Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 335

Chương 335:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 335:

Nhưng bọn hắn không biết là, ngay lúc cửa sập đóng lại, Lâm Đông đã sử dụng năng lực của mình xuyên qua cánh cửa đi vào bên trong.

Lúc này hắn đã đứng ngay phía sau bọn họ.

Diêm Tư Viễn cảm thấy bản thân như sắp sụp đổ, vừa rồi bị dọa không nhẹ, hắn cũng không tính là một chiến binh, vốn dĩ chỉ là người điều khiển máy bay.

Có điều việc vận chuyển vật tư do nhiều người thay phiên nhau làm, trước đó đến lượt hắn nghỉ ngơi nên vẫn ở lại doanh trại.

“Vừa rồi tên Thi Vương kia đáng sợ thật đấy!" Trong lòng Diêm Tư Viễn vẫn còn sợ hãi.

Đội viên bên cạnh gật đầu: "Đó là Thi Vương trong hồ sơ quỷ thi, hắn có tên trong danh sách, không ngờ hôm nay chúng ta lại gặp được hắn!"

“Đúng rồi, không phải tổng bộ phát lệnh treo thưởng rồi à? Sao hắn lại ở trong doanh trại?” Người kia không rõ nguyên do.

Diêm Tư Viễn lắc đầu: “Không rõ lắm, nhưng cũng tốt, bây giờ chúng ta an toàn rồi.”

“Ừ.”

Các đội viên gật đầu, quay đầu nhìn ra bên ngoài máy bay, hiện giờ đã hoàn toàn bay lên trời cao, cuối cùng trong lòng cũng có chút an tâm.

“Anh nói xem... liệu chúng ta có khả năng là nhóm người đầu tiên thành công trốn thoát khỏi tay hắn không?"

“Ta cảm thấy không có khả năng.”

Ba người còn lại còn chưa kịp trả lời, ngay sau đó phía sau bọn họ vang lên một giọng nói.

“Ặc, cái gì thế này…”

Bốn người sửng sốt trong chốc lát, thần kinh vừa thả lỏng lại căng cứng trở lại, trái tim vọt lên tới cổ họng.

“Là ai đang nói?” Bọn họ giống như con rối gỗ, cố nhúc nhích chuyển động từng chút một, đồng loạt nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Quả nhiên nơi kia vốn trống rỗng, lúc này bỗng dưng xuất hiện thêm một người!

Hô hấp bốn người cứng lại, tâm tình rơi xuống vực sâu, trán lại toát ra mồ hôi lạnh, sợ hãi trong lòng đạt tới cực điểm.

“Thật sự quá quỷ dị.”

“Hắn vào đây từ lúc nào? ??”

“Đại... Đại ca, xin tha mạng!”

Diêm Tư Viễn bày ra vẻ mặt cầu xin, không gian trong máy bay không lớn, hiện giờ còn đang ở trên không trung, muốn chạy cũng không có chỗ nào mà chạy.

Ba tên đồng đội còn lại cũng bị dọa đứng im một chỗ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Vậy mà Thi Vương kia lại có thể vào được máy bay, quả thực là chuyện khó lý giải được.

Đầu óc Diêm Tư Viễn nhanh chóng nảy số, nghĩ làm sao mới có thể sống sót.

Hay là.... Trực tiếp quỳ xuống đất cầu xin tha thứ? Nói mình không phải người của công ty Tek, mới tới thành phố Đồng Xương không bao lâu, căn bản không quen biết gì bọn họ.

Có lẽ tâm trạng Thi Vương đang khá tốt, sẽ tha cho mình một mạng.

Ngay lúc Diêm Tư Viễn đang suy nghĩ.

Chỉ nghe bên cạnh 'rầm' một tiếng, tên đội viên bên cạnh quỳ xuống đất đầu tiên, lớn tiếng gào khóc, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.

"Hu hu hu, đại ca, xin ngài tha cho tôi đi, tôi không phải người của công ty Tek, tôi là người sống sót từ thành phố Đồng Xương, mới tới chưa được bao lâu, không hề quen biết bọn họ..."

“Ặc…” Diêm Tư Viễn thấy vậy mặt mày liền ngẩn ra.

Nhưng Lâm Đông không có chút thương tiếc nào, đưa tay chém một đao giết chết tên đồng đội kia, thi thể hắn đổ xuống đất.

Ba người còn lại run lên cầm cập, bị dọa tới nỗi mặt mày đều đờ đẫn.

Diêm Tư Viễn càng căng thẳng hơn, xem ra chiêu này không dùng được...

Nhất định phải thay đổi kế hoạch, hay nói là...... Mình có thể phục tùng hắn ta, tuyệt đối toàn tâm toàn ý, nhất định không hai lòng.

Nhưng đúng vào lúc này, lại một đội viên khác gào khóc, vẻ mặt chân thành tha thiết nói.

"Đại ca, đừng giết tôi, sau này tôi sẽ hoàn toàn nghe lời ngài, cam đoan sẽ thật trung thành và tận tâm, ngài bảo tôi đi đông, tôi tuyệt đối không đi tây, ngài bảo tôi đuổi chó, tôi tuyệt đối không đuổi gà..."

Xoẹt --

Lâm Đông không thèm nghe hết, lại trực tiếp chém tới một đao, giết chết hắn.

Đồng thời nghĩ thầm trong lòng, ngay cả gà cũng dám đuổi, thật to gan. Hôm nay dám đuổi gà, ngày mai không chừng còn dám đuổi zombie.

Hai người còn lại thấy thế, trợn mắt há hốc mồm, lòng càng thêm tuyệt vọng.

Đặc biệt là Diêm Tư Viễn, hắn cảm thấy gần như không thể làm được gì, sợ hãi tột độ, đến mức chỉ muốn gục xuống.

Vậy thì...... Liều mạng với hắn là được!

Diêm Tư Viễn nghiến chặt răng, đang cố gắng hạ quyết tâm.

Nhưng gã đồng đội cuối cùng của hắn, mặt mày đã bắt đầu dữ tợn lên, móc ra một con dao găm từ bên hông ra, xông thẳng tới.

“Hôm nay tao liều mạng với mày!”

Lâm Đông lạnh lùng nhìn lướt qua, tiện tay vung đao chém một nhát, chặt đứt tên kia cùng con dao găm.

Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng thản nhiên.

Một thi thể khác lại ngã xuống đất.

"..." Diêm Tư Viễn hoàn toàn chết lặng, hai mắt hắn trở nên trống rỗng, biểu cảm dần dần tê liệt, không còn muốn phản kháng nữa.

“Cứ giết tôi đi…”

Nhưng Lâm Đông xua tay, xử lí sạch sẽ cả máu và mấy thi thể dưới đất, điềm nhiên như không có việc gì đi tới chỗ ngồi gần cửa sổ máy bay, đặt mông ngồi xuống.

“Lái máy bay đi đi.”

“Hả? ??”

Hai mắt vốn đang trống rỗng của Diêm Tư Viễn lại lần nữa sáng lên, như thể nghe được tiếng trời ban, một lần nữa dấy lên hy vọng sống.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay