Chương 295: Hợp tác không?
Hắn đến từ thành phố Đồng Xương, bởi vì gần đây công hãm nơi tránh nạn của nhân loại, cho nên rất hăng hái. Lần này tới thành phố Giang Bắc là do nghe theo mệnh lệnh của lão đại, tới tìm Lâm Đông đàm phán chuyện hợp tác.
Bởi vì nơi trú ẩn còn sót rất nhiều nhân loại chạy trốn tới thành phố Lâm Sơn, mà Lâm Đông đã từng làm nơi đó hỗn loạn long trời lở đất nên dự định tìm hắn hợp tác, cùng tiến công thành phố Lâm Sơn.
“Nơi này chính là thành phố Giang Bắc phải không? Không biết vua zombie kia có đồng ý hợp tác hay không.” Sọ Não Xẹp thì thầm trong miệng.
Đàn em zombie bên cạnh nói: “Nhất định sẽ đồng ý, hợp tác với lão đại chúng ta chính là vinh hạnh của hắn.”
“Đi vào đó xem thử trước, xem xem zombie ở đó như thế nào.” Sọ Não Xẹp vô cùng tò mò.
Vừa ngước mắt lên nhìn đã thấy ba tên zombie Tai Thính, Bắt Tôm, Đầu Tàu đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt cảnh giác.
Tai Thính cảm giác được zombie trước mặt không hề mạnh, chỉ mới có thực lực cấp B, vì thế cũng không sợ hãi chạy trốn.
“Này! Các ngươi là zombie ở đâu?”
“Ta không phải là này, ta là Sọ Não Xẹp.” Zombie cầm đầu mở miệng nói.
“Ồ…”
Tai Thính thầm nghĩ trong đầu, không ngờ lại có cái tên khó nghe như vậy, cái gì Sọ Não Xẹp chứ... Chắc đầu óc có vấn đề, cảm giác bộ dạng của hắn ta không được thông minh cho lắm.
Sọ Não Xẹp nhìn mấy con zombie này ít nhiều cũng có chút thực lực, liền mở miệng hỏi thăm: “Các ngươi là vua zombie ở nơi này phải không?”
“Ối chà! Cũng có mắt nhìn lắm.” Tai Thính nói.
Mà Đầu Tàu bên cạnh lại bày ra vẻ mặt cao thâm, câu hỏi này hỏi đúng suy nghĩ trong thâm tâm mình luôn rồi à?
“Ta, Đầu Tàu, bá chủ tuyệt đối của giới zombie thành phố Lâm Sơn!”
“Còn có ta, Bắt Tôm, bá chủ tuyệt đối của thành phố Tân Hải.” Bắt Tôm đứng bên cạnh bày ra vẻ mặt đắc ý nói theo.
“Hả?” Sọ Não Xẹp vô cùng kinh ngạc, đều là cấp cao nhất sao? Không ngờ một thành phố nho nhỏ ở biên giới như Giang Bắc lại xuất hiện hai tên zombie cấp bậc bá chủ.
“Thất kính, thất kính…” Tai Thính vô cùng kiêu ngạo nói.
“Đã biết sự lợi hại của chúng ta chưa? Nói mau, ngươi tới chỗ chúng ta làm gì?”
“À, ta đến từ thành phố Đồng Xương, tới tìm lão đại các ngươi để bàn chuyện hợp tác.” Sọ Não Xẹp nói rõ ý đồ đến đây.
Tai Thính liếc hắn ta một cái, vẻ mặt khinh thường.
“Ngươi có đẳng cấp gì? Lão đại của chúng ta nói gặp là gặp à?”
“Ha! Nếu như chậm trễ đại sự của lão đại thì ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?” Sọ Não Xẹp hỏi ngược lại.
Tai Thính suy nghĩ một chút, nói cũng đúng: "Vậy ngươi đi theo ta."
“Thế còn được.” Sọ Não Xẹp nói.
Sau đó dưới sự dẫn dắt của Tai Thính, bọn họ một đường đi tới khu vực cao ốc.
Sọ Não Xẹp nhìn xung quanh, bởi vì ngoài việc nói chuyện hợp tác ra thì lão đại còn một mệnh lệnh nữa, đó là thuận tiện nhìn xem thử thực lực của zombie thành phố Giang Bắc như thế nào.
Nhưng một đường đi tới lại không thấy bao nhiêu zombie. Bởi vì có zombie từ bên ngoài tới nên Lâm Đông đã để đám đàn em ẩn núp, tránh làm lộ vốn liếng hiện có.
Chỉ còn một số zombie cấp thấp đang lững thững đi khắp nơi trên đường phố.
"Hình như không có zombie..." Sọ Não Xẹp thầm nghĩ trong lòng.
Một lát sau, bọn họ đi tới khu vực cao ốc. Các tòa cao ốc nguy nga san sát, vài con quạ đen mắt đỏ còn đang bay vờn xung quanh.
“Nơi ở không tệ lắm.” Sọ Não Xẹp thầm cảm thán.
Chẳng bao lâu sau họ đã đi tới con đường bên dưới các tòa cao ốc.
Lâm Đông đã nhận ra hơi thở của zombie từ bên ngoài đến, bóng người hắn chậm rãi xuất hiện ở phía trước.
Tai Thính hấp tấp chạy về phía trước: “Lão đại, có zombie tới tìm ngài, nói là tới để bàn bạc chuyện hợp tác.”
“Ừ.” Lâm Đông vừa nghe đã hiểu ý.
Giữa các zombie với nhau sao lại có hợp tác được chứ? Chỉ có thu phục và thống trị, và chém giết cắn nuốt lẫn nhau. Hợp tác chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Đến cuối cùng, chắc chắn sẽ trở mặt.
“Ta là zombie của thành phố Đồng Xương, đoạn thời gian trước vừa công phá nơi tránh nạn của thành phố Đồng Xương.” Sọ Não Xẹp nói một cách kiêu ngạo.
“Lợi hại.” Lâm Đông giả vờ giả vịt khen ngợi.
Sọ Não Xẹp gật đầu: “Đương nhiên rồi, lão đại của chúng ta tên là Hắc Yểm, chắc ngươi đã nghe nói tới rồi nhỉ?”
“Chưa nghe thấy bao giờ.” Lâm Đông thành thật nói.
“À... " Sọ Não Xẹp giật mình, khí thế giảm đi một chút: "Dù sao bây giờ lão đại của chúng ta chính là bá chủ tuyệt đối của thành phố Đồng Xương, dự tính dẫn ngươi cùng đi tấn công thành phố Lâm Sơn.”
“Không đi!” Lâm Đông quả quyết lắc đầu.
Sọ Não Xẹp không ngờ hắn lại trả lời dứt khoát như vậy: “Tại sao chứ?”
"Bởi vì ta sợ lắm, công ty Tek của thành phố Lâm Sơn thật sự quá mạnh. Lần trước tới đó một chuyến suýt nữa không thể trở về, vì thế ta cũng không dám đi." Lâm Đông nói như thật.
Sọ Não Xẹp nhíu mày, không nghĩ tới tên vua zombie này lại nhát gan như thế, vậy mà sợ hãi nhân loại: “Sợ cái gì? Không phải còn có lão đại của chúng ta hay sao, hai đội quân zombie cùng nhau xông về phía thành phố Lâm Sơn, nhất định có thể bắt được nhân loại ở trong đó.”
“À, ngươi nói cũng phải.” Lâm Đông ra vẻ suy tư: "Vậy đến lúc đó các ngươi tấn công trước, ta xem tình hình rồi phối hợp.”
“Vậy được rồi… Để ta về trước báo cáo lại với lão đại đã.” Sọ Não Xẹp suy nghĩ một lát rồi nói.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi đến đây là kết thúc, Sọ Não Xẹp xoay người rời đi.