Chương 319:
Lúc này bên ngoài có hơn một ngàn người thức tỉnh vẫn đang tìm kiếm xung quanh như cũ. Doanh địa phía trước không có bất kỳ manh mối nào, thế nên quay trở lại phía sau tìm kiếm.
Nam Phong Lăng chớp chớp mắt, trong lòng càng thêm vội vàng.
“Sao Tiểu Dã vẫn chưa trở về?”
Thấy người của công ty Tek sắp tìm đến nhà kho, nếu không ngăn cản thì sợ là sẽ bị bắt ngay tại trận. Trong lòng Nam Phong Lăng tính toán, hắn phải nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ.
Vì thế hắn lập tức đi tới phía trước đội ngũ, nói với người thức tỉnh cầm đầu: "Dựa theo kinh nghiệm của tôi thì quỷ thi chắc sẽ ở phía trước doanh địa, không có khả năng chạy ra phía sau đâu. Hay là chúng ta đến phía trước tìm xem sao."
"Suy nghĩ của quỷ thi không thể lường trước được, suy đoán này có thể không chính xác." Người thức tỉnh trả lời, hắn ta chính là một trong Nhị Hổ còn sót lại của Lâm Sơn Tứ Hổ, tên là Hàn Tĩnh Xuyên, cũng là người phụ trách toàn bộ doanh địa.
Nam Phong Lăng nhíu mày: "Anh phải tin tưởng tôi, không ai có thể hiểu quỷ thi hơn tôi!"
"À, người trước nói như vậy thì đã về trời rồi." Hàn Tĩnh Xuyên cũng không tin tưởng hắn ta. Hắn ta mang theo mấy trăm người thức tỉnh trực tiếp xông vào nhà kho.
Mới vừa đi vào liền phát hiện dấu vết có người tới, thùng nước đã bị uống qua, cửa nhà kính trồng trọt thì bị mở ra.
Nam Phong Lăng cau mày, thầm nghĩ lần này phiền phức rồi. Nếu như bị công ty Tek phát hiện thì thanh danh xuống dốc không nói, chắc chắn còn ngừng hợp tác nữa.
"Đi tìm xung quanh đi." Hàn Tĩnh Xuyên dặn dò.
Đám người thức tỉnh tản ra bốn phía, bắt đầu tìm kiếm khắp mọi nơi.
Nam Phong Lăng lại càng khẩn trương hơn, hắn ta có tật giật mình, ngón chân không ngừng co lại. Trong lòng hắn ta không ngừng tìm kiếm lý do, suy nghĩ xem lát nữa bị thì bại lộ thì phải nói như thế nào.
Thế nhưng một đội ngũ người thức tỉnh nhanh chóng chạy về: "Báo cáo! Trong kho không có bóng người nào cả."
"Cái gì?" Nam Phong Lăng trừng mắt, trong lòng vô cùng kinh ngạc, thế nhưng hắn ta lập tức nhận ra chuyện này có chỗ không ổn.
Bọn Tiểu Dã phải ở trong nhà kho mới đúng, sao lại biến mất không thấy đâu nữa?
Chẳng lẽ cũng mất tích như những người khác?
Trong lòng Nam Phong Lăng mơ hồ có loại dự cảm xấu: "Đội trưởng Hàn, tôi cảm thấy nên cẩn thận tìm kiếm mới được!"
"Hả?" Hàn Tĩnh Xuyên nghe vậy thì cảm thấy ngạc nhiên, vừa rồi người này còn nói không nên tìm, sao bây giờ lại thay đổi? Người trên đảo thật kỳ lạ.
Ngay sau đó, bọn họ đi vào trong kho hàng.
Kết quả phát hiện, không chỉ chẳng có ai, mà ngay cả vật tư đều bị càn quét sạch sẽ. Nhất là kho hàng số ba, chuồng gà đổ sụp, bên trong không có lấy một con.
"Tội nghiệp mấy con gà đó..." Hàn Tĩnh Xuyên lặng lẽ nói thầm.
