Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 318

Chương 318:

schedule ~8 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 318:

Bởi vì Nam Phong Dã được xem là thanh niên tài giỏi tuấn tú trong tộc, thực lực cũng đã cấp A+, chỉ đứng sau mỗi tộc trưởng, hắn ta vẫn có quyền uy nhất định.

Cô ấy và hắn cũng xem như quan hệ anh em họ, thế nhưng ở nơi như đảo quốc thì bọn họ có phải là anh em đứng đắn hay không cũng khó mà nói lắm.

Nam Phong Dã ra dấu tay với người trong tộc.

Một đám người bọn họ đi theo hình quạt, bao vây đi về phía lều lớn, hơn nữa bước chân bọn họ rất nhẹ, không phát ra một chút thanh âm nào.

Thần kinh mọi người căng thẳng, cẩn thận chú ý tiếng động trong lều lớn.

Nam Phong Dã lại ra dấu tay.

Có hai người di chuyển giao nhau, đi tới hai bên cửa vào lều lớn. Bọn họ nghiêng tai lắng nghe, phát hiện bên trong lặng lẽ không có một tiếng động.

Vì thế hai người bọn họ liếc nhìn nhau, gật đầu xác nhận suy nghĩ của nhau.

Sau đó đột nhiên vén rèm cửa lều lớn lên.

Ánh mắt bọn họ hướng bên trong nhìn lại, phát hiện ngoại trừ lá rau rơi lả tả cùng một ít dụng cụ bồi dưỡng thì thậm chí ngay cả nửa bóng người cũng không có.

Chỉ là ở trong không khí lại thoang thoảng có mùi máu tươi nhàn nhạt.

"Không có ai cả?" Hai người lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng đúng ngay lúc này, bọn họ mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó đang tới gần, một cảm giác nguy hiểm khó hiểu bỗng nhiên sinh ra trong đáy lòng.

Thân hình Lâm Đông chậm rãi xuất hiện sau lưng bọn họ.

Sát ý bắt đầu lan tràn ra, thân thể hai người run rẩy, bọn họ cảm giác như đã rơi xuống hầm băng, theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một thanh trường đao lao vút đến, lưỡi đao mang theo ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, chớp mắt đã đến trước mặt bọn họ.

Hai người họ căn bản không kịp né tránh, chỉ cảm thấy cổ lạnh lẽo thì trước mắt liền biến thành màu đen, hoàn toàn mất đi ý thức!

"Hắn… Hắn ở ngay đó!"

"Đó rốt cuộc là quái vật gì?"

"Không biết…"

"Nhanh! Tấn công!"

“……..”

Một đám người phía sau lập tức phát hiện ra động tác của Lâm Đông, quanh thân bọn họ có năng lượng hội tụ, nháo nhào thi triển năng lực đặc biệt. Có người là chùy băng, có người là quả cầu lửa, đủ mọi loại công kích lao vút đến, tất cả đều hướng về phía hắn mà đến.

Thật ra thì cũng không phải bọn họ đã phát hiện Lâm Đông, mà là Lâm Đông để cho bọn họ phát hiện.

Bởi vì chỉ cần đối phó với mấy cây lúa nhỏ này thì căn bản không cần phải che giấu gì cả.

Hắn có thể trực tiếp giết sạch tất cả!

Trong mắt Lâm Đông lóe ra ánh sáng đỏ.

Thi Vực khủng bố khuếch tán xuất hiện, uy áp khủng khiếp tựa như gió lốc càn quét khắp bốn phía.

Lúc này có mấy người đã bị bao phủ, cơ thể lộp bộp rung động, trực tiếp ngã xuống đất.

Bọn họ đã mất khả năng chiến đấu.

"Mau rút lui!"

Trong mắt mấy người xung quanh lộ ra vẻ kinh hãi, tựa như đã nhìn thấy biển máu ngập trời, đang cuồn cuộn lao về phía mình. Chỉ cần lâm vào trong đó thì chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn!

Thế nhưng tốc độ của bọn họ quá chậm, lại có thêm mấy người bị Thi Vực nghiền ép.

"Anh Nam Phong Dã! Phải làm sao bây giờ?" Cô gái thấy người trong tộc không ngừng ngã xuống thì trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, trốn ở phía sau hắn ta.

Nam Phong Dã nhíu chặt mày, sắc mặt âm trầm sắp nhỏ ra nước. Anh ta thấy tình huống trước mắt này thì không khỏi nhớ tới miêu tả trong hồ sơ quỷ thi.

Tên trước mắt này, rất có thể chính là Thi Vương, mục tiêu của bọn họ!

Hắn có năng lực không gian, có thể ẩn nấp, còn có thể đi lại mà không cần nhìn địa hình, có thể nói là sự tồn tại khó lý giải!

"Hôm nay tao sẽ đấu với mày!" Nam Phong Dã nghiến chặt răng, năng lượng quanh thân hội tụ lại, tản ra vầng sáng màu lam nhạt.

"Thủy độn! Thuật thác nước lớn!"

Theo một tiếng quát lớn của hắn ta, nguyên tố hệ nước bùng nổ ra ngoài, giống hệt như một cái đầu rồng, hơn nữa tốc độ của nó cũng càng lúc càng nhanh, hình thành ra một con rồng nước.

Năng lượng hệ nước ùn ùn kéo đến, có vẻ như uy lực không nhỏ.

Thế nhưng hắn ta và Lâm Đông chênh lệch quá lớn, trong nháy mắt con rồng tiếp xúc với Thi Vực thì đều bị đánh bay, căn bản không hề có sức chống cự.

"Rầm!"

Chỉ nghe thấy một tiếng trầm đục, Nam Phong Dã cũng bị đánh bay ra ngoài, thân thể hắn ta vẽ thành một đường parabol, nặng nề rơi xuống đất.

Hai mắt hắn ta nhắm chặt, thất khiếu bắt đầu chảy máu, có vẻ như sắp không sống nổi nữa.

"Anh trai!"

Cô gái thấy thế thì trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc hoảng sợ, nhanh chóng chạy tới, cô ngồi xổm xuống xem xét thương thế của hắn ta, hơn nữa nước mắt vẫn không ngừng tuôn trào, lớn tiếng gào khóc.

"Anh trai ơi, mau tỉnh lại… Anh mau tỉnh lại đi! Làm ơn…"

"Gì kêu om sòm như chó sủa vậy?" Lâm Đông nghiêng đầu nhìn sang, sau đó thân hình hắn lóe lên, xẹt qua người cô gái.

Theo âm thanh 'Rầm rầm', đầu người rơi xuống đất, cả nhà kho bỗng yên tĩnh trở lại.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay