Chương 311:
Hơi tiếc một chút là hắn không thể đi qua thu tinh hạch, bởi vì cái kia ba người cải tạo thể lỏng đã xuất hiện.
Vẻ mặt bọn họ vô cảm, sắc mặt lạnh lùng như băng, đại não hoàn toàn dựa vào tính toán của trí tuệ nhân tạo, không có tình cảm của nhân loại.
Đối với loại máy móc không có tình cảm này, dù khả năng công kích tinh thần của Hắc Yểm có mạnh hơn nữa cũng không có bất kỳ hiệu quả gì.
Còn ba người cải tạo đi lại trong doanh địa, đánh ngất những nhân loại đang nổi điên hoặc muốn tự sát kia.
Mệnh lệnh bây giờ ba người cải tạo đang chấp hành chính là bảo vệ tính mạng của con người.
“Thật đáng tiếc…” Hắc Yểm nói thầm trong lòng.
Hắn muốn đối phó loại người cải tạo này chỉ có thể dựa vào sức mạnh của thân thể Nhưng Hắc Yểm lại am hiểu về tinh thần lực, thể lực không mạnh. Mặc dù là cấp S nhưng chưa chắc hắn đã có thể địch lại ba người cải tạo cấp A+.
Hắc Yểm yên lặng suy nghĩ đối sách, cảm thấy mình nên mượn dao giết người, để vua zombie thành phố Giang Bắc xử lý ba người cải tạo này.
Về phần những tinh hạch hôm nay thì… Sau này lại tới lấy sau.
Để tránh phát sinh biến cố khác, sau khi Hắc Yểm hạ quyết đã quyết đoán rời khỏi nơi này…
……
Một đêm kinh hoàng cứ thế trôi qua.
Mặt trời chậm rãi mọc lên, ánh nắng tươi sáng chiếu rọi khắp mặt đất.
Trong lòng mọi người vẫn còn sợ hãi. Mặc dù rơi vào trong ác mộng lại được người cải tạo cứu vớt, nhưng tinh thần của họ vẫn còn hoảng hốt như cũ.
Thậm chí còn có người xuất hiện di chứng, hoàn toàn không dám ngủ. Hai mắt đỏ rực lên vì mệt, nhưng vẫn mở to mắt thao láo.
Những người này cần thuốc hoặc tâm lý trị liệu.
Hắc Yểm chỉ mới xuất hiện vài phút ngắn ngủi đã mang tới vết thương lớn cho nhân loại.
Từ đó có thể thấy rõ được sự đáng sợ của hắn.
Trong công ty Tek, khi Liễu Bạch Nguyệt biết được chuyện này cũng không để trong lòng, bởi vì thương vong sau lần bị Hắc Yểm quấy rối này khá nhỏ.
Có ba người cải tạo ở đó nên Hắc Yểm không dám làm càn quá mức.
"Có lẽ phải tìm một cơ hội… Ám sát hắn ta!”
Suy nghĩ của Liễu Bạch Nguyệt linh hoạt hẳn lên, đây cũng được coi là nghề cũ của cô. Ngày trước kia thanh trừ vua zombie thành phố Lâm Sơn cũng làm như vậy. Bây giờ có ba người cải tạo trong tay thì phải hoàn toàn không có cơ hội.
Trong lúc cô đang tính toán thì tiếng giày cao gót của nữ thư ký vang lên, nhanh chóng đi vào văn phòng, trên khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện vẻ vui mừng.
“Tổng giám đốc Liễu! Cao thủ của Huyền Thưởng Lệnh đã tới rồi.”
“Ồ?” Hai mắt Liễu Bạch Nguyệt sáng bừng, lập tức ngồi thẳng dậy. Vô cùng chờ mong trước việc này, cảm thấy đây mới là chuyện quan trọng.
“Có bao nhiêu người tới?”
“Không rõ lắm, phải có mấy trăm người.”
“Khá lắm!” Liễu Bạch Nguyệt khen thẳng một câu, không ngờ nhóm đầu tiên tới đã nhiều người như vậy: "Mau mời bọn họ vào đi!"
Thật ra Liễu Bạch Nguyệt đã hiểu lầm, mấy trăm người này tới lần này không hẳn tất cả đều là nhân viên chiến đấu. Mà là một gia tộc mang theo người nhà tới nơi này.
Vả lại… Gia tộc này cũng không thuộc về Long quốc, mà là đến từ quốc đảo Anh Hoa ở Đông Dương.
Đảo Anh Hoa được bao quanh bởi biển.
Có thể tưởng tượng được sau khi tận thế xảy ra sẽ xảy ra chuyện gì, nhóm quái vật biển sâu sẽ biến hòn đảo đó trở thành bữa tiệc buffet.
Không những thế còn có đủ loại thiên tai, động đất, sóng thần, núi lửa phun trào dẫn đến toàn bộ đảo quốc bị chìm mất một lượng diện tích lớn trên đảo.
Ngoài ra còn có phóng xạ hạt nhân, ô nhiễm hạt nhân dẫn đến quái vật biến dị lần thứ hai.
Đủ loại quái vật có hình thù kỳ quái, khó có thể tưởng tượng. Tuy nhiên đa số đều cực kỳ đáng sợ.
Tóm lại ở nơi thối nát đó, zombie hoành hành, quái vật xuất hiện cực kỳ nhiều, người ở nơi đó chết gần hết. Dù có chạy trốn được ra ngoài cũng không có nơi ở cố định, lang thang khắp nơi.
Nhóm Huyền Thưởng Lệnh được triệu tập tới đầu tiên chính là nhóm người này.
Sau khi Liễu Bạch Nguyệt biết chuyện thì chợt chuyển từ mừng rỡ thành thất vọng.
“Chỉ vậy mà cũng muốn tới thành phố Giang Bắc giết vua zombie? Liệu có phải dùng cái cớ của Huyền Thưởng Lệnh để tới chỗ mình giở chiêu trò vòi vĩnh chứ?”
Liễu Bạch Nguyệt cảm giác giống như đang treo một giải thưởng lớn, sau đó dẫn tới một đám giang hồ lửa đảo. Nhưng mà… Nếu họ đã tới thì cũng phải xem thử xem, nhỡ họ có bản lĩnh thật thì sao?
Một lát sau, ngoài cửa phòng làm việc có một người đàn ông trung niên đi tới. Người này mặc áo đen, khuôn mặt gầy gò tới mức xương gò má nhô lên, đôi mắt lạnh lùng, trên người tỏa ra hơi thở âm lãnh.
Từ khi hắn bước vào, nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống vài độ.
Liễu Bạch Nguyệt ngước mắt quan sát, đầu tiên lên tiếng chào hỏi: “Xin chào!”
“Xin chào, Liễu!” Người trung niên dùng tiếng phổ thông sứt sẹo đáp lại.
“... " Liễu Bạch Nguyệt đen mặt, càng cảm thấy không đáng tin cậy hơn.
“Anh chính là tộc trưởng của gia tộc Nam Phong, Nam Phong Lăng?”
“Đúng vậy! Chính là tôi!” Người đàn ông trung niên nói.
Liễu Bạch Nguyệt cũng không muốn nói nhảm với hắn mà đi thẳng vào vấn đề: "Lần này gọi các ngươi tới là săn giết một tên vua zombie, các ngươi chắc chắn bao nhiêu phần trăm có thể làm được?"
Nam Phong Lăng tự tin nói: “Một trăm phần trăm.”
“Ồ?” Liễu Bạch Nguyệt nghe vậy thì trong lòng càng khó tránh khỏi hoài nghi. Bởi vì theo ghi chép trong hồ sơ zombie, đó chắc chắn là một tên zombie cao cấp.