Lông mày Nam Phong Lăng càng nhíu càng sâu, hiện tại gà không phải là vấn đề quan trọng, ngay cả người mình đều biến mất luôn rồi.
Nam Phong Dã chính là cao thủ trong gia tộc, có thể coi là phụ tá đắc lực của hắn, cho nên trong lòng càng thêm lo lắng.
“Người của chúng ta đâu? Rốt cuộc chạy đi đâu rồi?”
“Cái gì?” Hàn Tĩnh Xuyên nhìn về phía hắn, cảm giác lời này không đúng lắm: "Người trong tộc của anh... Cũng ở trong kho?"
“Khụ...... Không có! Người của chúng ta sao lại ở trong kho hàng của các vị chứ.” Nam Phong Lăng tuy nóng vội, nhưng cũng chỉ có thể kiên trì phủ nhận.
Cảm giác bây giờ của hắn như kẻ câm ăn phải hoàng liên, đắng mà không nói nên lời.
Hàn Tĩnh Xuyên gật gật đầu: “Ừm, đoán chừng con quỷ thi kia đã tới, nhưng bây giờ có lẽ đã đi rồi, chúng ta ra ngoài đi.”
“Được rồi!” Nam Phong Lăng nghiến răng nghiến lợi nói.
…….
Lúc này, Lâm Đông quả thật đã rời khỏi kho hàng. Bởi vì người thức tỉnh của nhân loại đã tụ tập lại cùng nhau, số lượng ước chừng một ngàn người. Bên trong có rất nhiều người thức tỉnh cấp A+, 3 người cải tạo đời ba, và một đám người cải tạo đời hai.
Bao gồm Nam Phong Lăng của đảo Anh Hoa, cùng với mấy cao thủ trong tộc.
Lâm Đông không cần thiết liều mạng với bọn họ, mặc dù hắn nắm chắc chín phần. Nhưng dù sao cũng còn thừa một phần, hắn cảm thấy không đáng đi mạo hiểm.
Hơn nữa thành phố Đồng Xương còn có Hắc Yểm, không thể không đề phòng.
Hôm nay đã lấy được không ít chỗ tốt, cũng coi như chuyến đi này không tốn công vô ích. Hắn là người biết đủ thì ngừng, vì thế bóng lưng dần đi xa, rồi biến mất trong bóng tối.
…….
Trở lại thành phố Giang Bắc, mây đen dưới bầu trời đêm đã tản đi, lộ ra một vầng trăng sáng.
Bởi vì thời tận thế không bị ô nhiễm ánh sáng nên ánh trăng vô cùng rạng rỡ. Ánh trăng sáng bạc chiếu xuống thành phố đổ nát, trên đường phố có một đám tang thi tụ tập.
Lâm Đông tiện tay ném con mồi xuống đất, một mình lên lầu, hấp thu tinh hạch cấp A+ vừa săn được.
Các tiểu đệ sôi nổi vây quanh, đôi mắt hung ác của Tanker trợn tròn, mũi thì hít lấy hít để: “Đồ ăn lần này có mùi vị không giống trước kia...”
“Ừ, lần này là đồ trong ngày.” Tiểu Bát nghiêng đầu đánh giá.
Tiến Sĩ cảm thấy bọn họ không nghiêm túc: “Nói đúng hơn là buffet trong ngày.”
“Đúng vậy, ngươi xem... Có người còn bỏ thêm rau thơm nữa.” Tanker chà xát tay.
Ngay sau đó, chúng thi ăn ngấu nghiến, bắt đầu thịnh yến đẫm máu. Tiếng xé rách máu thịt không ngừng vang lên, chung quanh bốc lên sương máu mênh mông, nhuộm ánh trăng dưới đất thành màu đỏ tươi.
Sau khi thi vương Cầm Âm ăn no thì cầm lấy đàn ghi-ta sau lưng, đàn một bài cho đám tang thi.