Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 333

Chương 333:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 333:

"Nhân loại, quả nhiên là sinh vật âm hiểm..." Lâm Đông cất bước đi về phía bọn họ.

Ở phía trước, có một chiếc máy bay vừa trở về điểm xuất phát, lúc này cửa khoang mở ra, có bốn người thức tỉnh bước ra bên ngoài hít thở.

"Ài! Còn có rất nhiều thứ phải vận chuyển, không biết phải chạy bao nhiêu chuyến nữa."

"Đúng vậy, tôi cũng không ngờ tới đội trưởng Hàn có thể bắt được nhiều sinh vật biến dị như vậy."

"Chúng ta đánh giá thấp điều kiện môi trường của quốc đảo rồi. Vậy mà đội trưởng Hàn còn nói không dám đi đến nơi nguy hiểm đó."

"Bắt được nhiều một chút đi, chúng nó có lợi với chúng ta, chỉ mình muỗi biến dị đã có thể cắn cho zombie xoay vòng vòng rồi."

"Ha ha ha ha, đúng vậy, chờ chúng ta nghiên cứu xong rồi sẽ ném hết vào sào huyệt zombie của bọn chúng.”

“...”

Bốn người mặt mày hớn hở, vừa nói vừa cười. Bọn họ dự định nghỉ ngơi một lát rồi lại đi đến đảo quốc thêm một chuyến.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên một giọng nói đột ngột vang lên.

"Ném đồ đạc lung tung khắp nơi, thật sự không biết lịch sự là gì mà..."

"Hả? Ai đó?"

Bốn người nhíu mày lại, nhận ra có điều không đúng, vội vàng quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Chỉ thấy một bóng người áo trắng, đi ra từ trong bóng tối, sắc mặt hắn lạnh lùng, sát khí trong mắt ẩn hiện, giống như tử thần giáng lâm.

"Hắn là Thi Vương thành phố Giang Bắc!" Lúc này, trong mắt bốn người lộ vẻ kinh hãi.

Bọn họ đã nhận ra Lâm Đông, bởi vì bọn họ đều đã biết qua hồ sơ quỷ thi, trên đó lưu lại hình ảnh này.

Một người trong số đó sững người trong giây lát, vừa rồi còn nói xấu người ta, kết quả bây giờ người ta đã tìm đến tận cửa rồi.

"Chạy mau đi!" Trong đầu bốn người kia, suy nghĩ duy nhất còn lại chính là chạy trốn

Nhưng trong mắt Lâm Đông lóe lên tia sáng đỏ, thân thể bọn họ lập tức đông cứng, xương cốt gãy vụn như bị Thái Sơn đè ép.

Đau khổ mãnh liệt khiến cho bốn người kia không thở nổi, ý thức càng ngày càng mơ hồ.

Thi Vương này thật sự quá kinh khủng.

Thậm chí bọn họ hy vọng, tất cả mọi chuyện đều không phải sự thật mà chỉ là ác mộng do Hắc Yểm sáng tạo.

Nhưng cùng với việc Lâm Đông tới gần, trước mắt bốn người tối sầm, đã mất đi ý thức, vĩnh viễn rơi vào bóng tối.

Lâm Đông phất tay, thu thi thể bọn họ lại.

Hắn quyết định tiếp tục đi săn những nhân viên vận chuyển khác.

Tuy nhiên hắn vừa dừng chân lại, dường như đã nghĩ đến chuyện gì đó. Hắn quay đầu nhìn chiếc máy bay bên cạnh, toàn thân nó có hình giọt nước, vô cùng ngầu, tràn ngập cảm giác khoa học kỹ thuật.

Hơn nữa kích thước của máy bay cũng không khác máy xúc nhiều lắm.

Vì thế hắn lại vung tay lên, thu cả máy bay lại.

Máy bay vừa biến mất, mấy công nhân khuân vác gần đó lập tức chú ý tới tình hình bên này.

“Hả? Máy bay đâu mất rồi?”

“Là tôi hoa mắt sao?”

Một người trong đó dụi dụi mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. Nhưng khi hắn ta nhìn kỹ lại, phát hiện ra có bóng người cao gầy đang đi về phía bên này.

Khuôn mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt hờ hững.

Khí tức tỏa ra trên người khiến người ta không rét mà run, đó là một loại sợ hãi từ sâu trong linh hồn, giống như đang đối mặt với thiên địch.

"Chạy mau đi."

Sau khi ai đó quát to lên một tiếng, mọi người lập tức trở nên hoảng loạn, cũng không quan tâm đến chuyện chuyển đồ nữa, nhao nhao ném cái rương hợp kim xuống, xoay người chạy trốn thục mạng về phía xa xa.

Cái lồng bằng hợp kim rung lắc, những sinh vật bên trong cũng vang lên tiếng chấn động.

Ánh mắt Lâm Đông quét tới, phát hiện ra đó là một con nhện mặt người.

Để thử nghiệm nghiên cứu, công ty Tek đã bắt được rất nhiều mẫu vật, có đực có cái, hình thể của nhện đực hơi nhỏ, khoảng chừng nửa mét.

Còn nhện cái thì khá lớn, chiều dài của nó có thể đạt tới một mét.

Nhưng điểm giống nhau của chúng chính là sau lưng đều có hoa văn màu xanh lá cây, tạo thành đồ án hình mặt người, nhìn qua cực kỳ quỷ dị.

Lâm Đông cũng rất tò mò, thứ này cắn người một cái thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Vậy quyết định giúp bọn họ thí nghiệm xem.

Lâm Đông phất tay, một thanh trường đao ngưng tụ hiện ra, thuận tay chém về phía lồng sắt bằng hợp kim.

“Ầm.” Tiếng kim loại ma sát truyền đến, hoa lửa văng khắp nơi, toàn bộ lồng sắt bị chặt đứt.

Những con nhện kia lập tức trở nên phấn khởi, nhao nhao bò ra ngoài, chúng nó không có hứng thú đối với zombie, càng thích máu thịt mới lạ của nhân loại.

Thế là hai bên bụng nó chấn động, mở ra đôi cánh như cánh ve, đong đưa qua lại rồi lập tức đuổi theo nhân loại.

Những công nhân vận chuyển kia, đều là người thức tỉnh thuộc não đan kỳ.

Tốc độ chạy trốn không nhanh, không phải là đối thủ của côn trùng biến dị.

Chỉ trong mấy hơi thở, bọn họ đã bị đuổi kịp.

Mọi người chỉ cảm thấy kình phong phía sau kéo tới, không kịp quay đầu lại nhìn đã bị con nhện vồ ngã.

Con nhện phấn kích gào thét một tiếng, mở cái miệng khủng bố ra, cắn một miếng trên cổ nhân loại, rót chất dịch độc màu xanh lá cây vào bên trong.

Người kia co quắp kịch liệt, miệng sùi bọt mép. Trong nháy mắt... Hắn lập tức bất tỉnh nhân sự.

Thấy con người không còn phản kháng nữa, con nhện bắt đầu gặm nhấm con mồi vừa bắt được.

"Quả nhiên rất độc..." Lâm Đông cảm thấy thí nghiệm của mình rất thành công.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay