Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 315

Chương 315:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 315:

Nhưng Lâm Đông lại không động lòng, hắn vẫn cầm đao, từng bước một đi về phía bà.

Thân thể người phụ nữ run rẩy như cầy sấy, dưới sự hoảng sợ, hai đầu gối bà nhũn ra, quỳ rạp xuống đất.

"Làm ơn... làm ơn đừng giết chúng tôi, hãy cho chúng tôi một con đường sống." Lần này bà dùng tiếng phổ thông sứt sẹo nói.

Nhưng vẻ mặt Lâm Đông vẫn hờ hững như trước, sát ý không hề giảm. Hắn căn bản không có một chút thương hại nào với những người này.

Lúc này, có đứa bé trai khoảng bảy tám tuổi, trên trán buộc khăn trùm đầu, còn có chút to gan. Thằng bé cầm trong tay một thanh dao găm đồ chơi bằng gỗ, vẻ mặt dữ tợn xông về phía Lâm Đông.

"Ta giết ngươi!"

Từ tận thế tới nay Lâm Đông đã chém giết vô số sinh vật, đứa bé trai trước mắt này chính là kẻ yếu ớt nhất.

"Thật là nghịch ngợm…" Hắn nói thầm trong miệng, tiện tay giơ đao lên, giải quyết luôn thằng bé này.

Đôi mắt người phụ nữ kia trợn trừng tròn xoe, nhìn thẳng vào đứa nhỏ ngã trên mặt đất. Máu tươi ồ ạt chảy ra, ngưng tụ thành một bãi lớn.

Hai mắt bà lập tức đỏ hồng, nước mắt tràn khóe mi.

Ác quỷ!

Hắn nhất định là ma quỷ!

Thế nhưng rất nhanh thôi, sự buồn bã của bà liền ngừng lại, Lâm Đông vừa đi thoáng qua là đã thu hoạch toàn bộ tính mạng của bọn họ.

Bên ngoài lúc này đang có hai người đi tuần tra, bọn họ mơ hồ nghe được một vài âm thanh liền cất bước đi tới bên này.

"Bên trong đang làm gì vậy? Đã trễ thế này còn chưa ngủ sao?"

"Trẻ con mà, chắc chắn là lại ham chơi nữa rồi." Người đi cùng bên cạnh suy đoán.

Người thanh niên gật đầu: "Khó khăn lắm mới tìm được một nơi an toàn, phải để cho bọn họ ngủ sớm một chút."

"Ừm…" Người bạn đồng hành gật đầu.

Hai người đi đến trước lều vải, vén rèm đi vào. Chỉ trong chốc lát, một mùi máu tươi nồng đậm xông vào xoang mũi bọn họ.

"Hả? Tình huống thế nào?" Hai người nhíu mày lại, đợi đến khi thấy rõ hình ảnh trước mắt thì lập tức trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.

Chỉ thấy thi thể trẻ con nằm ngổn ngang trên mặt đất, máu tươi giàn giụa. Có một đạo bóng dáng trắng toát đứng ở chính giữa, cầm trường đao trong tay. Trên khuôn mặt anh tuấn nhiễm vết máu, sắc mặt hắn không chút thay đổi, đôi mắt hờ hững nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

"Hít…" Hai người bọn họ lập tức hít sâu một hơi.

Cho dù là ai nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng cũng khó có thể bình tĩnh.

Bọn họ vừa định hô to có kẻ xâm nhập, thế nhưng cơ thể Lâm Đông chợt lóe lên, trực tiếp xẹt qua bên người họ, cắt hai cái đầu xuống.

"Vậy mà lại chủ động đưa tới cửa…" Lâm Đông cảm thấy loại hành vi này đáng được khen ngợi.phất tay trong lúc đó, đem tất cả thi thể thu vào trữ vật không gian.

Lúc này, đám người Nam Phong Lăng đã thương lượng xong xuôi, bọn họ đều nhất trí quyết định rằng sau khi săn giết được Thi Vương thì sẽ bắt đầu phát triển ngay tại thành phố Lâm Sơn.

Đến lúc đó có công ty Tek cung cấp tài nguyên, gia tộc bọn họ sẽ nhanh chóng lớn mạnh lên.

Bởi vì trong thời đại tận thế này thì lực lượng cá nhân rất nhỏ bé.

Nhất định phải thành lập được thế lực một phương thì mới có thể sinh tồn tốt hơn. Đối với Nam Phong Lăng thì người trong tộc chính là 'Thế lực' của ông ta.

Con người là động vật xã hội.

Nếu như chỉ có một mình mà thôi thì ngay cả một nhân viên phục vụ cũng không có, cuộc sống chắc chắn sẽ không thoải mái. Hơn nữa… Một người sẽ rất cô độc, mặc dù có mạnh đến đâu thì cũng khó mà chịu được cảm giác thống khổ này.

"Bây giờ chúng ta còn chưa hoàn thành nhiệm vụ, Liễu Tang đã cho chúng ta ở trong doanh địa, nghĩ lại thì cô ấy cũng không tệ." Một người trong tộc nói.

Nam Phong Lăng gật gật đầu, "Ừ, công ty Tek có sự nghiệp lớn, hợp tác với họ là một lựa chọn sáng suốt."

"Chúng ta phải mau chóng săn giết Thi Vương, hôm nay ta có thấy thức ăn của công ty Tek, bên trong còn có rau dưa tươi mới nữa đấy!" Một người trong tộc khác nói.

"Hả?" Những người còn lại trừng mắt.

Ở trong tận thế thì rau dưa sạch sẽ cùng với hoa quả đều khó có thể trồng trọt được, cho nên vô cùng trân quý, nghĩ đến là khiến cho nước miếng bọn họ lập tức chảy ra.

Nam Phong Lăng tiếp tục nói: "Chúng ta trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, cũng cố lại tinh thần, sáng mai sẽ hành động."

"Được!" Mọi người đồng loạt đồng ý, sau đó đứng lên khỏi mặt đất, đi ra ngoài lều trại.

Nhưng vừa mới ra khỏi cửa lều liền mơ hồ cảm giác không đúng lắm…

Người trong tộc hôm nay lại yên tĩnh như vậy sao? ??

Và… Người tuần tra cũng không thấy bóng dáng đâu, vốn dĩ bọn họ cũng không có nguồn điện, thế nên lúc này nến trong lều trại xa xa đều đã tắt, mọi thứ tối như mực, hoàn toàn không có một chút tiếng động.

Xa xa nhìn lại từng lều trại kia giống hệt như là bia mộ sừng sững.

Nam Phong Lăng nhíu mày.

Ông ta đã nhận thấy có vấn đề: "Đi! Đi qua nhìn xem."

Đám người bọn họ lập tức đi lên phía trước, bắt đầu xem xét những lều trại kia.

Nam Phong Lăng vén rèm cửa lều lên thì phát hiện bên trong trống trơn, trên mặt đất rải rác một ít đồ vật, nhưng ngay cả nửa bóng người cũng không có.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay