Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 292

Chương 292: Giữ lại trước đi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 292: Giữ lại trước đi

Mặc cho thanh niên kịch liệt giãy dụa, thậm chí làn da đều xuất hiện dạng kéo tơ, nhưng vẫn không làm nên chuyện gì, chỉ trong nháy mắt, hai người liền dung hợp cùng một chỗ.

Từ xa nhìn lại, cảm giác hai người có chút "thân mật", tựa như một đôi tình nhân đang hạnh phúc hôn nhau.

Trần Minh thấy thế, trong lòng hoảng sợ. Thầm may mắn vì lúc trước không bị con quái vật này chọn trúng. Những người còn lại, cũng đều hoảng sợ không thôi.

Lâm Đông chỉ dùng bốn chữ đánh giá: Lãng phí lương thực.

Hắn cầm trong tay trường đao, một lần nữa truy kích quái vật. Trải qua thống khổ vừa rồi, quái vật trong lòng e ngại, thấy Lâm Đông đánh tới thì có chút luống cuống.

Trong vô thức, tiện tay bắt lấy một gã nhân loại, làm lá chắn cho bản thân. Mà người nó bắt, chính là Diêm Bân thành phố Đồng Xương.

“Đừng, đừng mà.” Diêm Bân hoảng sợ không thôi, gã vừa mới bị thương nghiêm trọng, thể lực tiêu hao vốn không thể phản kháng.

Lâm Đông đã đâm trường đao đến.

“Đừng giết ta!” Diêm Bân thét lên chói tai.

Nhưng Lâm Đông đương nhiên sẽ không mềm lòng, thậm chí tốc độ trường đao lại nhanh hơn vài phần.

“Chiến đấu phải có thương vong, không thể tránh khỏi.”

"..." Diêm Bân xanh mét, nhưng vẻ mặt khủng hoảng của gã đã nhanh chóng dừng lại. Một thanh trường đao đã xuyên qua trái tim gã.

Hai mắt Diêm Bân biến thành màu đen, trước khi mất đi ý thức thì thầm nghĩ. Nếu có kiếp sau sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện thương vong trong chiến đấu nữa.

Vì bị Diêm Bân ngăn cản, quỹ tích trường đao lại lệch hướng, sau khi xuyên qua gã lại đâm vào bả vai quái vật.

Lâm Đông thuận thế vung đao chém ngang, ý đồ mở rộng thân thể quái vật. Nhưng quái vật phản ứng không chậm, vội vàng né tránh, tránh đi chỗ ẩn chứa tinh hạch.

“Rầm.” Vì thế một đao này của Lâm Đông, đã chặt đứt một cái xúc tu xuống.

“Hừ! Vô dụng!”

Quái vật đầu lĩnh hừ lạnh một tiếng, xúc tu nhúc nhích trên mặt đất, sắp ghép lại thân thể.

Nhưng đúng lúc này, giữa không trung bỗng nhiên có người xuất hiện, sắc mặt hắn tái nhợt, khóe miệng xuất huyết, trong mắt lại lóe lên sự cứng cỏi.

Đao lôi trong tay Trần Mục Ngôn điên cuồng lóe lên, tốc độ đạt tới cực hạn, tựa như một đạo lôi đình xuyên qua tận thế. Hai tay cầm đao đột nhiên đâm xuống, trực tiếp đóng chặt cái xúc tu đang chuyển động trên mặt đất.

"Để ta chữa trị cho ngươi..."

Hắn nói sau đó tinh hạch hệ lôi cấp A+ trực tiếp đánh đến xúc tu.m thanh kịch liệt lan tỏa mùi cháy khét, xúc tu biến thành màu đen.

“Đáng giận!” Quái vật đầu lĩnh thấy thế, vô cùng tức giận.

Quái vật mất đi một cái xúc tu, tuy rằng cũng không trí mạng, nhưng thực lực bị cắt giảm. Nó vốn cũng không phải là đối thủ của Lâm Đông, bây giờ càng thêm giật gấu vá vai.

“Rầm.” Trường đao của Lâm Đông lần nữa vung chém, lại cắt thêm một cái xúc tu nữa.

"Lần này để tôi!" Tôn Tiểu Cường mạnh mẽ chạy tới vài bước, tung người nhảy lên, ôm chặt lấy xúc tu, đè dưới thân.

Người ngốc khí lực lớn, tuy rằng không phải đối thủ của quái vật đầu lĩnh nhưng áp chế một cái xúc tu không thành vấn đề. Mà những người còn lại thấy thế, cũng nhao nhao tiến lên hỗ trợ.

“Tôi nữa.”

“Mọi người cùng tiến lên, chém chết hắn!”

"Nhưng đó chỉ là một cái xúc tu..."

“Vậy cũng chém chết hắn!”

Quái vật đầu lĩnh thấy thế hận nghiến răng, nếu như bình thường, có thể dễ dàng giết chết những nhân loại này, thậm chí cũng sẽ không liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Nhưng hôm nay, bọn họ lại vẽ đường cho hươu chạy, hợp sức thi vương bắt nạt mình.

"Sinh vật cấp thấp chết tiệt!" Nó không có nhiều thời gian để ý nữa, vì công kích của Lâm Đông làm cho nó ứng phó không xuể.

Trường đao không ngừng vung chém, xé rách máu thịt của nó.

Quái vật thực lực không ngừng bị suy yếu, năng lượng kịch liệt tiêu hao, cảm giác thân thể càng ngày càng nặng, ngay cả áp lực của thi vực cũng không chịu nổi.

Động tác của nó trở nên cứng ngắc, bị thương nghiêm trọng, thành một vòng lặp tuần hoàn ác tính. Lâm Đông cuối cùng đã áp sát được quái vật, đâm vào ngực nó.

Trong chốc lát, động tác quái vật dừng lại.

Nó chậm rãi cúi đầu, ánh mắt thẳng tắp, kinh ngạc nhìn chằm chằm vết thương trước ngực, cảm giác mình sắp chết.

Tại thời khắc này, quái vật bỗng nhiên có chút hoảng hốt.

"Không ngờ, ta lại chết trong tay sinh vật tinh cầu này… Ta phải thống trị tinh cầu này…”

“Kém xa, ngay cả thành phố Cẩm Giang ngươi cũng không thống trị được.” Lâm Đông hời hợt nói.

Quái vật có chút không thể tin được.

"Ta tiến hóa đến cực hạn, phải không có đối thủ mới đúng, tại sao lại như vậy?”

“Thực lực ngươi không yếu, tuy hơi khó giết nhưng… nhưng chỉ một chút thôi.”

Lâm Đông nói xong rút trường đao ra, thuận thế lấy tinh hạch. Màu sắc tinh hạch đỏ như máu, vô cùng nồng hậu. Đây là năng lượng mà quái vật ăn hết máu thịt vạn người mới tích lũy được.

Thi thể của nó ngửa ra sau, ầm ầm ngã trên mặt đất, dù sắp chết trong miệng vẫn còn thì thào: “Các ngươi, đám sinh vật cấp thấp này, đến ngày đó... cũng khó thoát chết... Đều sẽ chết!"

“Hả?”

Lâm Đông nghe thấy nó nỉ non, cảm giác không phải nó đang nguyền rủa. Có lẽ chuyện gì đó sẽ thực sự xảy ra, nhưng mà Lâm Đông cũng không nghĩ nhiều như thế.

Trận chiến đã kết thúc.

Những người còn sống, thổn thức không thôi, hành động lần này tràn ngập nguy hiểm. Thậm chí có vài người buông lỏng thần kinh căng thẳng, đặt mông ngồi xuống đất.

"Cuối cùng cũng báo được thù..." Trần Mục Ngôn kinh ngạc sắc mặt có chút mờ mịt, không biết đi nơi nào, nhất thời mất đi mục tiêu.

Nhưng hắn cũng lười suy nghĩ, bởi vì sinh mệnh của hắn có lẽ sắp hết rồi. Tinh thạch cấp S trong đầu hắn rất hữu ích với thi vương kia, chắc chắn Lâm Đông sẽ không tha cho hắn.

Hắn nhìn về phía Lâm Đông phát hiện người đó đang bận rộn, thậm chí còn bận hơn lúc đánh nhau. Thu thập toàn bộ thi thể của nhân loại lẫn quái ký sinh vào không gian lưu trữ, làm thức ăn cho tiểu đệ.

Lâm Đông cân nhắc, hôm nay hắn đạt được hai viên tinh thạch. Không biết trên hành tinh này có tổng cộng bao nhiêu viên tinh hạch.

Nếu tập hợp đủ năm viên rồi búng ngón tay sẽ có chuyện gì xảy ra? Hoặc là tập hợp đủ bảy viên, có thể triệu hoán ra thứ gì đó, ước một điều ước gì đó hay không?

Lâm Đông đi khắp nơi thu tinh hạch, thi thể, động tác thuần thục làm cho người ta sợ hãi. Sau khi hắn bận rộn xong, chậm rãi đi tới trước cạnh Trần Mục Ngôn.

“Chuyện nên đến cũng phải đến rồi.” Trần Mục Ngôn lộ vẻ sầu thảm cười: "Dù thế nào, tôi phải cảm ơn anh giúp tôi báo thù. Nếu không có anh, có lẽ tôi đã chết trận, cái mạng này của tôi, anh muốn thì cứ lấy đi.”

“À, vậy thì giữ lại trước đi.” Lâm Đông đột nhiên nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay