Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 310

Chương 310:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 310:

Tần Nham ngẩng đầu, lại thấy mặt đội trưởng đã biến thành khuôn mặt kinh khủng của zombie: “Á…”

Trong tiếng gió gào thét ban đêm, một tiếng thét chói tai vang vọng trong doanh trại.

Trương Hồng Phi đang ngủ say bên cạnh bị tiếng hét đánh thức.

Hắn ý thức được vội cầm đao bên gối lên. Giương mắt nhìn về phía giường của Tần Nham.

“Tiểu Nham! Ngươi làm sao vậy? Mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại!” Trương Hồng Phi khẩn trương kêu gọi nhưng Tần Nham vẫn không tỉnh lại. Mà khí tức sinh mệnh giảm nhanh chóng, tinh thần lực của hắn đã hoàn toàn khô kiệt, rơi vào trạng thái chết não.

“Nguy rồi!” Ánh mắt Trương Hồng Phi lộ vẻ kinh hãi, lập tức nhận ra tình hình. Đây là bị ác mộng giết chết, có zombie xâm nhập!

Lại nhìn về phía những đồng đội xung quanh, trên mặt mọi người đều bày ra vẻ thống khổ, đầu mướt mồ hôi lạnh giãy giụa không ngừng, chưa thể tỉnh lại trong cơn ác mộng.

“Mọi người mau tỉnh lại đi!” Trương Hồng Phi vội vàng đi đánh thức đồng đội.

Nhưng bọn họ rơi vào quá sâu trong ác mộng, tạm thời không gọi tỉnh được. Chỉ có một nữ thức tỉnh giả bật ngồi dậy trên giường.

Cô rút đao của mình ra, ánh mắt cẩn thận liếc nhìn xung quanh: “Nơi này vẫn là trong mơ sao?”

Trương Hồng Phi lập tức trấn an: “Đừng nhúc nhích! Nhớ là đừng nhúc nhích! Đây không phải là mộng, đây là thế giới thực…”

Nhưng nữ thức tỉnh giả lại liếc mắt qua, trên mặt tràn đầy giận dữ, nghiến răng nói: “Ngươi lại muốn lừa ta! Ta không tin”

Cô kiên quyết dùng hai tay nhấc đao đè lên cổ, quyết đoán muốn tự sát.

Trương Hồng Phi: "...”

Trương Hồng Phi cũng không biết cô mơ thấy cái gì, hiển nhiên, thủ đoạn của tên zombie kia cực kỳ ác độc, khiến người ta phân không rõ hiện thực và giấc mơ.

Có người sẽ chết não trong giấc mơ, có người sẽ thức tỉnh sau đó tự sát, thậm chí… Là cầm đao điên cuồng tấn công đồng đội.

“Không được! Nhất định phải tìm được con zombie kia thì mới có thể xóa bỏ được nguy cơ lần này!” Trương Hồng Phi xách đao lên lao ra khỏi lều trại.

Lúc này trong cả doanh địa lóe lên ánh đèn đỏ, tiếng còi báo động chói tai vang lên, tiếng mọi người kinh hô vang lên liên tục, loạn cào cào.

Rất nhiều thức tỉnh giả phải gác đêm nên không rơi vào ác mộng, bắt đầu chia ra tìm kiếm khắp nơi hòng tìm ra tên zombie kia.

“Đội trưởng Trương, anh không sao chứ?” Một đội thức tỉnh giả chạy tới hỏi.

“Tôi không sao.”

Trương Hồng Phi lắc đầu, nói: "Khoảng cách tấn công tinh thần của tên zombie kia có hạn, chắc chắn đang ở xung quanh doanh địa.”

“Ừ, chúng ta phải nhanh chóng tìm được hắn.” Thức tỉnh giả nói.

Trương Hồng Phi gật đầu, trong lòng cũng rất sốt ruột. Khóe mắt nhìn lướt qua, đột nhiên nhìn thấy một bóng người đứng thẳng cách đó không xa.

“Chờ chút…” Hắn lập tức nhận thấy không đúng, vội nhìn kỹ lại.

Chỉ thấy sắc mặt người kia tái nhợt, đôi đồng tử dị sắc một trắng một đen dễ gây chú ý, khuôn mặt lạnh tanh. Đó chính là Hắc Yểm, vua zombie thành phố Đồng Xương!

Trương Hồng Phi vội vàng hét lớn: “Hắn ở kia! Hắn đang ở kia!”

“Hả?” Tiểu đội thức tỉnh giả bên cạnh tỏ ra mờ mịt, không hiểu hỏi lại: "Ở đâu?”

“Ở ngay đó kìa!” Trương Hồng Phi nâng tay chỉ về phía trước, âm điệu lại tăng lên cao hơn.

Nhưng các thức tỉnh giả bên cạnh vẫn ngẩn ngơ như cũ: "Làm gì có? Đội trưởng Trương, anh bị hoa mắt à?”

Trương Hồng Phi tỏ ra kinh hãi: “Các cậu không nhìn thấy sao?”

“Không có thời gian để chậm trễ đâu, chúng ta phải nhanh chóng hành động." Nhóm thức tỉnh giả không hiểu ra sao, cũng không coi trọng việc này lắm. Bèn xoay người chạy ra ngoài doanh trại.

Trương Hồng Phi kinh ngạc đứng tại chỗ, tận mắt nhìn bọn họ đi qua bên cạnh Hắc Yểm nhưng lại không hề phát hiện ra hắn ta!

Với flycam trên trời bay xoẹt qua đỉnh đầu, đèn pha sáng ngời đong đưa khắp nơi nhưng Hắc Yểm coi như không khí.

“Rốt cuộc… Đã xảy ra chuyện gì?” Trương Hồng Phi cau mày, trong lòng sinh ra cảm giác không ổn.

Hắc Yểm mỉm cười, nói: "Đồng đội của ngươi đều rơi vào trong mơ, mà chỉ có ngươi không sao, ngươi không cảm thấy kỳ quái à?"

“Ngươi... Ngươi có ý gì?” Hầu kết Trương Hồng Phi khẽ nhúc nhích nuốt ực một ngụm nước bọt.

Hắc Yểm lại hỏi tiếp: "Sao ngươi biết bản thân không phải đang ở trong mơ chứ?"

“Hả?” Trương Hồng Phi kinh ngạc trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh đọng trên trán.

Hắn quét mắt nhìn xung quanh, liều mạng tìm kiếm bằng chứng đây là thế giới thực!

Nhưng có rất nhiều chỗ đúng là không phù hợp với lẽ thường, ví dụ như... Hắc Yểm xuất hiện.

Trương Hồng Phi hít sâu một hơi rồi chậm rãi rút trường đao ra, mắt nhìn chằm chằm lưỡi đao lóe ra hàn quang: “Lần này, tới lượt mình…”

…….

Lúc này Hắc Yểm vẫn đứng trong tòa nhà cũ nát như cũ, thật ra thời gian chỉ mới trôi qua hai ba phút kể từ khi hắn phát tán tinh thần lực.

Nhưng trong doanh địa phía dưới, tiếng hô to vang lên liên tục. Có người sụp đổ tinh thần, có người quả nhiên tự sát, thậm chí là phát điên tấn công đồng đội.

Như đã nói trước đó, hắn tạo ra một giấc mộng, chỉ cần một giấc mơ thật ngắn ngủi khoảng một hoặc vài giây mà thôi.

Vì thế chỉ trong thời gian ngắn đó, có rất nhiều người trúng chiêu.

“Không tệ…” Hắc Yểm vô cùng hài lòng với kiệt tác của mình.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay