Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 308

Chương 308: Mộng trong mộng

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 308: Mộng trong mộng

Họ không để ý tới tấn công của zombie, lưỡi đao vung lên vô cùng chuẩn xác. Mỗi lần vung đao đều có thể xuyên thủng đầu quái vật.

“Thì ra là thế…”

Hắc Yểm quan sát cảnh trong mơ, lúc này đã hiểu được tất cả.

Sau khi lấy được tin tức mình muốn biết, Hắc Yểm bắt đầu thi triển năng lực thăng cấp, lặp lại giấc mơ, tạo mộng.

Giấc mơ của thanh niên lại xảy ra thay đổi.

Dưới sự trợ giúp của ba tên người cải tạo, zombie nhanh chóng bị giết sạch. Xung quanh đầy rẫy xác chết, bừa bãi hỗn loạn.

“Phù…” Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng thầm thấy vui sướng.

“Hả? Sao không ai khen mình? Đồng đội đâu hết rồi?”

Thanh niên vội vàng quay đầu lại nhìn thì phát hiện một đám nhân loại còn sống sót đang đứng ngẩn người tại chỗ, mắt bọn họ nhìn chằm chằm vào hắn.

“Mọi người... Làm sao vậy?”

“Khà khà khà…”

Tiếng cười u ám đột nhiên phát ra từ miệng đội trưởng Trương Hồng Phi. Khuôn mặt thay đổi nhanh chóng, trở nên dữ tợn mà hung ác, xương cốt hai cánh tay biến dị, hai cái kéo lớn xuất hiện.

“Tay Kéo?” Thanh niên kinh ngạc trợn tròn mắt, hồi nãy hắn ta đã chết rồi mà?

Nhưng lúc này Tay Kéo đã phóng vụt tới, đao xương sắc bén như muốn hắn tử vong ngay tức khắc!

Thanh niên không có thời gian suy nghĩ nhiều, vội vàng vung ngang đao chém lên mặt Tay Kéo. Sau đó lại chém đứt đầu hắn ta, thi thể ngã sụp xuống.

Hắn lẳng lặng nói thầm: “May quá, thực lực của mình khá mạnh…”

Vào lúc này, mặt của một nữ đội viên khá có tiếng lại buồn rười rượi, vẻ mặt vô cùng lo lắng nói: “Tần Nham! Anh... Tại sao anh lại giết chết đội trưởng?”

“Cái gì?”

Tới khi thanh niên quay đầu lại nhìn thì phát hiện thi thể trên mặt đất kia đột nhiên từ Tay Kéo biến thành Trương Hồng Phi. Khuôn mặt đã bị hắn chém bung ra, máu tươi chảy ròng ròng, hai mắt trợn tròn chết không nhắm mắt.

Cực kỳ đáng sợ!

“Chuyện… Chuyện đó không đúng!” Lúc này hắn mở to đôi mắt,, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi và khó tin.

Các đồng đội đứng xung quanh bắt đầu lên tiếng dồn dập lên án: “Tần Nham, anh đã sát hại đội trưởng!”

"Chắc chắn anh đã tính toán từ trước rồi đúng không?”

“Chúng ta phải báo thù cho đội trưởng!”

“…”

Nghe những tiếng mắng nhiếc của đồng đội, đầu óc của Tần Nham ù lên, đau đớn chấn động mãnh liệt như muốn nứt ra.

“Không! Chuyện này không đúng!”

Hắn vô cùng đau khổ. Mọi chuyện xảy ra ở nơi này vô cùng bất thường, tiếp theo hắn như vừa nghĩ ra gì đó, mắt đột nhiên trợn to.

“Ác mộng! Chắc chắn là ác mộng! Mình đã trúng kế của zombie!” Hắn đã nhận ra vấn đề.

“Không được! Mình phải tỉnh táo lại ngay!”

Bởi vì Tần Nham biết hậu quả của việc không tỉnh lại được, đó chính là vĩnh viễn bị nhốt trong giấc mơ cho tới khi chết vì hao hết tinh thần lực.

Điều đáng sợ nhất là trong mơ không có khái niệm thời gian. Một giấc mơ rất dài nhưng trong hiện thực có thể chỉ mới trôi qua vài phút, hoặc là một giấc mơ cực kỳ ngắn ngủi nhưng ở hiện thực đã trôi qua vài tiếng.

Hay nói cách khác, trong giấc mơ nhìn như mình đã giãy giụa rất lâu nhưng ở hiện thực, có lẽ tên zombie kia giết người chỉ trong một giây!

“Mình nhất định phải tỉnh lại ngay!” Thanh niên gầm thét trong lòng. Tuy nhiên dù hắn tập trung tinh thần lực cỡ nào cũng không thể thoát khỏi cơn ác mộng.

Tên zombie kia quá mạnh, bản thân vốn không phải đối thủ của hắn ta.

Tần Nham nhanh chóng nghĩ ra một cách.

Đó chính là... Nếu chết trong giấc mơ thì có thể tỉnh lại trong hiện thực.

Thanh niên lập tức nâng trường đao trong tay lên đè vào cổ.

Nét mặt hắn đang đấu tranh giãy giụa, yết hầu khẽ nhúc nhích nuốt một ngụm nước bọt.

Bởi vì giấc mơ này quá chân thật, không khác gì so với hiện thực cả. Đều phải hạ quyết tâm rất lớn.

Thanh niên nhắm nghiền hai mắt, quyết tâm liều mạng.

Mang theo ý chí quyết liệt, trường đao đột ngột xẹt ngang cổ.

“Phụt!”

Hắn cảm giác được ý thức trầm xuống tựa như vừa rơi từ trên cao xuống đất, sau đó giật nảy mình ngồi bật dậy trên giường.

"Phù… Phù… Phù…”

Thanh niên ngồi trên giường, đầu mướt mồ hôi lạnh, cảm thấy cả người mệt lả.

“Cuối cùng… Cũng tỉnh lại rồi sao?”

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi: “Tiểu Nham, đã dậy ăn cơm chưa?”

“Hả?”

Thanh niên liếc mắt nhìn quanh, bấy giờ mới phát hiện xung quanh không phải là lều trại của thức tỉnh giả, mà là một căn phòng sơn trắng ấm áp.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ vẩy xuống sàn, sáng ngời ấm áp.

Trên con đường bên ngoài cửa sổ truyền tới tiếng xe cộ qua lại đông đúc. Mọi thứ vẫn ngay ngắn rõ ràng, trật tự chưa sụp đổ.

Lại nhìn đồng hồ điện tử treo trên tường, hiện rõ ngày hôm nay lại là của năm tháng trước. Còn mười ngày nữa mới tới tận thế.

“Chẳng lẽ… Mình đã sống lại?” Tần Nham lộ vẻ kinh ngạc, rất khó tin sự thật này. Tình huống đáng sợ ngày tận thế vẫn hiện rõ trước mắt hắn.

“Mình thực sự đã sống lại rồi?”

Hắn thầm nghĩ trong lòng, nếu còn mười ngày nữa mới bắt đầu tận thế thì việc đầu tiên hắn nghĩ tới chính là tích trữ vật tư! Sau đó tìm một nơi an toàn để trốn, chế tạo một căn nhà an toàn thời tận thế.

“Tiểu Nham, con lề mề cái gì thế?” Tiếng gọi của một người phụ nữ lại vang lên bên ngoài cửa phòng.

“Mẹ!” Tần Nham giật mình, chợt nhớ tới mẹ của mình ngay ngày đầu tiên của tận thế đã biến thành zombie đáng sợ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay