Chương 324:
Lúc này, Lâm Đông vẫn như trước ở nhà, không hề biết bên ngoài phát sinh chuyện gì, cho tới khi điện thoại di động của hắn vang lên, hiện lên một tin nhắn.
Thông điệp rất ngắn gọn, chỉ có mấy chữ: “Lâm Đông hoàn toàn chịu trách nhiệm.”
“Hả? ??” Lâm Đông đen mặt, xuất hiện đầy dấu chấm hỏi: "Tôi thì làm sao?”
“Tôi vừa mơ thấy cậu.” Trình Lạc Y trả lời tin nhắn.
“Hả?” Lâm Đông vừa nhìn, liền đoán được đã xảy ra chuyện gì, hỏi: “Hắc Yểm đã đi tìm cô sao?”
“Ừm…” Trình Lạc Y mang chuyện đã xảy ra ở nơi lánh nạn đơn giản kể lại một lần. Bao gồm cả việc Hắc Yểm đã xâm nhập vào giấc mộng thế nào, phá hủy lớp phòng ngự ra sao.
Lâm Đông yên lặng cảm thán: “Không hổ danh là Tiểu Y, Hắc Yểm đến nơi tránh nạn, cũng không kiếm được lợi ích gì.”
Trình Lạc Y tiếp tục nói: “Hắc Yểm hiểu rõ thực lực của cậu, hiện tại có lẽ đang rất sợ. Cậu có thể tranh thủ cơ hội này tìm cách thu phục hắn.”
“Quên đi…” Lâm Đông cảm thấy đề nghị này không đáng tin cậy, bởi vì Hắc Yểm kia một kẻ phản nghịch.
Hắn là nhân tài mới xuất hiện, lấy được mọi thứ chắc chắn không dễ, khẳng định không nỡ buông tha, quy thuận chính mình… Cho dù có thể tạm thời để lại, cũng chính là đặt một quả bom hẹn giờ bên người.
Thấy hắn cự tuyệt, Trình Lạc Y nói: “Vậy lúc cậu tấn công thành phố Đồng Xương, nhớ nói cho tôi biết một tiếng.”
“Sao vậy? Cô tiếc đống vật tư ở nơi tránh nạn đó sao?” Lâm Đông lúc này mới phản ứng lại.
Đề nghị mình thu phục Hắc Yểm, đối với cô chính là chuyện tốt.
Trình Lạc Y nói: "Không phải, tôi đi bảo vệ câu [nhe răng] [nhe răng]”
Lâm Đông bĩu môi, hiện tại cô gái này mồm mép trơn tru, cũng không biết học từ ai nữa.
Có điều, Lâm Đông tạm thời cũng không có ý định tấn công thành phố Đồng Xương, bởi vì Hắc Yểm tuy rằng nghịch ngợm, nhưng dù sao vẫn thuộc trận doanh của zombie. Ngoài mặt vẫn là quan hệ hợp tác, không thể hoàn toàn trở mặt.
Hơn nữa gần đây thành phố Lâm Sơn đang nổi tiếng, không những có người cải tạo đời thứ ba, mà còn mời được Thức Tỉnh Giả đảo Anh Hoa tới. Lâm Đông cảm thấy cần phải giết nhuệ khí của bọn họ trước.
....
Lúc này, trong công ty Tek thành phố Lâm Sơn.
Tuy rằng tối hôm qua doanh địa gặp phải zombie tập kích, nhưng bản thân tổn thất cũng không lớn, chỉ mất tích bốn người, bao gồm một ít vật tư. Trừ bỏ mất gà tương đối đáng tiếc, những thứ khác cũng không có gì. Trái lại bộ tộc Nam Phong của đảo quốc lại tổn thất hơn trăm người.
"Xem ra quyết sách ta để bọn họ ở lại doanh địa rất chính xác, quả nhiên giúp mình đỡ một đao..." Liễu Bạch Nguyệt trong lòng rất đắc ý.
Việc mời bọn họ đến cuối cùng cũng đã có giá trị.
Hơn nữa, những lệnh treo thưởng cũng thu hút nhiều cao thủ khác chạy tới. Đây chính là lời kêu gọi của tổng bộ!
Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy, bản thân phải đi thúc giục Nam Phong Lăng, để cho bọn hắn nhanh chóng tới thành phố Giang Bắc săn giết Thi Vương, giải quyết đại họa trong lòng mình.
Vì thế, cô lập tức bấm số điện thoại vệ tinh của doanh địa Thức Tỉnh Giả.
“Tôi muốn gặp Nam Phong Lăng.”
“Vâng, Liễu tổng.” Người đối diện đáp ứng một tiếng.
Một lát sau, trong điện thoại truyền đến thanh âm mệt mỏi: “Liễu tổng.”
Liễu Bạch Nguyệt nghe tiếng người trong điện thoại, không hiểu sao có chút muốn cười. Là kiểu vui sướng khi có người gặp họa.
“Tộc trưởng Nam Phong, khi nào ngươi đi săn giết Thi Vương?”
“Chúng ta đi ngay bây giờ đây.” Nam Phong Lăng trả lời.
Bởi vì vật tư của bọn họ cũng sắp tiêu hao hết rồi, nếu không đi hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng, sẽ đói bụng, cũng là tình cảnh bất đắc dĩ cả thôi.
“Nhưng chúng ta không quen đường đi đến thành phố Giang Bắc, hy vọng mọi người có thể dẫn đường.”
“À, cái này không thành vấn đề…” Liễu Bạch Nguyệt đáp ứng, lập tức quyết định phái một tiểu đội thức tỉnh giả, đưa bọn họ tới thành phố Giang Bắc.
Người dẫn đường lần này chính là Trương Hồng Phi lúc trước. Đêm đó hắn bị Hắc Yểm khống chế mộng cảnh, cũng may không chết, mà chỉ bị người cải tạo đánh ngất xỉu mớicứu được. Trải qua hai ngày nghỉ ngơi đã gần như hoàn toàn hồi phục, vì vậy trở lại chiến trường.
Lúc này ở cửa doanh địa của Thức Tỉnh Giả, một đám nhân loại tụ tập.bao gồm tiểu đội của Trương Hồng Phi cùng với đám cao thủ của Nam Phong Lăng.
Tộc nhân bọn họ tuy rằng mất tích rất nhiều, nhưng phần lớn đều là người bình thường. Trong đó chỉ có Nam Phong Dã được xem như là cường giả gia tộc mà thôi. Cho nên thực lực tổng thể cũng không suy yếu bao nhiêu.
“Thái quân, à không… Tộc trưởng Nam Phong, mời đi bên này.” Trương Hồng Phi làm tư thế mời, luôn cảm giác mình dẫn đường tạm ổn...
“Ừm.” Nam Phong Lăng trả lời.
Bọn họ một đám hơn hai mươi người, rời khỏi doanh địa của Thức Tỉnh Giả.
Dọc theo đường đi, bão cát tàn sát bừa bãi, trong đất vàng khắp nơi đều là xác chết, xương khô, đó là dấu vết chiến đấu mấy ngày trước. Trong tiếng gió, vẫn xen lẫn tiếng zombie rống lên, đường đi sẽ không hề thuận lợi mà tràn ngập nguy hiểm bao quanh.