Chương 327:
Bởi vì Nam Phong Liệt thật sự không nhịn được, bật cười.
Nhưng hắn lập tức nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng che miệng mình lại.
Ánh mắt khẩn trương quan sát, hy vọng không quấy nhiễu đám tang thi này.
“Hử?” Thính giác của Tai Thính vô cùng nhạy bén. Trên mặt lộ vẻ hồ nghi: "Hình như ta...... nghe được thanh âm của con người.”
Hắn từ trên mặt đất đứng lên, ánh mắt nhìn về phía sau đàn tang thi.
Tất cả tang thi xung quanh cũng đồng loạt quay đầu về phía sau, nhìn chằm chằm vào chỗ Nam Phong Liệt.
“Má nó, nhạy vậy sao......” Nam Phong Liệt nhất thời trợn tròn mắt.
Mặc dù hắn là ở trạng thái thủy ẩn, nhưng ánh sáng chiếu xuyên qua thân thể, sẽ phát sinh khúc xạ, mơ hồ hiện ra một ít đường nét.
“Nơi đó có con người! Các anh em mau tiến lên!” Tai Thính hét lớn một tiếng.
Toàn bộ thi đàn trong nháy mắt cuồng nộ, hung mãnh đánh về phía Nam Phong Liệt.
“Con bà nó!...” Nam Phong Liệt thấy thế thầm mắng chửi. Đồng thời trong lòng tràn đầy lo lắng, vội vàng xoay người chạy trốn.
Hắn sử dụng năng lực hệ thủy, khí lực toàn thân hoàn toàn bị bại lộ.
Tang thi các nơi trên đường phố bị kích thích, chen chúc vây quanh mà đến.
“Làm sao bây giờ?” Nam Phong Liệt trong lòng vội vàng, giẫm đạp vách tường, tung người nhảy lên, trực tiếp nhảy lên mái của một tòa nhà.
Nơi này tang thi tương đối ít, hiện tại biện pháp tốt nhất, chính là tìm một địa phương an toàn, thu lại toàn bộ khí lực và hơi thở của bản thân để trốn đi.
Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện dưới chân có rất nhiều tang thi tinh nhuệ, bọn chúng trông giống như con nhện, hai tay hai chân bám lên vách tường mà bò lên phía trên.
"Đi mau!" Nhưng ngay khi Nam Phong Liệt quay đầu lại, phía trước xuất hiện một bóng người. Tóc dài rơi lả tả, mặc váy liền áo rách nát, theo gió lay động, trên khuôn mặt tái nhợt, khóe miệng nhếch đến bên tai, lộ ra một nụ cười thật to, thật kỳ dị và dữ tợn.
Tiểu Bát thân hình chợt lóe lên, tốc độ nhanh đến cực hạn, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Nam Phong Liệt hoảng sợ nhìn và thầm nghĩ: "Nơi này lại xuất hiện một tang thi vương!"
Cảm giác bất an mãnh liệt, kéo dài từ đáy lòng, dường như cái chết đang đến gần.
Tiểu Bát từ bên người xẹt qua, móng tay sắc bén như dao găm. Trong nháy mắt, liền cắt đầu Nam Phong Liệt xuống.
Một thi thể không đầu ngã xuống đất, đầu của Nam Phong Liệt rơi từ trên cao xuống.
“Cạch…cạch…" Một tiếng rơi xuống đất, vỡ nát.
Chung quanh không ít tang thi xông lên phía trước, liếm láp máu tươi bắn tung tóe.
“Đừng cướp! Đừng cướp!” Tai Thính cũng chen vào trong đám tang thi.
Bắt Tôm bên cạnh phi thường bội phục: “Anh Tai Thính, đúng là anh đã phát hiện ra con người. Lần này anh lại lập được công lớn rồi.”
“Đúng vậy!” Tai Thính rất là kiêu ngạo: "Cái nhà này nếu không có ta chống đỡ, thì phải giải tán rồi...."
……..
Trong rừng rậm ven Bắc Sơn.
Đám người Nam Phong Lăng và Trương Hồng Phi vẫn chờ đợi: “Không biết sao Tiểu Liệt còn chưa trở về nữa?”
“Hắn có thể...... Xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?” Trương Hồng Phi suy đoán: "Cái đám tang thi đó rất hung hiểm.”
“Chắc là không. Do anh không hiểu Tiểu Liệt thôi.” Nam Phong Lăng đặc biệt tin tưởng em trai mình.
Trương Hồng Phi bĩu môi, cảm thấy là hắn không biết điều này thì có làm sao, nhưng hắn cũng không phản bác cái gì. Nhiệm vụ của hắn chính là dẫn đường, hiện tại xem như đã hoàn thành.
Đúng lúc này, cách đó không xa trong rừng rậm. Xuất hiện hình bóng của một thanh niên, vóc dáng không cao, bên cạnh đó còn mặc trên người một bộ trang phục màu đen.
Hình tượng này chính là của Nam Phong Liệt.
“Anh xem, không phải là Tiểu Liệt đã trở lại rồi sao?” Nam Phong Lăng nhếch miệng cười.
Trương Hồng Phi trừng đôi mắt lên, thoáng có chút kinh ngạc, không nghĩ tới thật sự đã trở lại.
Nam Phong Lăng vội vàng hỏi: “Tiểu Liệt, tình hình bên trong sào huyệt của đám tang thi đó như thế nào? Tìm được người trong tộc của chúng ta chưa?”
“Tìm được rồi!” Nam Phong Liệt gật gật đầu: "Toàn bộ người trong tộc còn sống, hơn nữa tôi phát hiện ra một con đường an toàn có thể đi thẳng tới nơi đó..."
“Ừ, làm tốt lắm.” Nam Phong Lăng vì để Trương Hồng Phi hiểu mà cố ý nói chuyện với Nam Phong Liệt bằng tiếng phổ thông.
"Đi thôi, lần hành động này chắc hẳn sẽ rất thuận lợi..."
Mọi người dưới sự dẫn dắt của Nam Phong Liệt, một đường đi về phía thành phố Giang Bắc.
Trên đường bọn họ cẩn thận quan sát từng li từng tí xung quanh, kiến trúc hai bên lộ ra dấu vết rạn nứt, mọc đầy rêu xanh và cỏ dại. Trên đường phố cũng là cảnh tượng rách nát, nhưng cũng không có bóng zombie, chỉ là một bức tranh ngày tận thế.
Một trận gió thổi qua, xen lẫn mùi hư thối, có một con chuột to lớn bị quấy nhiễu, kêu chít chít chạy đi chỗ khác.
“Quả nhiên không có zombie, con đường này rất an toàn.” Nam Phong Lăng vô cùng hài lòng.
Đám người Trương Hồng Phi cũng quan sát chung quanh. Đây là vùng đất cấm nổi tiếng từ lâu của loài người. Lúc này nhìn lại, cảm thấy cũng không có gì nguy hiểm lắm.