Chương 313:
Mặt trời lặn về phía tây, sắc trời dần dần tàn. Bóng tối bao phủ mặt đất, lại một đêm buông xuống.
Gió đêm gào thét thổi qua thành phố tiêu điều ngày tận thế.
Đêm không trăng, phù hợp để giết người. Đêm nay là một đêm không tầm thường.
Bởi vì lại có một zombie lẻn vào biên giới thành phố Lâm Sơn. Hắn mặc một bộ quần áo trắng tinh, đôi mắt sáng ngời, nhẹ nhàng tựa như ngựa quen đường cũ khi tới nơi này.
Khác với Hắc Yểm ở chỗ, Lâm Đông không đi đường nhỏ chật chội mà lại đi dọc theo trục đường chính. Hắn lặng lẽ đi không tiếng động, ngay cả zombie đi ngang qua cũng không nhận ra.
Với năng lực ẩn nấp của mình, Lâm Đông giống như một linh hồn. Cho dù phi hành khí trên không bay qua cũng không thể phát hiện.
Một lát sau, Lâm Đông đi vào biên giới khu vực của doanh địa thức tỉnh giả. Nơi này vẫn giống đêm qua, ánh đèn pha lắc lư, phi hành khí vù vù bay khắp nơi, đêm nay người canh gác nhiều hơn không ít, phòng ngự chặt chẽ hơn rất nhiều.
Hiển nhiên đã rút được bài học từ đêm qua.
Nhưng khi Lâm Đông liếc mắt nhìn một lượt lại phát hiện có thêm một số lều trại vô cùng kỳ quái. Bên trên không đánh dấu ký hiệu của công ty Tek, ngược lại là màu trắng, thêu hình hoa anh đào màu hồng nhạt.
Và một số người mặc kimono đang đi ngang qua.
Lâm Đông cảm thấy tò mò: “Ai chọn đồ ăn Nhật Bản vậy?”
Lâm Đông trực tiếp lợi dụng năng lực Thi Vực, xuyên tường đi vào, bước đến doanh địa của người thức tỉnh. Người canh gác tuần tra xung quanh vẫn không hề phát hiện ra.
Cách đó không xa có một cái lều của công ty Tek.
Lâm Đông có thể nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện.
"Không thể ngủ... không thể ngủ... tuyệt đối không thể ngủ..."
Lâm Đông đi qua nhìn thì phát hiện có một người thanh niên, hai mắt đỏ bừng, đang ôm binh khí tựa vào trên giường.
Miệng cậu ta lẩm bẩm, ép buộc bản thân nâng cao tinh thần lên.
Rõ ràng là đã trải qua cơn ác mộng khủng bố ngày hôm qua nên lưu lại di chứng, không dám đi ngủ.
Tình trạng của mấy tên đồng đội bên cạnh cũng không tốt hơn bao nhiêu.
"Không biết hôm nay Hắc Yểm còn có đến nữa hay không, thế nhưng tốt nhất là chúng ta nên đề phòng một chút."
"Ừ ừ." Người bên cạnh liên tục gật đầu, bởi vì tư vị của cơn ác mộng quá khủng bố, quả thực khiến người ta sống không bằng chết, làm cho tinh thần sụp đổ.
Tên còn lại nói: "Thế nhưng đêm nay chắc là sẽ không có việc gì, tổng bộ đã treo giải thưởng tìm người tới, là cao thủ của đảo quốc Hoa Anh Đào. Nghe nói bọn họ tộc trưởng còn có thực lực cấp SS đấy!"
"Trời ạ! Thật hay giả? Mạnh như vậy sao?"
"Không biết, dù sao bọn họ đến đây để săn giết Thi Vương thành phố Giang Bắc, thực lực chắc là không yếu đi?"
"Ồ, vậy nếu bọn họ ở đây thì chắc là sẽ an toàn hơn một chút rồi…"
"…”
Mọi người nhốn nháo bàn tán.
Lâm Đông bình tĩnh nhìn chăm chú bọn họ, không nghĩ đến bọn họ lại bàn tán về mình, bây giờ cuối cùng cũng biết... Ngồi lê đôi mách là như thế nào.
Nhưng hắn yên lặng cảm thụ thì thấy cũng không có khí tức mạnh mẽ nào của nhân loại cả.
Chẳng lẽ là đang ẩn núp?
Lâm Đông suy ngẫm trong lòng, như thế này khiến cho hắn không hề có cảm giác an toàn.
Hay là cứ lấy hai tinh hạch trước rồi nói sau…
Trước mắt hắn có bốn gã người thức tỉnh, thực lực đều khoảng B+, lúc này bọn họ đang cực kỳ buồn ngủ, trong miệng không ngừng ngáp hơi.
Ngáp được cho là có thể truyền nhiễm.
"Buồn ngủ tới như vậy rồi, vất vả quá, để ta giúp các ngươi ngủ..."
Lâm Đông đi tới phía sau một gã thanh niên.
Anh ta đang há to miệng, ngáp một cái, trong mắt mơ màng có nước mắt, nước miếng thiếu chút nữa là chảy ra.
Bóng dáng của Lâm Đông hiện ra, trực tiếp vươn tay, thăm dò vào trong sọ não, lấy tinh hạch cấp B+ ra ngoài.
Cơ thể người nọ hướng về phía trước, một cái đầu ngã xuống đất.
Hai mắt anh ta nhắm nghiền.
Ngủ ngon vô cùng…
Vẻ mặt của ba người đồng đội còn lại đều ngẩn ra, có người đang ngáp một nửa, động tác lúc này cứng đờ.
"Cái này…"
Bọn họ trợn mắt há hốc mồm, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Bởi vì bọn họ nhìn thấy phía sau lưng đồng đội ngã xuống bỗng nhiên xuất hiện vài bóng người từ hư không!
Chết tiệt!
Lại là mơ nữa sao?
Không đúng… Mình rõ ràng không có ngủ mà!
"Nhanh! Mau kéo chuông báo động!" Một người đàn ông cao lớn vội vàng nói.
Nhưng ba người bọn họ vừa muốn đứng dậy thì bỗng nhiên một áp lực khủng khiếp đánh úp vào, động tác của bọn họ trong nháy mắt dừng lại, áp lực tuyệt đối truyền đến khiến cho bọn họ không thể hô hấp bình thường, thậm chí ngay cả tiếng kêu cũng không phát ra được.
Bước chân Lâm Đông từ từ đi đến bên cạnh bọn họ, vẻ mặt không chút hoang mang đào tinh hạch ra ngoài.
Suốt quá trình, sắc mặt hắn rất bình tĩnh, giống như bản thân chỉ đang làm một chuyện đương nhiên.
Lập tức, Lâm Đông vung tay lên, thu bốn cái thi thể lại...
Cả căn lều đột nhiên trở nên trống rỗng.
Bốn người thức tỉnh kia cứ như đã bốc hơi vậy…
Dựa vào thực lực bây giờ Lâm Đông thì đối phó bọn họ đương nhiên dễ như trở bàn tay. Loại cảm giác này... chẳng khác nào đi hái rau dại ngoài đồng.
Sau đó, hắn đi đến địa điểm tiếp theo.
Lâm Đông ra khỏi lều trại, người thức tỉnh bên ngoài vẫn tuần tra qua lại như cũ. Flycam trên không trung bay lướt qua, thế nhưng bọn họ đều không phát hiện biến cố xảy ra trong lều trại.