Chương 314:
Lâm Đông tiếp tục đi về phía trước, hắn đi đến một cái lều hoa anh đào.
Ngọn nến bên trong yếu ớt lay động, khiến cho xung quanh lúc sáng lúc tối, có thể nhận ra được điều kiện ở đây cực kỳ gian khổ. Bởi vì Liễu Bạch Nguyệt chỉ cho bọn họ nơi để sống, còn lại tất cả đều mặc kệ, cho nên ở đây ngay cả điện cũng không có.
Trong lều có hai người đàn ông ngồi xếp bằng dưới đất, ở giữa có một cái chậu sắt lớn, bên trong là hơi nóng bốc lên ùng ục ùng ục. Bọn họ đang nấu thức ăn gì đó, hiển nhiên, đây là thức ăn của bọn họ.
Trong miệng người đàn ông lẩm bẩm, nói tiếng chim hót, Lâm Đông nghe không hiểu gì cả.
Nhưng hắn đến nhìn gần hơn thì phát hiện trong nồi vậy mà lại đang nấu một đống thịt, hơi nóng bốc lên, phiêu tán ra mùi thịt.
"Thức ăn không tồi đâu…" Lâm Đông hơi cảm thấy kỳ lạ, không nghĩ đến bọn họ ngay cả điện cũng không có, điều kiện gian khổ như vậy mà vẫn còn có thể ăn thịt?
Thế nhưng hắn nhìn kỹ lại thì phát hiện đống thịt kia lại mơ hồ hiện ra hình thái trẻ con.
Đúng thật là một cái thai chết!
"Khá lắm…"
Vẻ mặt Lâm Đông ngẩn ra, hắn thân là Thi Vương bá chủ một phương, ở thời đại tận thế này chỉ có rất ít chuyện mới có thể làm hắn kinh ngạc.
Nhưng cũng không nghĩ tới bọn họ lại có thể biến thái đến mức đó!
Ánh sáng đỏ trong mắt Lâm Đông lóe lên, sát khí lộ rõ, Thi Vực cũng theo đó kích hoạt. Vốn dĩ hai người đàn ông còn đang lẩm bẩm nói đùa, sắc mặt lập tức cứng ngắc, xương cốt cả người lộp bộp rung động.
Lâm Đông căn bản không cho bọn họ cơ hội phản ứng, phất tay một cái, một thanh trường đao xuất hiện, thuận thế chém cái đầu của hai người bọn họ xuống.
Máu đỏ tươi phun ra tung tóe, "Xì" một tiếng, dập tắt ngọn nến bên cạnh.
Trong lều tối đen như mực.
Đôi mắt sáng của Lâm Đông lóe lên, sát ý lạnh như băng tăng lên.
Sau khi thu hồi hai thi thể thì hắn đi đến địa điểm kế tiếp.
Gần lều trại của những người ở đảo quốc cũng không có đèn pha hay flycam giám sát. Người thức tỉnh của công ty Tek đã đi tuần tra, chỉ còn lác đác vài người đứng gác, thế nên cho dù có phát sinh chuyện gì thì cũng rất khó bị phát hiện.
Ánh mắt Lâm Đông nhìn về phía trước, phát hiện có một cái lều trại nhỏ lúc này đang không ngừng run lên, hơn nữa tần suất càng lúc càng nhanh, bên trong còn truyền ra tiếng thở dốc theo từng đợt.
"Khẩu vị mạnh thế?" Lâm Đông yên lặng nói thầm, thân hình tiến vào trong đó.
Đợi sau khi hắn đi vào thì lều trại rất nhanh đã không còn run lên nữa, âm thanh đó cũng dừng lại. Mọi thứ trở nên lặng lẽ không một tiếng động, vô cùng yên tĩnh.
Cứ như vậy, Lâm Đông không ngừng giết chóc.
Mỗi khi đi tới một cái lều trại thì âm thanh bên trong liền hoàn toàn biến mất.
