Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 330

Chương 330:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 330:

Cô ta đang ở trong phòng làm việc, nhíu mày trầm tư... Nam Phong Lăng vừa đi vài ngày, cũng không có động tĩnh gì, giống như đá chìm đáy biển: “Xem ra, hành động của bọn họ đã thất bại rồi.”

"Thất bại là chuyện bình thường của cuộc sống, và thành công là ngẫu nhiên." Hàn Tĩnh Xuyên bên cạnh suy nghĩ một chút, tiếp tục nói: "Liễu tổng, có lẽ ngài nên nghĩ về phương diện tích cực hơn.”

“Phương diện tích cực gì?”

“Có lẽ Nam Phong Lăng đã đoàn tụ với tộc nhân của hắn rồi.” Hàn Tĩnh Xuyên nói.

“...” Liễu Bạch Nguyệt đầu đầy hắc tuyến, cách an ủi này không hề có tác dụng với cô.

Có điều, Liễu Bạch Nguyệt không hề thương tâm về cái chết của Nam Phong Lăng.

Dù sao cũng không phải người một nhà, chết thì chết thôi.

Bản thân lỗ vài tên nhân viên dẫn đường mà thôi, cũng không phải cường giả gì, không sao cả.

“Nam Phong Lăng kia quả nhiên không được tốt lắm, hắn tuyệt đối không thể có thực lực cấp SS được.” Liễu Bạch Nguyệt phán đoán.

Hàn Tĩnh Xuyên gật đầu: "Đúng vậy. Nếu quả thật là cấp SS, đã sớm trở thành bá chủ một phương, tùy tiện cũng có thể chiếm được một lãnh địa, cần gì phải trôi dạt khắp nơi?"

“Anh nói có lý!” Liễu Bạch Nguyệt rất đồng tình.

Đối với cái chết của Nam Phong Lăng, hai người chỉ là tùy tiện trò chuyện hai câu. Có điều, thông qua cuộc nói chuyện lúc trước với Nam Phong Lăng, cũng hiểu được chút tình huống của đảo quốc Anh Hoa.

Nơi đó cũng tồn tại quái vật ký sinh, hơn nữa còn có một viên tinh thạch.

Lần trước viên tinh thạch kia rơi vào trong núi Bắc, kết quả bị Thi Vương cướp đi, Liễu Bạch Nguyệt vẫn canh cánh trong lòng chuyện này. Cho nên khi nhắc tới tinh thạch, cô đặc biệt chú ý.

Mặt khác, trên đảo quốc có không ít quái vật phát sinh biến dị lần thứ hai, bộ gen của bọn chúng có giá trị rất lớn với nghiên cứu khoa học, hoặc là có thể lợi dụng chúng, nghiên cứu chế tạo ra dược phẩm tiến hóa kiểu mới.

“Chúng ta có nên phái người tới đảo Anh Hoa một chuyến không?” Liễu Bạch Nguyệt vừa tự hỏi vừa nói.

“Hả?” Hàn Tĩnh Xuyên nhướng mày, đoán được ý của cô: "Đảo quốc quá nguy hiểm. Người ở nơi đó trốn ra ngoài còn không kịp, ngài lại còn muốn qua.”

"Ở tận thế này, chỗ nào cũng không an toàn, công ty chúng ta là nghiên cứu phát triển dược phẩm. Lúc thời bình, công ty đã rất lâu không có thành quả mới, cứ trì trệ không phát triển như vậy, cũng không phải ý hay." Liễu Bạch Nguyệt nói.

Muốn đột phá, nhất định phải mạo hiểm. Bởi vì cái này gọi là đánh cược một lần, được ăn cả ngã về không.

“Cũng đúng.” Hàn Tĩnh Xuyên gật đầu: "Có thể thử một chút, trước tiên phái mấy nhóm người tới đó. Gần đây chúng ta thu lưu rất nhiều người sống sót ở thành phố Đồng Xương, để cho bọn họ đi dò đường, cho dù chết... Cũng không có tổn thất gì quá lớn."

“Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng thực lực bọn họ quá yếu, chỉ sợ tác dụng không lớn.” Liễu Bạch Nguyệt nhíu mày nói.

Hàn Tĩnh Xuyên nhìn về phía nàng: “Vậy còn có ứng cử viên nào khác tốt hơn sao?”

Liễu Bạch Nguyệt cũng không trả lời mà lâm vào trầm tư, mãi đến một lát sau, bỗng nhiên cô ngẩng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm Hàn Tĩnh Xuyên: “Nếu không, hay là anh đi đi?”

Hàn Tĩnh Xuyên: “...”

...

Nếu Liễu Bạch Nguyệt đã lên tiếng, Hàn Tĩnh Xuyên cũng không tiện cự tuyệt: “Được, chuyện này giao cho tôi xử lý đi, tôi sẽ nghĩ cách.”

“Ừ.” Liễu Bạch Nguyệt gật đầu. Kỳ thật đây cũng là hành động bất đắc dĩ, bởi vì thành phố Lâm Sơn, đã bị cướp đoạt hết tài nguyên rồi.

Trong Bắc Sơn to như vậy, hiện giờ ngay cả một con thú biến dị cũng không có, rất khó để công ty tiếp tục phát triển.

Cho nên đành phải tới đảo quốc Anh Hoa, bắt quái vật biến dị trở về, dùng trong nghiên cứu khoa học, sau khi lấy gen xong có thể để chúng làm zombie dưới trướng kiểm soát đàn tang thi.

Bởi vì phóng xạ hạt nhân của đảo quốc vô cùng nghiêm trọng, không thể ăn thịt động vật trên đảo. Cho dù là zombie ăn, cũng không thể đảm bảo không có chuyện gì xảy ra.

Mà Hàn Tĩnh Xuyên suy nghĩ, đi đảo quốc thật sự quá mức nguy hiểm. Nếu như muốn tìm được tinh thạch, ít nhất phải đối mặt với quái ký sinh cấp S.

Dựa vào thực lực của hắn, rất khó hoàn thành. Nhưng bắt quái vật biến dị trở về, không phải vấn đề gì lớn, cứ cố chọn mấy con hình thể nhỏ như ruồi muỗi là được.

Cho dù như vậy, cũng phải phái người đi dò đường trước.

....

Thời gian kế tiếp trải qua sự bình yên ngắn ngủi.

Các thế lực lớn gần như tiến vào trạng thái đình chiến, không âm thầm giở trò xấu, một mình phát triển.

Chỉ có Hắc Yểm nhớ mãi không quên thành phố Lâm Sơn. Thường xuyên phái mấy tiểu đệ quấy rầy. Nhưng bị người cải tạo ngăn cản, cũng không chiếm được bao nhiêu lợi ích.

Lâm Đông càng nhàn nhã, không ai dám tới trêu chọc. Hắn chỉ ở nhà hấp thu tinh hạch, dưới sự trợ giúp của tinh thạch đã tiến hóa cực nhanh. Chỉ vài ngày đã hấp thu hết tất cả tinh hạch cao cấp.

"Sao không ai đưa thức ăn tới cho mình thế?" Lâm Đông đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Tài nguyên xung quanh quả thật quá ít, nên giết đều đã giết hết, nên lấy đều đã lấy xong, tinh hạch cao cấp rất hiếm thấy, chỉ có thể chờ bên ngoài đưa tới.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay