Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 309

Chương 309: Không thể thoát

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 309: Không thể thoát

Không nghĩ tới hôm nay, bản thân lại có cơ hội được gặp mẹ.

Tần Nham nhảy bật dậy, vội vàng xoay người xuống giường rồi ra khỏi phòng.

Quả nhiên hắn nhìn thấy một người phụ nữ đang bận rộn bày bữa sáng hôm nay lên bàn ăn.

Thức ăn trên bàn đơn giản, có mấy đĩa đồ ăn kèm, một nồi cháo hoa, hai cái bánh bao chay. Nếu vào ngày tận thế, chút thức ăn này chắc chắn là một yêu cầu xa vời.

Cảnh tượng ấm áp trước mặt khiến Tần Nham rơi lệ đầy mặt.

“Mẹ!”

Hắn vội vàng chạy lên phía trước sau đó ôm chầm lấy người phụ nữ, sống mũi cay cay cố nhịn không bật khóc thành tiếng.

Người phụ nữ bày ra vẻ mặt khiển trách, mở miệng mắng: “Tiểu Nham, con làm cái gì đó?”

“Mẹ! Con rất nhớ mẹ, hu hu hu…” Tần Nham khóc lóc không ngừng, cảm thấy mọi chuyện không chân thực. Hắn nâng tay lên khẽ vuốt ve gò má của người phụ nữ.

“Mẹ, mẹ yên tâm, kiếp này con nhất định sẽ để mẹ được sống sót.”

“Thật sao?” Giọng điệu của người phụ nữ đột nhiên nâng cao lên.

“Hả?”

Hai mắt của Tần Nham trợn tròn, lập tức nhận ra có gì đó không đúng. Cảm giác nhiệt độ cơ thể của mẹ bỗng nhiên trở nên lạnh như băng, khuôn mặt hiền lành mà hắn vừa khẽ vuốt ve đã trở nên vô cảm, sau đó bắt đầu thối rửa nhanh chóng.

Máu đen tanh hôi chảy ra khỏi thất khiếu, làn da tróc xuống rơi vào trong nồi cháo hoa trên bàn, khuếch tán tạo thành một mảnh những vết bẩn thỉu.

Người phụ nữ vừa rồi còn hiền lành mà giờ đã biến thành zombie trong lòng Tần Nhàm!

Ánh mắt bà trở nên hung ác, nhe răng nanh ra: “Gừ…”

Cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, chuẩn bị ra tay tấn công.

Tần Nham thấy thế khóe mắt căng như muốn nứt ra, bị dọa sợ loạng choạng lùi về phía sau vài bước. Hồi ức đau thương việc mẹ bị biến thành zombie nay lại tái diễn lần nữa.

Tinh thần của hắn sắp sụp đổ!

“Rốt… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tần Nham dùng hai tay kéo tóc, rơi vào trạng thái phát điên.

Lúc này, mẹ hắn lớn giọng gào thét, vô vập lao về phía Tần Nham. Hắn tiện tay cầm bình nước ấm bên cạnh lên đột ngột đánh vào đầu bà.

“Rầm!” Tiếng trầm đục vang lên, đầu zombie nổ tung, chất lỏng đỏ trắng vung vãi ra khắp nơi.

Tần Nham đỏ bừng hai mắt, hô hấp nặng nề giống một con trâu đực đang nổi giận. Hắn nhìn thi thể nằm dưới đất, trong lòng không hiểu được nguyên nhân.

Mọi chuyện xảy ra ở nơi này vẫn khác thường như cũ…

“Không lẽ mình vẫn còn đang ở trong giấc mơ?” Tần Nham cúi đầu nhìn hai tay, cấp bách khiến bản thân tỉnh táo lại.

Sống lại gì đó đó đều là giả.

Đây vẫn là cơn ác mộng khủng bố!

“Xem ra lại phải chết thêm lần nữa!”

Tần Nham nghiến răng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lấy hết dũng khí lao vụt về phía trước, đụng vỡ cửa sổ nhảy từ trên tầng sáu xuống.

“Rầm!”

Cảm giác rơi xuống nhanh chóng vô cùng chân thật, hắn cảm giác ý thức của mình trầm xuống. Tuy rằng hắn lại đột ngột bừng tỉnh lần nữa.

Tần Nham bật ngồi dậy trên giường. Hắn thở hổn hển liên tục, tay siết chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên chằng chịt nhưng vẫn không dám thả lỏng. Vội vã quan sát xung quanh.

Bởi vì Tần Nham biết mình rơi vào giấc mộng liên hoàn, lần này tỉnh lại vẫn chưa chắc đã là thật!

Nhưng khi liếc mắt nhìn qua, đây đúng là doanh trại của thức tỉnh giả, hoàn cảnh xung quanh vô cùng quen thuộc. Sắc trời bên ngoài đã tờ mờ sáng, đội trưởng Trương Hồng Phi và các đồng đội ở xung quanh đều đang ngủ say sưa.

“Xem ra… Lần này là tỉnh lại thật.” Tần Nham thầm nghĩ trong lòng, nhưng không dám chậm trễ, vội vàng xuống giường gọi Trương Hồng Phi ngủ bên cạnh.

“Đội trưởng! Đội trưởng! Mau tỉnh lại! Vừa rồi ta lâm vào ác mộng, có zombie xâm nhập!”

“Ôi chao… Ầm ĩ cái gì thế?”

Trương Hồng Phi buồn ngủ mở đôi mắt mơ màng, vẻ mặt lộ rõ không kiên nhẫn nói: "Trời đã sáng rồi, zombie ở đâu ra? Là do ngươi nằm mơ thấy ác mộng mà thôi…”

“Hả?” Tần Nham sững sờ nhìn sắc trời bên ngoài.

Đúng là đã tờ mờ sáng...

Trong lòng bỗng nhiên nảy sinh ra nghi ngờ đối với bản thân, nếu là zombie chỉ vài giây sau đã giết chết mình rồi, không có chuyện để tới hừng đông được.

“Không lẽ đó thực sự chỉ là cơn ác mộng bình thường thôi?” Tần Nham càng cảm thấy có gì đó không đúng hơn.

Dường như hắn vừa nghĩ ra điều gì, đôi mắt đột nhiên trợn to.

Liệu có thể nào… Mình vẫn đang ở trong mơ không?

Nghĩ tới đây, Tần Nham hoàn toàn sụp đổ.

“Đội trưởng! Ngươi mau nói cho ta biết đi! Nơi này có thực tại hay không, ta không phân biệt được! Ta thật sự không phân biệt được!”

“Tiểu Nham, chú bình tĩnh! Đây tất nhiên là hiện thực.” Trương Hồng Phi thấy hắn nổi điên thì vội vàng bước lên ôm hắn, đồng thời lên tiếng trấn an: "Đầu tiên chú phải thả lỏng… Hít sâu... Hít sâu..."

Trong vòng tay của đội trưởng, Tần Nham chậm rãi bình tĩnh lại.

Nhưng cả người vẫn còn run rẩy, miệng lẩm bẩm liên tục: “Thật là tốt rồi… Thật là tốt rồi…”

Đúng lúc này, một mùi thối rữa xộc thẳng vào xoang mũi của hắn. Bộ đồng phục tác chiến trên người đội trưởng biến thành quần áo rách nát, da dẻ trần trụi đã bị hư thối nặng nề.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay