Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 300

Chương 300: Tưởng được hời

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 300: Tưởng được hời

Nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy vô cùng ngột ngạt, đây hoàn toàn là bị ép buộc, chỉ có thể nói theo bọn họ là quan hệ hợp tác, cảm thấy như câm điếc mà phải ăn hoàng liên vậy.

Lúc này, Bắt Tôm từ trong đám tang thi đi ra, nhìn chằm chằm vào Tay Kéo, nhất là hai tay xương cốt biến dị kia, cảm thấy vô cùng quen mắt.

"Ngươi là... tôm?"

"Tôm gì?" Tay Kéo không hiểu gì cả.

Trên tay hắn cũng là xương cốt biến dị loại kéo lớn, từ góc độ nào đó mà nhìn thì quả thật có vài phần giống "Càng tôm".

"Ngươi đã có càng tôm rồi, còn không phải là tôm sao?" Bắt Tôm nói như lẽ hiển nhiên.

Tay Kéo nhìn hai tay của mình, rất nhanh đã phản ứng lại, vốn dĩ hắn đã rất ngột ngạt, bây giờ lại càng thêm nóng nảy: "Ta không phải là tôm, ngươi mới là tôm! Cả nhà ngươi đều là tôm..."

...

Sau đó, một đám Tanker cũng gia nhập vào trận chiến, vốn dĩ những nhân loại kia đã sắp bị đánh bại, bọn họ chỉ có thể xem như là hoa tay múa chân, căn bản không có ra chút sức lực nào cả.

Thế nhưng thời điểm phân chia chiến lợi phẩm thì lại là vượt xa dẫn đầu.

Đặc biệt là Nấm Nhỏ, bào tử nấm phát tán ra, rơi vào người thì ngay lập tức làm ô nhiễm máu, phát triển thành từng khối u đỏ ác tính.

Đám tang thi còn lại hoàn toàn không thể ăn được miếng nào. Khiến cho bọn họ gấp gáp gào khóc.

Đồng thời trong lòng cũng thầm mắng: "Làm không được trò trống gì, ăn cơm thì nhanh lắm..."

Tay Kéo yên lặng nhìn chằm chằm, trong lòng cực kỳ căm phẫn, nếu không phải hắn đánh không lại bọn họ thì đã sớm ra tay rồi.

Lúc này Tanker lắc lư đi tới: "Đi thôi, này Tay Kéo, không phải muốn hợp tác sao? Chúng ta tiếp tục đi quấy nhiễu nhân loại nào."

"Hừ! Đi thì đi, ai sợ ngươi?" Tay Kéo không hề yếu thế chút nào, hơn nữa còn âm thầm thề, nhất định phải đoạt lại đầu người đã vứt bỏ.

...

Một đám tang thi bọn họ, tiếp tục truy đuổi nhân loại chạy trốn.

Mà ở thành phố Lâm Sơn, công ty Tek cũng phái người thức tỉnh ra đi hỗ trợ nơi trú ẩn của nhân viên, bởi vì bọn họ sẽ mang theo một ít vật tư đến. Ngoài ra, còn có thể hợp nhất một ít người thức tỉnh để bổ sung sức chiến đấu của công ty, dù sao trước đó bọn họ đã bị Lâm Đông tấn công rất thảm.

Lúc này, một tiểu đội người thức tỉnh xuất phát từ thành phố Lâm Sơn, đi đến khu vực biên giới.

"Hắc hắc hắc, lần này đi hỗ trợ người sống sót đúng là một việc tốt. "Thanh niên dẫn đầu cười nói.

"Đội trưởng, hỗ trợ người sống sót... Thì tốt chỗ nào chứ?" Một người đàn ông cao lớn bên cạnh ngây ngô hỏi.

Khóe miệng thanh niên hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười âm hiểm: "Chúng ta đi đón những người đó, bọn họ có phải sẽ cầu xin chúng ta không?"

"Hả? Hình như là có chuyện như vậy thật…"

"Đúng không, đã là cầu xin chúng ta, vậy chúng ta đặt ra vài điều kiện cũng không quá đáng đúng không? Hơn nữa... vật tư bọn họ mang đến, cũng là do chúng ta báo cáo, đến lúc đó chúng ta âm thầm giữ lại một chút, phía trên cũng không tra ra được." Thanh niên cảm thấy bản thân gặp được món hời rồi.

Đôi mắt người đàn ông cao lớn sáng ngời, hiểu được ý của hắn, đúng là có lợi cho bản thân thật. Nếu như đưa ra yêu cầu mà người sống sót không đáp ứng, vậy cứ trực tiếp ném bọn họ tới nơi dã ngoại hoang vu, mặc cho bọn họ tự sinh tự diệt đi.

Chỉ dựa vào chút quyền lợi nhỏ này là có thể làm khó người khác rồi, đúng là một "việc tốt".

Thanh niên gật đầu: "Thế nhưng, việc này tuyệt đối phải giữ bí mật, ngàn vạn lần đừng để cho cấp trên biết."

"Ừ, đội trưởng cứ yên tâm." Vài người trong đội liên tục đồng ý.

Thế nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên một thanh âm âm trầm vang lên: "Cấp trên của các ngươi sẽ không biết đâu."

"Hả? Ai đó?" Mấy người lập tức nhíu mày, trên mặt lộ vẻ cảnh giác.

Chỉ thấy cánh đồng hoang vu phía trước xuất hiện một bóng người mảnh khảnh. Khóe miệng cô chậm rãi nhếch lên, sắp kéo lên đến bên tai, lộ ra một nụ cười quỷ dị thật to, móng tay thon dài sắc bén, trông hệt như mười con dao găm.

"Đã bao lâu rồi... Ta không có thấy nhân loại còn sống?" Tiểu Bát thì thào lẩm bẩm, thậm chí còn xúc động muốn khóc là vui mừng mà khóc.

Trong lòng cô phấn khởi đến cực điểm, sát ý hóa thành thật, không khỏi khiến cho sau lưng người thấy lạnh lẽo: "Ha ha ha ha ha ha..."

Tiểu Bát điên cuồng cười, mở ngón tay xương xẩu ra, giống như một trận gió mạnh, đánh về phía tiểu đội nhân loại.

"Đây... Đây là loại tang thi gì?" Mấy người bọn họ bị dọa đến sợ vỡ mật, tay cầm đao run lên nhè nhẹ.

Bọn họ chỉ có thể cắn răng nghênh chiến.

Thế nhưng mấy tên nhân loại này đương nhiên không phải là đối thủ của Tiểu Bát, rất nhanh đã bị móng vuốt của Tiểu Bát thu hoạch.

Thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất, trên mặt mọi người vẫn giữ lại vẻ sợ hãi khi còn sống.

Thân hình gầy gò của Tiểu Bát đứng sừng sững ở giữa đám thi thể.

Trên hai bàn tay xương cốt sắc bén không ngừng nhỏ máu đỏ tươi xuống.

Một nhóm Thi Vương điên cuồng giết chóc xung quanh thành phố Lâm Sơn, cho dù là người sống sót chạy trốn, hay là người thức tỉnh của công ty Tek, tất cả đều bị chôn vùi trong miệng tang thi.

Trong công ty Tek.

Liễu Bạch Nguyệt đã vội đến mức sứt đầu mẻ trán, vốn dĩ cô cho rằng phái tiểu đội đi hỗ trợ người sống sót là chuyện tốt, thế nhưng lại không nghĩ tới bản thân sẽ liên tiếp nhận được báo cáo thương vong.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay