gầm nhẹ.
Lâm Đông không chút e dè, đi tiếp theo mùi của nhân loại.
Sau khi rẽ vào một góc phố, quả nhiên, có tốp năm tốp ba zombie đang đi du đãng chung quanh. Động tác của bọn chúng chậm chạm, vẻ mặt si ngốc, cổ họng phát ra những tiếng gừ gừ.
Những con zombie này chưa tiến hóa sinh ra thần trí, là mấy con zombie cấp thấp.
“Rống!”
Khi chúng trông thấy Lâm Đông, lại phát ra một tiếng gầm nhẹ, biểu hiện ra địch ý mãnh liệt, dường như muốn xua đuổi hắn.
Đương nhiên, bọn chúng có Thi Vương dẫn dắt, khu vực này là lãnh địa của bọn chúng.
Liên tiếp có zombie tới gần Lâm Đông, liên tục có tiếng la hét vang lên giống như mấy con chó trông nhà vậy.
“Thi Vương của các ngươi đâu?”
Lâm Đông truyền ra một tín hiệu, đều là Zombie, có thể dùng sóng não trao đổi với nhau. Ngay cả khi không hiểu ngôn ngữ, họ vẫn có thể giao tiếp mà không gặp bất kỳ rào cản nào.
Một lát sau, trên con đường phía trước, lại xuất hiện một đám zombie, cầm đầu là một tên thủ lĩnh, chỉ có thực lực cấp B.
“Ta xem là ai... dám xâm lấn lãnh địa của ta?”
Hắn mang khí thế hung hăng, phía sau còn có vài tên tinh nhuệ đi theo, dáng người có chút mạnh mẽ, khí thế mười phần.
Sau khi bọn họ phát hiện ra Lâm Đông, rất nhanh đã vây quanh hắn. Con mắt hung ác nhìn chăm chú, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể phát động tấn công.
Mặt Lâm Đông không đổi sắc, ánh mắt bình tĩnh, bởi vì loại cảnh tượng này đối với hắn mà nói chẳng là gì cả.
Thị trấn nhỏ sát sa mạc này, chỉ có mấy ngàn con zombie, cũng không có cường giả.