Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 337

Chương 337:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 337:

Vị trí doanh trại tạm thời của bọn họ ở một bãi sa mạc hoang vu.

Nơi này vốn dĩ chính là khu không người ở, sinh vật thưa thớt, cho nên tương đối an toàn, hơn nữa tầm nhìn trống trải, có quái vật tập kích có thể kịp thời phát hiện.

Trên sa mạc đều là đất cát vàng, thi thoảng có mấy tảng đá nằm san sát nhau, không hề có chút thực vật nào, gió ở đây thổi mạnh bừa bãi, tung mù mịt bụi đất đầy trời.

"Chỗ bẩn thỉu..." Lâm Đông yên lặng phàn nàn.

Lúc này máy bay đang đáp xuống doanh trại.

Hiện giờ trong doanh trại có vẻ đang xảy ra chuyện gì đó, ngoại trừ công nhân khuân vác của công ty Tek, cùng với một đám người thức tỉnh thủ vệ.

Ở lối vào doanh trại, còn có mấy chiếc xe tải đã được cải tiến đang đỗ ở đó. Phần đầu xe có vỏ ngoài bằng hợp kim, gai nhọn sắc bén, thậm chí có cả súng phun lửa các thứ.

Tuy rằng cải tiến rất kiên cố, nhưng cũng xây xước vài vết tích.

Đứng trước những chiếc xe tải này là một đám người đến từ đảo quốc, rõ ràng vừa tới doanh trại.

“Người anh em, mau cho bọn tooi vào đi, bọn tooi phải dùng máy bay để rời khỏi đảo quốc." Thanh niên cầm đầu lộ vẻ mặt lo lắng.

Nhưng người bảo vệ sốt ruột xua tay: “Các anh đừng nóng vội, hiện giờ hết máy bay rồi, phải chờ một chút.”

“Không thể nào đợi thêm được nữa!”

Thanh niên gần như càng nóng nảy hơn: "Đội trưởng Hàn của các anh đã đồng ý với bọn tôi, chỉ cần hỗ trợ bắt một chút sinh vật biến dị là có thể đưa tôi ra khỏi đảo quốc!"

"Đúng thế, nhưng anh cũng thấy rồi đấy, chúng ta đang vận chuyển sinh vật biến dị, nào có chỗ để vận chuyển các anh?" Bảo vệ nhún vai nói.

Thanh niên cau mày, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

"Vậy anh nhốt tôi vào trong lồng, coi tô là sinh vật biến dị rồi vận chuyển về được không?"

“... " Bảo vệ câm nín trong lòng, sao hắn lại phải gấp như vậy?

Đảo quốc tuy rằng nguy hiểm, khắp nơi đầy rẫy quái vật, hoàn cảnh sinh tồn khốc liệt, nhưng cũng không đến mức gấp như vậy chứ?

Chỉ có đám thanh niên biết nguyên nhân trong đó.

Bởi vì vừa rồi trên đường tới đây, bọn họ đã đánh động đến lũ quái vật biến dị, chúng một mực đuổi theo sau không chịu từ bỏ, phỏng chừng không bao lâu nữa chúng sẽ đuổi kịp đến đây.

Cho nên phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhưng chuyện này tuyệt đối không thể nói cho người của công ty Tek, nếu bọn họ biết, nhất định sẽ chạy trốn trước.

Máy bay vốn đã có hạn, làm sao còn chỗ cho mình?

Bọn hắn buộc phải lên máy bay rời đi trước khi lũ quái vật đuổi tới, chờ sau khi họ đi, những người khác muốn làm gì thì làm...

Ánh mắt bảo vệ dò xét bọn họ.

Bởi vì chi phí vận chuyển quá cao, vận chuyển mấy người này về có khi không đáng giá bằng năng lượng, cho nên không muốn chuyển họ đi.

Nhưng Hàn Tĩnh Xuyên đã đáp ứng bọn hắn rồi, cho nên cũng không còn cách nào khác.

“Được rồi được rồi! Đợi chút nữa chuyến máy bay tiếp theo tới sẽ chuyển các anh đi trước.”

“Xin cảm ơn!” Ánh mắt thanh niên sáng lên, vội vàng gật đầu cảm ơn, trong lòng vạn phần vui sướng.

Phải nhanh chóng rời khỏi nơi này...

Đồng bọn phía sau, từng người mặt xám mày tro, xanh xao vàng vọt, trên người ăn mặc rách rưới, giống như dân chạy nạn.

Lúc này có mấy người quay đầu lại nhìn về hướng họ vừa đi tới, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng lúc này rất yên tĩnh, tạm thời quái vật sẽ không đuổi kịp.

Hy vọng máy bay sẽ đến sớm.

“Các anh theo tôi vào trước đi.” Bảo vệ nói.

Đám thanh niên cúi đầu khom lưng, mừng rỡ đi vào trong doanh trại.

Nhưng trùng hợp đúng vào lúc này, một chùm sáng lóe lên phía chân trời, có một chiếc máy bay đang cấp tốc tới gần, chuẩn bị đáp xuống doanh trại.

“Ấy máy bay tới rồi! " Một cô gái kích động nói.

“Đúng thế! Tốt quá rồi!”

Thanh niên mặt lộ vẻ vui mừng, hắn tên là Ino Ken, đến từ trại tị nạn của đảo quốc, là thức tỉnh giả cấp B.

Cũng giống như ngàn vạn người sống sót khác trên đảo quốc, hắn vô cùng háo hức muốn thoát khỏi nơi này.

Lần này công ty Tek tới bắt sinh vật biến dị, vừa vặn cho bọn hắn cơ hội.

Mắt thấy chiếc máy bay lướt qua bầu trời đêm, đuôi diễm rực rỡ giống như một dải sao băng, đó càng là ánh rạng đông hy vọng của bọn họ, như thể tìm thấy thêm một hy vọng sống sót.

“Thật tốt quá…” Vài người hai mắt đã rưng rưng, chảy ra nước mắt kích động.

Bảo vệ bên cạnh nhìn liếc qua, vô thức nhếch môi: “Vận may đám người này cũng khá lắm, vừa nói một cái máy bay đã tới rồi....”

Dưới sự chú ý của mọi người, máy bay kia chuẩn xác đáp xuống nơi trống trải phía trước, hai cái đèn pha sáng ngời mở ra, xua tan một khoảng bóng tối lân cận.

Cửa khoang "răng rắc" một tiếng, kéo sang hai bên.

Một thân ảnh cao gầy bước ra từ đó.

Mấy người Ino Ken chờ đợi đã lâu, vẻ mặt tràn ngập háo hức, vội vàng chạy tới.

"Đội trưởng Hàn đã đồng với bọn ta, bắt được sinh vật biến dị sẽ đưa bọn ta rời khỏi nơi này, xin hãy cho bọn ta lên máy bay!" Cô gái trước đó hơi cúi người, thái độ vô cùng thành khẩn.

Lâm Đông đứng ở cửa khoang, ánh mắt bình tĩnh lướt qua bọn họ, trầm mặc thật lâu mới mở miệng hỏi.

“Các ngươi muốn rời khỏi nơi này?”

“Vâng vâng, đúng rồi!” Cô gái gật đầu lia lịa, vẻ mặt bức thiết.

Lâm Đông mỉm cười: “Được, vậy để ta giúp các ngươi…”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay