Chương 317:
Lâm Đông quyết định sẽ đóng gói mang về, để cho đàn em của mình thưởng thức.
Trường đao trong tay hắn vung lên.
Sau khi đem toàn bộ những con gà kia chém giết hết, thì thu tất cả vào không gian trữ vật, toàn bộ chuồng gà sụp đổ xuống…
…
Mà lúc này ở bên ngoài, mọi người như là con ruồi không đầu, vẫn đang loay hoay tìm kiếm xung quanh, đương nhiên cũng không có kết quả gì.
Trong lòng bọn họ cảm thấy hết sức kỳ lạ.
Người đang yên đang lành mà cứ như vậy biến mất không thấy tăm hơi.
Cảm giác này so với ác mộng còn đáng sợ hơn.
Người của công ty Tek khẩn trương, lý do phần lớn là bởi vì quỷ thi, mất tích bốn người thì đối với bọn họ mà nói không tính là gì.
Không biết rõ ràng chuyện này khiến cho trong lòng bọn họ vẫn cứ không yên tâm.
Đám người Nam Phong Lăng sốt ruột, là thật sự sốt ruột, bởi vì hơn trăm người trong tộc mất tích thì hoàn toàn không có gì khác biệt với việc bị diệt tộc cả.
Nhưng hôm nay cho dù có tìm như thế nào cũng không thấy ai, bọn họ giống như kiến bò trên chảo nóng, gấp gáp đảo quanh tại chỗ.
"Tộc trưởng, thật sự tìm không thấy ai cả!" Một người trong tộc lo lắng nói.
Nam Phong Lăng ánh mắt quét nhìn xung quanh, phát hiện người của công ty Tek đều bận rộn nhiều việc, tụ tập đến cùng một chỗ: "Chúng ta không tìm người nữa..."
"Hả?" Mọi người trong tộc hai mặt nhìn nhau, đều vô cùng khó hiểu.
Nam Phong Lăng đè thấp thanh âm nói: "Người của công ty Tek đều tụ tập lại cùng một chỗ, trong kho hàng của bọn họ có chứa đựng vật tư, ở ngay phía sau đây. Ta thấy chi bằng chúng ta thừa dịp hỗn loạn đi lấy một chút vật tư trở về, đến lúc đó cứ nói là bị quỷ thi lấy đi, chắc chắn sẽ không tra cứu lên trên đầu chúng ta đâu."
"Hả? Đây đúng là ý kiến hay nha!" Ánh mắt mọi người bên cạnh sáng lên.
Bọn hắn đã thèm nhỏ dãi vật tư của công ty Tek từ lâu, dù sao bây giờ cũng không tìm thấy người, không bằng đổi phương pháp khác để bù đắp một chút tổn thất.
Hơn nữa… công ty Tek sẽ tiếp tục tìm người.
Chính ta nhân cơ hội này lấy tài nguyên của bọn họ.
"Nam Phong Dã, ngươi mang mấy người trong tộc đi đi. Tôi ở bên ngoài đây nhìn chằm chằm vào công ty Tek, cẩn thận một chút, chỉ cần đừng bị bắt tại trận thì những chuyện khác cũng dễ giải quyết thôi." Nam Phong Lăng nói.
Một thanh niên bước ra từ đám đông: "Được, bảo đảm sẽ không có vấn đề gì."
Hắn phất phất tay hai bên, chọn lựa ra vài người trong tộc. Đoàn người thừa dịp bóng đêm ẩn núp ở trong tối, dưới tình huống công ty Tek không chú ý đến, lặng lẽ đi đến phía sau kho hàng.
Mà Nam Phong Lăng cũng mang theo những người trong tộc còn sót lại đi về phía trận doanh của công ty Tek, tập hợp lại một chỗ cùng bọn họ.
…
Lúc này, Lâm Đông vừa thu vật tư xong, hắn đang muốn đi ra ngoài nhưng rất nhanh đã nhận ra có khí tức của nhân loại đang nhanh chóng tiếp cận về phía bên này.
Hắn lập tức mở năng lực ẩn nấp ra, biến mất vào trong bóng tối.
Không bao lâu, hắn liền nhìn thấy hơn mười người mặc quần áo màu đen. Bọn họ khom người, bước chân so với mèo còn nhẹ hơn, không hề có một chút động tĩnh nào lặng lẽ lẻn vào trong kho hàng.
Lâm Đông thấy bộ dáng lén lút đó liền biết bọn họ muốn làm gì.
Trong lòng hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Bởi vì người dân đảo quốc vốn dĩ là như vậy…
Đám người kia thì thầm đi tới nhà kho số một, thấy thùng nước thì trong mắt đều lóe lên ánh sáng xanh, bọn họ chưa từng được uống nguồn nước sạch sẽ như vậy bao giờ. Vì vậy nên bọn họ mở mấy thùng ra, ừng ực ừng ực rót vào miệng.
Chờ đến khi bọn họ nhìn thấy lán trồng rau thì lại càng vô cùng kích động.
Bọn họ trực tiếp vọt vào bên trong, nắm rau thơm, hành tây các loại lên, điên cuồng nhét vào trong miệng, giống như quỷ chết đói nhìn thấy thức ăn...
Lâm Đông ở bên cạnh yên lặng nhìn chăm chú.
Hắn cảm thấy bọn họ rất tự giác, vậy mà lại còn chủ động ướp hành gừng tỏi cho mình…
Lâm Đông chậm rãi đi lên phía trước.
Tên thanh niên kia không hề phát hiện ra, vẫn điên cuồng nhét rau dưa vào trong miệng.
Trước khi chết còn có thể ăn no bụng thì ở trong tận thế này cũng được coi như là một loại may mắn rồi.
Lâm Đông vung đao chém về phía sau gáy của hắn ta, thanh đao cực kỳ sắc bén, thoải mái đi vào trong sọ não, lập tức phát ra âm thanh kim loại ma sát với máu thịt.
Đầu của thanh niên cũng theo âm thanh đó mà rơi xuống, lăn lộn vài vòng trên mặt đất rồi cuối cùng mới dừng lại. Ánh mắt hắn ta vẫn trợn trừng như cũ, ở trong miệng còn đang cắn mấy cây rau thơm.
Máu tươi ấm áp bắn lên những lá rau khác, không ngừng rung động.
"Hả?"
Bên cạnh còn có vài người đồng đội đang hưng phấn ăn, lúc này quay đầu nhìn lại thì đều ngẩn mặt ra, đứng ngây tại chỗ.
Hành tây đã bị cắn đứt một nửa từ trong miệng của bọn họ rơi ra.
"Được rồi, nếu thêm nhiều hành quá thì vị sẽ nặng lắm."
Cơ thể Lâm Đông hướng về phía trước, vung đao quét ngang qua.
Hai người trước mắt này chỉ mới là người thức tỉnh cấp B, bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại thì hai cái đầu đã lăn xuống đất.
Lúc này ở bên ngoài lán trồng rau, Nam Phong Dã nhướng mày, mơ hồ nhận ra có tiếng vang bên trong, hắn ta cẩn thận ngửi ngửi, bỗng ngửi được một mùi máu tanh.
Hắn là một người thức tỉnh hệ nước cấp A+, trong bộ tộc Nam Phong thì cũng coi như là cao thủ.
"Chờ đã…"
Nam Phong Dã vội vàng khoát tay ngăn cản người trong tộc thu thập vật tư phía sau, vẻ mặt trở nên cảnh giác.
"Trong lều lớn có thứ gì đó!"
"Anh trai à, chắc là người của chúng ta ở bên trong đó thôi?" Một cô gái bên cạnh nói.
Nam Phong Dã lắc đầu: "Không còn cảm nhận được khí tức của bọn họ nữa rồi…"
"Cái gì?" Mọi người xung quanh vô cùng kinh ngạc, không khỏi nhớ tới những người trong tộc biến mất bên ngoài. Chẳng lẽ người gây ra tất cả chuyện này đang ở trong đây sao?
"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" Cô gái lo lắng hỏi.
"Gặp chuyện thì phải tỉnh táo, tuyệt đối đừng có hoảng hốt. Vừa lúc chúng ta có thể đi qua nhìn xem đấy là loại yêu ma quỷ quái gì, tìm những người trong tộc chúng ta trở về!" Nam Phong Dã nói.
"Không hổ danh là anh trai…" Cô gái nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn, trong mắt lộ ra vẻ sùng bái.