Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 301

Chương 301: Cái đồ chết dẫm

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 301: Cái đồ chết dẫm

"Đáng tiếc... Lâm Sơn Tứ Hổ chúng ta chỉ còn lại có hai người, nếu không thì cần gì phải sợ đám Thi Vương của thành phố Đồng Xương kia?" Cô nghiến răng nghiến lợi nói.

Trong lòng cô cảm thấy tất cả những chuyện này đều do Lâm Đông gây ra, hắn muốn làm cho thực lực của mình suy yếu.

Lúc này, một nữ thư ký vội vã đi vào văn phòng: "Tổng giám đốc Liễu, theo bản ghi lại của flycam cho thấy Thi Vương của thành phố Giang Bắc cũng xuất hiện."

"Cái gì?" Đôi mắt đẹp của Liễu Bạch Nguyệt trừng to lên.

Ngay sau đó, cô vội vàng dùng máy chiếu, chiếu video lên màn hình. Quả nhiên, cô nhìn thấy Tanker, Tiến Sĩ, Nấm Nhỏ và một đám bóng dáng của thi vương.

Những Thi Vương này hiển nhiên không phải người thành phố Đồng Xương.

Trong lòng Liễu Bạch Nguyệt cực kỳ kinh ngạc, bây giờ cô mới ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.

Hai nhóm tang thi hợp tác với nhau?

Không trách được sao người của mình lại chết nhanh như vậy...

Nữ thư ký vội vàng hỏi: "Tổng giám đốc Liễu, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Đừng có gấp, để tôi suy nghĩ đã..."

Liễu Bạch Nguyệt cố gắng bình tĩnh lại, hiện giờ hai đàn tang thi không ngừng lởn vởn quanh cửa nhà như hổ rình mồi, cho dù là ai đi chăng nữa thì cũng phải sợ hãi, lỡ như bọn chúng tấn công vào đây, vậy thì phiền phức to rồi.

Thế nhưng rất nhanh, cô liền nhớ tới một người, Diệp Giản ở thành phố Giang Bắc.

Nếu như Thi Vương của thành phố Giang Bắc đều ở bên này, vậy thì lãnh địa của bọn họ chắc hẳn sẽ không phòng ngự. Thế nên, Liễu Bạch Nguyệt nhanh chóng gọi điện thoại cho Diệp Giản.

Vài tiếng đô đô vang lên, phía đối diện rất nhanh đã bắt máy.

"Này, tổng giám đốc Liễu, sao vậy? Cô lại làm mất virus Z và virus Q rồi à?" Diệp Giản hỏi.

Sắc mặt Liễu Bạch Nguyệt âm u tối tăm, thế nhưng hôm nay kẻ địch xuất hiện ngay trước mắt, cô cũng không so đo với hắn nữa: "Diệp Giản, hiện tại Thi Vương của thành phố Giang Bắc đang tấn công đến chỗ của tôi, anh mau phái người đến tấn công lãnh địa của bọn chúng đi!"

"Cái gì?" Diệp Giản hơi kinh ngạc, nhất thời lâm vào trầm tư, thế nhưng thật lâu sau lại kiên định phun ra hai từ.

"Không đi!"

"Cơ hội tốt như vậy, sao anh không đi hả?"

Liễu Bạch Nguyệt có chút vội vàng, trong lòng cô nghĩ đến kế sách 'Vây Ngụy cứu Triệu'. Nếu như hắn đi tấn công ổ tang thi, vậy thì đám Thi Vương chắc chắn trở về phòng ngự, áp lực của bản thân nhất định sẽ giảm bớt không ít.

Diệp Giản mở miệng nói: "Chẳng lẽ cô nghĩ rằng vài con Thi Vương rời đi thì tôi có thể trở thành đối thủ của cái ổ tang thi đó đấy chứ?"

Liễu Bạch Nguyệt không còn gì để nói, cô hận đến nghiến răng, trong lòng cảm thấy hắn là bùn nhão không trát nổi tường: "Anh là người phụ trách cả một công ty, sợ như vậy mà coi được sao? Đúng thật là cái đồ không có quyết đoán."

"Công ty của tôi gần đây rất tốt, dù sao Thi Vương cũng không đến công kích ta, chúng ta tạm thời chung sống hòa bình." Diệp Giản đương nhiên nói.

"Anh điên rồi? Vậy mà lại đi chung sống hòa bình với tang thi?"

Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề: "Bọn họ hiện tại không công kích anh, chỉ là bởi vì không thiếu đồ ăn. Đợi đến đám tang thi đó đói khát thì anh cảm thấy anh có thể chạy kịp sao?"

"Ồ..." Diệp Giản chẳng mảy may bận tâm đến: "Vậy thì tôi cũng sẽ sống lâu hơn cô."

“Bốp.” Liễu Bạch Nguyệt trực tiếp cúp điện thoại.

Điều này khiến cô cực kỳ tức giận, mặt đỏ tới mang tai, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cứ như sắp tức đến hộc máu.

Đồng thời trong lòng cô yên lặng thề, sau này nếu như gọi điện thoại cho Diệp Giản một lần nào nữa thì mình chính là chó!

Thư ký thấy dáng vẻ phẫn nộ của giám đốc, bị dọa sợ run rẩy.

"Tổng giám đốc Diệp... Không giúp đỡ chúng ta sao?"

"Không sao, tôi sẽ tìm người khác!"

Liễu Bạch Nguyệt hít sâu một hơi, khống chế cảm xúc. Cô một lần nữa cầm lấy điện thoại, lần này trực tiếp gọi cho tổng phụ trách khu vực Long Quốc, Vương Vinh.

Điện thoại cũng được kết nối.

"Sao vậy? Bạch Nguyệt?" Vương Vinh trầm giọng hỏi.

"Tổng giám đốc Vương, tôi đang ở thành phố Lâm Sơn, bị hai đàn tang thi hợp tác tập kích..." Liễu Bạch Nguyệt kể tất cả mọi chuyện lại.

Vương Vinh nghe thấy vậy, lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Bị hai đàn tang thi tập kích.

Quả thật khó có thể ứng phó được.

Việc này không thể đổ lỗi cho cô ấy được.

"Không sao, trước tiên đừng lo lắng. Thi Vương của thành phố Giang Bắc đã bị ghi chép trong hồ sơ tang thi gửi về cho tổng bộ rồi. Tổng bộ toàn cầu đã treo giải thưởng cao cấp để thu hút người thức tỉnh săn giết hắn, hơn nữa trước mắt đã có người tiếp nhận, nhanh thôi sẽ chạy đến thành phố Giang Bắc."

"Hả?"

Liễu Bạch Nguyệt hơi kinh ngạc, cảm thấy đây cũng là một tin tức tốt, thầm nghĩ không hổ là tổng bộ. Tài nguyên tổng bộ có thể sử dụng, bản thân hoàn toàn không thể so sánh được.

Đương nhiên, con Thi Vương của thành phố Giang Bắc kia cũng không so sánh được.

Dựa vào thực lực của tổng bộ, muốn tiêu diệt Thi Vương của một cái thành phố khẳng định sẽ không có vấn đề gì.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay