Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 316

Chương 316:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 316:

"Người đâu rồi?"

"Tộc trưởng... Trong lều này không có ai, mọi người trong tộc đi đâu vậy?"

"Hả? Cái này của ta cũng không có người."

"Tộc trưởng, cái của ta cũng không có, chẳng lẽ bọn họ đều đi WC rồi?"

“…”

Bọn họ liên tiếp mở mấy cái lều trại, thế nhưng phát hiện bên trong đều không có người.

Sắc mặt Nam Phong Lăng càng lúc càng âm trầm, cũng sắp nhỏ ra nước: "Người đâu? Mau ra đây cho tôi!"

Âm thanh của ông ta hệt như chuông vang, nhìn xung quanh hô to.

Chỉ có lác đác vài lều trại nghe được thanh âm, có người từ bên trong chui ra.

Bọn họ có chút buồn ngủ mơ màng, căn bản không biết chuyện gì xảy ra: "Có chuyện gì vậy?"

Trong mắt Nam Phong Lăng lộ ra vội vàng, liên tiếp xốc mấy lều trại khác lên. Tình huống bên trong cũng không khác là mấy, các loại đồ vật ngổn ngang trên đất, nhưng lại không có người nào cả...

Những người còn lại cũng ý thức được tình huống trước mắt, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.

"Người trong tộc chúng ta sao lại mất tích?"

"Không biết nữa…"

"Có khi nào là bọn họ tự mình rời đi hay không?"

"Không đâu, xung quanh ngay cả dấu chân cũng không có, làm sao rời đi được?"

"Cái này…"

Trong bóng tối, ánh mắt mọi người quét qua quét lại, trong lòng sinh ra cảm giác kinh hãi.

Hơn trăm người trong tộc, vậy mà lại biến mất ly kỳ như vậy!

"Tộc trưởng, chuyện này là sao?" Một người trong tộc lo lắng hỏi.

Nam Phong Lăng lắc đầu, bọn họ đã chạy trốn mấy tháng nay nhưng cũng chưa từng trải qua loại tình huống này. Hơn trăm người trong tộc đột nhiên biến mất, không hề có dấu vết nào, tựa như bọn họ cho đến bây giờ cũng chưa từng tồn tại vậy...

Một cảm giác quỷ dị mãnh liệt tự nhiên sinh ra ở trong lòng ông ta.

Ông ta quay đầu nhìn một chút, bây giờ chỉ còn lại vài chục người…

"Nhanh! Mau đến công ty Tek hỏi một chút."

"Được!" Một người vội vàng gật đầu đáp ứng.

Nhưng hắn ta vừa muốn đi qua thì trong doanh địa bỗng nhiên cảnh báo lớn. Đèn cảnh báo màu đỏ bắt đầu điên cuồng lóe ra, công ty Tek bên kia cũng là tiếng hô to kinh ngạc lên bốn phía, xung quanh bỗng nhiên trở nên hoảng loạn.

Có một tiểu đội người thức tỉnh mặc trang phục tác chiến nano, vội vã chạy tới, "Nam Phong tộc trưởng, trong doanh địa chúng ta có người mất tích, các ngươi có thấy không?"

"Cái này..." Nam Phong Lăng cứng đờ đứng tại chỗ, sắc mặt run rẩy.

Bản thân ông còn muốn hỏi bọn họ đây, "Không biết, người trong tộc của chúng ta cũng mất tích!"

"Cái gì?" Những người thức tỉnh sắc mặt kinh ngạc, "Các ngươi mất tích bao nhiêu người?"

"Hơn trăm người." Nam Phong Lăng trả lời.

Tiểu đội thức tỉnh có chút kinh ngạc: "Chúng ta mất tích bốn người."

Sắc mặt Nam Phong Lăng tối tăm, vô cùng im lặng, phía đối diện so sánh với mình thì quả thực không tính là có tổn thất gì.

Mọi người đều cùng một trại thì tại sao lại có chênh lệch lớn như vậy?

Nam Phong Lăng vội vàng hỏi: "Các ngươi biết chuyện gì đang xảy ra không?"

"Có quỷ thi xâm lấn rồi." Người thức tỉnh tự nhiên nói.

Lông mày Nam Phong Lăng càng nhíu chặt hơn. Ông ta thật sự không thể tưởng được rốt cuộc là loại quỷ thi gì mà lại có năng lực như thế, khiến cho mấy trăm người đột nhiên biến mất.

"Phải nhanh chóng hành động."

"Nhanh! Chúng ta phải mau chóng tìm người trong tộc trở về!"

"Được!" Người xung quanh gật đầu.

Bọn họ lập tức hành động, cả một doanh địa lớn lập tức trở nên lộn xộn. Tiếng cảnh báo chói tai không ngừng vang lên, đèn cảnh báo màu đỏ lóe ra, flycam lướt nhanh giữa không trung còn bóng người ở phía dưới thì nhốn nháo.

Mọi người sắp lật tung doanh địa lên trời nhưng cũng không tìm được một chút bóng dáng người nào mất tích.

Lúc này Lâm Đông đã đi tới doanh địa lớn phía sau một tòa kiến trúc.

Đây là một cái nhà kho, bên trong chứa vật tư sinh tồn của cả doanh trại.

Có thức ăn, nước tinh khiết của nhân loại, thậm chí còn có cả cái lán trồng rau.

Lâm Đông đi tới kho hàng thứ nhất thì phát hiện bên trong đều là loại thùng lọc nước.

Những con người này đã học được thông minh, rút ra kinh nghiệm từ khu an toàn phòng thí nghiệm lần trước. Để tránh bị đầu độc thì bọn họ không sử dụng hệ thống nước tuần hoàn nữa, mà là đem nước đựng thành từng thùng từng thùng, như vậy sẽ an toàn hơn khá nhiều.

Hơn nữa còn có cử đội ngũ người thức tỉnh chuyên môn canh gác ở đây.

Thế nhưng lúc này bên ngoài rất lộn xộn, người trông coi đều chạy ra ngoài tập hợp, cho nên ở đây không có người.

Nguồn nước đối với Lâm Đông mà nói thì không có tác dụng gì lớn, hắn ngại chiếm chỗ trong không gian lưu trữ, cho nên hoàn toàn không quan tâm đến.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, bước đến lều trồng rau. Đương nhiên nơi này khác với bình thường, bên trong không có đất giàu dinh dưỡng mà toàn bộ là sử dụng dịch dinh dưỡng trồng trọt.

Điều này không chỉ tiết kiệm không gian mà còn giúp cây trồng phát triển nhanh chóng hơn.

Trong đó có trồng rau xà lách, rau thơm, rau hẹ, hành tây…

Lâm Đông không phải ăn chay nên không có hứng thú đối với những thứ này. Hắn tiếp tục đi về phía trước, đi tới kho hàng số hai. Bên trong này cất giữ một ít thức ăn của nhân loại, có cá hộp, thịt bò hộp, cùng với bánh bích quy xúc xích các loại, thời gian bảo hành dài đến hai năm rưỡi, vẫn chưa bị quá hạn.

Những thứ này cũng không tệ lắm…

Lâm Đông phất tay một cái, hắn thu hồi vật tư lại, tuy rằng bản thân không dùng được nhưng cũng có thể trao đổi với người khác.

Dù sao vật tư cũng không ngại nhiều mà…

Hắn tiếp tục đi về phía trước, bước đến kho hàng số ba. Những thứ đồ của nơi này ngược lại có thể khiến cho Lâm Đông có chút vui mừng.

Bởi vì không đợi đến gần thì hắn liền nghe được một trận tiếng kêu chíp chíp.

Đây là một nơi nuôi gà.

Những con gà đó bị nhốt trong những cái lồng nhỏ, không cho chúng di chuyển đi đâu, điều này sẽ giúp nhanh chóng phát triển thịt hơn. Trong thức ăn chăn nuôi thậm chí còn có một số loại thuốc, hormone sinh trưởng, … Như vậy có thể làm cho một con gà lớn lên chỉ trong mười mấy ngày.

Tất cả đều là công nghệ và việc làm tàn nhẫn…

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay