Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 303

Chương 303: Hy vọng thế

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 303: Hy vọng thế

Thư ký bên cạnh tò mò hỏi: “Liễu tổng, có thể làm như vậy sao? Chỉ có ba người cải tạo, có thể đối phó với tang thi sao?”

“Chắc là không thành vấn đề.” Liễu Bạch Nguyệt phân tích nói: "Tại căn cứ nghiên cứu khoa học, nhân viên đã kiểm tra và đánh giá, thực lực của ba người cải tạo này là A+, nhưng vẫn chưa có số liệu khi thực chiến. Thừa dịp này, chúng ta sẽ tiến hành thí nghiệm năng lực chiến đấu của bọn họ… "

Chỉ thấy sau khi ba người cải tạo kia ra khỏi thành, máu thịt lại chảy xuống như chất lỏng, biến trở về bộ dáng tang thi. Sau đó đều tự đi về hướng có tang thi rống lên.

…….

Mấy ngày nay, Tay Kéo có chút buồn bực trong lòng, bởi vì luôn bị cướp mất thành quả cuối cùng, chính mình săn giết con người không ít, nhưng tinh hạch lại không có được bao nhiêu.

Vì thế, hắn dự định sẽ lặng lẽ hành động, ẩn nấp ở một bên, một khi gặp được con người nào lạc nhóm, hắn sẽ vồ lấy.

Chỉ tiếc, hiện tại không dễ để tìm thấy con người, tang thi liên tục chặn đường chạy trốn của bọn họ, nên bọn họ đã từ bỏ việc chạy trốn về hướng thành phố Lâm Sơn, mà kiếm một nơi bí ẩn mà trốn vào.

Tay Kéo đã lang thang thật lâu, nhưng trước sau vẫn không thu hoạch được gì.

Lúc này, có một tang thi tinh nhuệ chạy tới, khuôn mặt phấn khởi nói: “Lão đại, ở trong rừng cây nhỏ kia chúng ta phát hiện ra tung tích con người.”

“Hả?” Tay Kéo trong lòng vui vẻ, khó nén vẻ hưng phấn: "Ở đâu, mau dẫn ta đi.”

“Được.” Tiểu đệ tinh nhuệ đáp ứng, điên cuồng chạy về phía trước dẫn đường.

Tay Kéo vội vàng đuổi theo bước chân của hắn, cũng thỉnh thoảng quay lại, tang thi thành phố Giang Bắc hẳn là không theo tới chứ?

Sau đó lại nhìn xuống mặt đất, may mắn...... Không có bóng đen.

Một lát sau, phía trước cánh đồng hoang xuất hiện một rừng cây nhỏ, tang thi gào thét, xen lẫn trong đó là tiếng rít rào của con người.

Một đám đàn em tang thi, đã bao vây vài người bên trong và không ngừng tấn công bọn họ. Mấy tên con người dựa lưng vào nhau, vây thành một cái vòng nhỏ, sắc mặt nghiêm trọng, trong lòng càng ngày càng tuyệt vọng.

“Thật không ngờ tới, chúng ta đã ẩn nấp kỹ như vậy, vẫn bị tang thi tìm được.” Một vị thanh niên mặt xám như tro tàn.

Đồng bạn phía sau nói: “Những cái mũi của đám tang thi này rất thính.”

“Ừ, nếu chúng ta không phá được vòng vây để chạy trốn, chỉ sợ sẽ phải bỏ mạng ở đây.” Thanh niên nghiêm giọng nói. Khi chạy trốn trên đường, hắn đã nhìn thấy vô số bạn đồng hành đã ngã xuống, bị tang thi xâu xé ăn thịt, trông vô cùng thê thảm.

Đồng bạn gật đầu: “Hy vọng......”

“Phốc…” Hắn mới vừa mở miệng muốn nói cái gì, bỗng nhiên một hình bóng mờ ảo xẹt ngang, từ bên người lướt nhanh qua, cũng ở trong nháy mắt này, đầu người đã bay thẳng lên trời.

Trên cổ máu tươi chảy ào ạt, thi thể không đầu ngã xuống đất.

“Chú Lưu!” Khóe mắt của thanh niên như muốn nứt ra, do mọi việc phát sinh đột ngột, hoàn toàn không ý thức được đã xảy ra chuyện gì. Khi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hình bóng của tang thi vương xẹt ngang, rồi xuất hiện ở cách đó không xa.

Thân hình nam tính, có hai xương cánh tay biến dị, giống như cái kéo, lúc này trên tay còn kẹp một cái đầu người, đầm đìa máu tươi đang chảy xuống đất.

Tay Kéo đã học được một bài học trước đó, để tránh bị cướp mất, sau khi giết người xong, dứt khoát kẹp chặt đầu người trong tay.

“Khặc khặc khặc......” Tay Kéo âm thầm mừng rỡ, nơi hẻo lánh như vậy, chắc là không có người đến cướp xác chết đó chứ? Những con người trước mắt này, chắc chắn trở thành thức ăn của ta rồi! Ông trời cũng không giúp được bọn chúng!

Mà thanh niên dẫn đầu nhóm người sống sót, lại vạn phần hoảng sợ, bởi vì trước mắt là Tang Thi Vương tiếng xấu lan xa, không biết bao nhiêu con người đã chết trên tay hắn, hắn quả thực chính là Diêm Vương.

Hôm nay gặp hắn thì có chạy đằng trời cũng không thoát được.

Tay Kéo lộ vẻ đắc ý, chuẩn bị tấn công lần nữa. Nhưng căn bản hắn không có chú ý tới, bên cạnh hắn có tang thi đang lặng lẽ tới gần.

Đại khái cách chỗ hắn khoảng hai ba mét, tang thi kia có tay phải giống như chất lỏng chuyển động, hóa thành một thanh trùy thép ánh lên ánh sáng bạc, hắn giơ cánh tay mạnh mẽ đâm đến hướng Tay Kéo.

“Hả?” Tay Kéo liếc qua, trên mặt lộ vẻ kinh hãi, vội vàng nghiêng người né tránh.

Nhưng tốc độ của thanh trùy thép quá nhanh, mặc dù là tang thi thức tỉnh tốc độ nhưng cũng bị chậm nửa nhịp, chỉ nghe “Phốc” một tiếng, xuyên thẳng qua bả vai của hắn.

“Ngươi dám!” Tay Kéo nổi giận không thôi, hắn trở nên điên cuồng trong nháy mắt. Hắn cũng không để ý thương thế của mình, nâng cái kéo bằng xương của mình lên, đâm thẳng vào đầu tang thi.

Nhưng tang thi đang nhìn chằm chằm vào hắn, căn bản không sợ hãi, thậm chí cũng không thèm trốn.

Tay kéo xương sắc bén đâm thẳng vào mi tâm của tang thi đó trong nháy mắt, sau đó tiếp tục xuyên qua gáy.

Có điều làm cho Tay Kéo kinh ngạc chính là, căn bản không có máu tươi chảy ra, hơn nữa "cảm xúc" lần này cũng khác với lúc bình thường khi tay hắn xỏ xuyên qua máu thịt.

Nhưng mà rất nhanh sau đó, một màn đã xảy ra làm cho hắn càng thêm kinh hãi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay