Chương 325:
Phía trước có mấy con zombie đói bụng, đang quỳ trên mặt đất, gặm thịt thối. Lúc này ngửi được khí tức nhân loại, chúng đều quay đầu nhìn lại.
“Gào!” Tất cả rống to một tiếng, trong nháy mắt biến thành cuồng lệ, tựa như sói đói nhìn thấy thức ăn, hung mãnh hướng bọn họ mãnh liệt đánh tới.
Vài cao thủ nhất tộc Nam Phong lập tức rút binh khí ra nghênh chiến. Những zombie này đẳng cấp cũng không cao. Sau vài tiếng đao kiếm đánh nhau, đầu zombie lăn xuống đất, tất cả đều bị chém giết, căn bản không cần Nam Phong Lăng ra tay.
Trương Hồng Phi thấy thế thoáng tiếc nuối. Không thấy được phong thái cường giả cấp SS rồi.
Nhưng rất nhanh phía trước đồng hoang lại truyền đến tiếng gào thét của zombie, hơn nữa còn khá đông, số lượng ước chừng trên trăm tên. Đây đều là zombie của thành phố Đồng Xương.
Hắc Yểm vô cùng muốn công phá thành phố Lâm Sơn, cho nên vẫn quấy rầy không ngừng. Trong đàn zombie, còn có không ít con tinh nhuệ.
“Thật đúng là phiền toái…” Nam Phong Lăng nhíu mày, sắc mặt không kiên nhẫn, một tay nắm lấy lưỡi dao bên hông. Trương Hồng Phi thấy thế nhướng mày, rốt cục hắn cũng muốn ra tay sao?
Thấy đàn zombie trăm con vọt tới, cao thủ nhất tộc Nam Phong, tiếp tục tiến lên nghênh chiến.
Mà Nam Phong Lăng vẫn duy trì tư thế rút đao như trước, khí thế không ngừng tăng lên, trên người tản mát ra một cỗ khí tức hung tàn.
“Phong chi khởi động.” Hắn quát khẽ một tiếng, trường đao đã ra khỏi vỏ, thân thể chuyển động giống như một trận gió lốc, tốc độ nhanh đến cực hạn.
Sắc mặt Trương Hồng Phi giật mình, thậm chí còn không thấy rõ hắn hành động như thế nào.
Nam Phong Lăng đã xông vào trong đàn zombie, trường đao ngưng tụ gió lốc, cực kỳ sắc bén, chém đứt một đám zombie. Máu đen bắn tung tóe, chân tay cụt bay ra, khí thế tựa vạn quân. Động tác của hắn phiêu dật, bình thản ung dung, chém giết zombie như giết chó.
“Thật mạnh!” Phía sau Trương Hồng Phi thán phục.
Chẳng lẽ... Hắn là Thức Tỉnh Giả nguyên tố đặc biệt hệ phong?
Ngay khi Trương Hồng Phi kinh ngạc. Gió lốc trên người Nam Phong Lăng chợt dừng lại, ngược lại bùm bùm rung động, vô số hồ quang điện lóe ra, tựa như ngân xà cuồng vũ.
“Lôi Đình Vạn Quân!” Năng lượng lôi hệ trên lưỡi dao hội tụ, sau đó đột nhiên đập về phía mặt đất.
“Ầm ầm!”
Điện quang từ mặt đất khuếch tán ra bốn phía, đan xen thành một tấm lưới điện khổng lồ. Zombie gần đó một khi chạm vào, lập tức bốc lên khói xanh, hóa thành than đen, sau đó ngã xuống đất.
“Cái này…” Trương Hồng Phi trợn mắt há hốc mồm, trong lòng vô cùng chấn động.
Vì sao còn có Lôi hệ? Chẳng lẽ... Hắn là song hệ Thức Tỉnh Giả?
Nghĩ đến đáp án này, Trương Hồng Phi càng thêm thán phục.
“Mạnh! Thật sự quá mạnh mẽ! Không hổ là tộc trưởng Nam Phong. Khó trác, hắn dám đi săn giết Thi Vương thành phố Giang Bắc.”
Bởi vì có Nam Phong Lăng gia nhập, trận chiến rất nhanh đã kết thúc, hoàn toàn áp đảo đối phương không có bất kỳ tổn thất nào: “Chúng ta đi thôi.”
“Mời! Mời đi bên này!” Trương Hồng Phi tiếp tục dẫn đường cho bọn họ, bộ dáng như chó săn, thái độ càng thêm nhiệt tình. Theo mọi người một đường sát phạt, rất nhanh đã đi tới trong rừng.
Bởi vì từ thành phố Lâm Sơn đến thành phố Giang Bắc, cần xuyên qua Bắc Sơn. Lúc này trong rừng cỏ cây tươi tốt nhưng vô cùng yên tĩnh, một chút động tĩnh cũng không có.
"Trong núi rừng này, vì sao lại không có biến dị thú?" Nam Phong Lăng tò mò hỏi. Vốn hắn còn muốn giết thú lấy thịt, xem như bổ sung khẩu phần lương thực, dùng để lót dạ.
Trương Hồng Phi vội vàng giải thích: “Ngài có điều không biết, đoạn thời gian trước, quái vật ký sinh của chúng tôi đã gần như giết sạch thú vật trong núi rừng rồi.”
“Ồ? Các anh cũng có quái vật ký sinh sao?” Nam Phong Lăng có chút kinh ngạc.
Trương Hồng Phi gật đầu lia lịa, trong lòng có chút tò mò: “Ngài cũng biết quái vật ký sinh?”
"Đó là đương nhiên, ở đảo quốc chúng ta, quái vật gì cũng có. Loại quái vật ký sinh này sau khi đạt được một loại tinh thạch, sẽ tiến hóa đến hình thái cuối cùng, thực lực phi thường khủng bố..." Nam Phong Lăng nhớ lại chuyện cũ, thần sắc vô cùng thổn thức, lúc ấy có không ít tộc nhân đã chết trong tay đám quái vật này.
Bọn họ một đường trò chuyện, không gặp phải nguy hiểm gì nữa. Rất thuận lợi xuyên qua Bắc Sơn, đi tới biên giới rừng rậm.
Phía trước chính là thành phố Giang Bắc, sào huyệt zombie kinh khủng nhất.
Trương Hồng Phi trốn trong bụi cỏ, nhìn thành phố nguy nga phía trước, trong mắt có chút sợ hãi.
Nam Phong Lăng nhìn chằm chằm. Phát hiện trong thành phố có chút yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền ra tiếng gào của Zombie, căn cứ kinh nghiệm của hắn, đây là biểu hiện của việc tiến hóa cực cao.
“Quả nhiên rất nguy hiểm…” Nam Phong Lăng nói thầm.
Tuy nói là tới săn giết Thi Vương, nhưng cho hắn một trăm lá gan, cũng không dám xông vào thi sào của bọn chúng: “Nam Phong Liệt, cậu đi dò xét một vòng, xem tình huống bên trong thế nào, có tung tích tộc nhân chúng ta hay không.”
“Vâng!” Một vị thanh niên gật đầu nói.
Trong lòng Trương Hồng Phi vô cùng tò mò, bọn họ đang thì thầm cái gì vậy? Dự định xử lý sào huyệt zombie khủng bố kia như thế nào sao?
Một thanh niên lập thở nín thở ngưng thần, thân thể như sóng nước lưu động.
“Thủy Ẩn!” Miệng hắn khẽ quát một tiếng, thân thể dần dần trở nên trong suốt, hoàn toàn biến thành nước, hơn nữa không để lại khí tức, rất khó bị phát hiện.