Lâm Đông xuyên qua từng cái lều một, mỗi nơi hắn đi qua đều trở nên yên tĩnh.
Thậm chí có vài người ngủ ở bên ngoài, hoặc là đang đứng gác thì hắn cũng không buông tha, thuận tay làm thịt, sau đó lại để vào trong không gian trữ vật…
…
Lúc này, trong một lều trại có chút xa hoa, tộc trưởng Nam Phong Lăng đang triệu tập tất cả cao thủ trong tộc lại bàn luận về việc săn giết Thi Vương.
"Cha, con cảm thấy thành phố Lâm Sơn này không tệ. Số lượng tang thi không nhiều lắm, cũng không có quái vật gì khủng bố." Một người thanh niên nói.
Nam Phong Lăng gật gật đầu "Chúng ta có thể thoát khỏi đảo quốc thì nhìn thấy quái vật nơi này cũng sẽ không còn cảm thấy khủng bố nữa."
"Đáng tiếc là… Cả tộc chúng ta có hơn một ngàn người, vậy mà chạy trốn tới nơi này chỉ còn lại có mấy trăm thôi." Người thanh niên có chút tiếc nuối nói.
"Không sao đâu." Nam Phong Lăng khoát tay, "Chỉ cần có đủ tài nguyên thì số lượng người trong tộc chúng ta sẽ nhanh chóng tăng lên."
"Ừ, nhưng vấn đề là… Chúng ta lấy đâu ra nhiều tài nguyên như vậy?" Một người đàn ông vạm vỡ bên cạnh buồn rầu nói.
Nam Phong Lăng nói: "Đừng nghĩ nhiều như vậy, chúng ta phải mau săn giết cái tên Thi Vương kia để đạt được một nơi cư trú. Đầu tiên phải sắp xếp tốt cho mọi người trong tộc đã…"
Lúc này, Lâm Đông đang trợ giúp bọn họ 'sắp xếp' người trong tộc.
Hắn đi vào một cái lều nhỏ, bên trong có mấy đứa bé cùng với một người phụ nữ. Trong lòng người phụ nữ còn ôm một đứa bé, bà đang cho đứa bé đó bú sữa.
Những đứa trẻ khác thì chơi đùa bên cạnh, nói bằng ngôn ngữ líu lo mà hắn không nghe hiểu.
Bọn họ cũng không phải là người thức tỉnh mà chỉ là nhân loại bình thường.
Lâm Đông lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ, dứt khoát giải trừ trạng thái ẩn nấp. Hắn cầm trường đao trong tay, chậm rãi đi lên phía trước.
Hả?
Mấy đứa bé trong nháy mắt ngừng vui đùa, tất cả đều quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc hoảng sợ.
“Ngươi… Ngươi là ai?”
Bởi vì bọn họ nói tiếng phổ thông trên đảo thế nên Lâm Đông cũng nghe không hiểu.
“Trẻ con mà trễ như vậy vẫn chưa ngủ, thật đúng là không ngoan.”
Lâm Đông nâng đao chém một cái, chỉ nghe 'Xoẹt' một tiếng, lưỡi dao sắc bén xẹt qua cổ đứa bé, máu tươi phun ra.
Đứa bé kia ngã xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, ngủ rất ngoan ngoãn…
“Á…”
Trong lều lập tức vang lên tiếng thét chói tai, trên khuôn mặt những người còn lại lộ ra vẻ hoảng sợ, bọn họ quá sợ hãi, nháo nhào chạy trốn về phía sau.
Nhất là người phụ nữ kia, khuôn mặt bà kinh hãi, cả người run lẩy bẩy. Bà túm lấy mấy đứa trẻ, giống hệt như gà mái già bảo vệ con, che chắn bọn họ ở phía sau.
“Ngươi… Ngươi đừng tới đây?”
Người phụ nữ tuy rằng rất sợ hãi, vốn dĩ phụ nữ có thể nhu nhược, thế nhưng đã làm mẹ lại cứng rắn, bà vẫn kiên trì bảo vệ con mình như cũ.