Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 288

Chương 288: Đừng dùng giọng mẹ tao

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 288: Đừng dùng giọng mẹ tao

“Khó làm? Vậy thì đừng làm.” Lâm Đông đi lên phía trước, dùng tốc độ cực nhanh xuyên qua lồng ngực cô gái đó.

“Nếu bọn họ đều không chịu ra tay, vậy mình sẽ giúp bọn họ......”

“Làm việc tốt đã thành thói quen rồi.”

Cô gái kia còn muốn phản kháng, xúc tu vung vẩy đánh về phía hắn nhưng đều bị lưỡi đao của Lâm Đông quấy nát, thuận thế đâm vào trong ngực. Lưỡi dao chuyển động, lấy tinh hạch ra.

Tình hình chiến đấu phía sau, cũng ổn định lại.

Một đường sát phạt, bọn họ đã đi tới giữa đại sảnh. Trên người bọn họ đều nhuộm đỏ máu, ngực phập phồng, thở hổn hển. Gần như đã kiệt sức vì tiêu hao năng lượng quá lớn.

“Còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ kiên trì không được bao lâu.”

Nhưng ở sâu trong đại sảnh, có một luồng khí tức hung hãn tràn ngập, càng ngày càng nghiêm trọng, tựa như có thứ gì đó chuyển động trong bóng tối.

"Những gì nên đến luôn phải đến..."

Mọi người tập trung nhìn vào chỗ tối đen kia, vì nơi đó có quái vật thủ lĩnh thuộc cấp S, thậm chí là còn mạnh hơn nữa. Nhất là Trần Mục Ngôn, đôi mắt loé sáng, trong lòng có vài phần sốt ruột. Tiếng hát bên tai chập chờn vì bị từ trường cường đại của quái vật quấy nhiễu.

Những con quái vật cuồn cuộn ập đến, những khuôn mặt lạnh như băng kia, có người hắn quen biết, có người hắn không biết quen. Đao quang trong tay hắn lóe lên, liên tục vung chém, trái tim đã trở nên chết lặng.

Nhưng mà từ trong đám quái vật có một bóng người phụ nữ xinh đẹp, mặc chiếc váy đỏ đầy trang nhã, rực rỡ như ngọn lửa, khuôn mặt điềm tĩnh, tràn ngập nhu tình.

“Cún con, con về rồi sao?”

Nghe thấy biệt danh của mình, vẻ mặt Trần Mục Ngôn ngẩn ra, nhìn khuôn mặt kia. Ký ức mãnh liệt như thuỷ triều dâng lên trong lòng.

“Mẹ...... Mẹ......” Hắn vô thức gọi.

Người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng cười: “Trở về là tốt rồi, mẹ cũng nhớ con.”

"Mẹ, con không về được..."

Trần Mục Ngôn mắt ngấn lệ, cắn răng nói ra mấy chữ. Bởi vì người phụ nữ trước mắt này chính là mẫu thân của hắn, đã bị quái vật ký sinh.

Khi hắn nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, trong lòng vẫn dậy sóng. Biết rõ bà ta là quái vật, nhưng vẫn cảm nhận được sự dịu dàng của mẹ.

Lúc này hồi ức lại trở về khiến sự dịu dàng kia càng hiện rõ, tất cả đều bắt nguồn trong lòng hắn.

Người phụ nữ dịu dàng vẫn mỉm cười: “Đứa nhỏ ngốc, sao lại nói như vậy. Chỉ cần con gia nhập với chúng ta, mẹ vẫn là mẹ con, chúng ta vẫn sẽ như trước.”

“Không, mẹ đã không còn.” Trần Mục Ngôn lau khô nước mắt, giọng nói trở nên trấn định. Lần nữa lấy lại tinh thần, có thể hồi tưởng quá khứ nhưng không thể sống mãi trong hồi ức.

Hắn thoát ra khỏi sự bi thương, đôi mắt loé lên.

"Mày chỉ là quái vật xấu xí ghê tởm mà thôi, dám ký sinh vào cơ thể mẹ tao, hôm nay tao phải báo thù cho bà.”

Dứt lời Trần Mục Ngôn cầm đao xông về phía trước, động tác nhẹ nhàng như nhảy múa.

“Năng lực thức tỉnh giả cấp S, [Ám Dạ Vũ Công] phát động.”

Tốc độ của hắn đạt tới cực hạn, đao quang trong tay lóe ra, hóa thành luồng sáng mạnh chém về phía người phụ nữ xinh đẹp. Nhưng tốc độ của bà ta cũng không chậm, thân hình hơi lui về phía sau, né tránh chuẩn xác.

“Đúng là con cháu bất hiếu, dám ra tay với mẹ mình.”

"Đừng dùng giọng của mẹ tao để nói chuyện!"

Trong lòng Trần Mục Ngôn nổi giận, trường đao trong tay quét ngang về phía trước.

“Keng!” Ai ngờ bà ta cũng tay chặn đao, vô cùng mạnh mẽ.

Trần Mục Ngôn nhướng mày, trong lòng thầm giật mình: “Thể lực của nó mạnh quá.”

Đúng lúc này, bà ta lộ ra thân hình quái vật. Xúc tu to lớn vươn ra từ sau lưng đột nhiên lao về phía Trần Mục Ngôn.

Tiếng xé gió mãnh liệt vang lên, Trần Mục Ngôn vội vàng giơ ngang cánh tay. Hắn gặp phải lực đánh mạnh, bay xa hơn mấy chục mét.

“Hả?” Đám người Trình Lạc Y chú ý tới động tĩnh bên này, đều quay đầu nhìn lại, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Thực lực của Trần Mục Ngôn không kém, là thức tỉnh giả cấp S, nhưng lại bị một cú đánh bay.

Tên quái vật thủ lĩnh kia không chỉ có cấp S, đã trên cấp S rồi là S+.

“Tiến hóa nhanh như vậy sao?”

Sắc mặt Diêm Bân trầm xuống phát hiện đã đánh giá thấp thực lực của thủ lĩnh quái vật. Nhưng hiện tại đã không còn đường lui, chỉ có thể liều chết đánh cược một lần.

“Mọi người cùng tiến lên!”

“Được!”

Hai gã thức tỉnh giả đồng thanh đáp, bọn họ tập trung tinh thần, lực lượng nguyên tố trên người bắt đầu khởi động.

Hai người này một nam một nữ, theo thứ tự là người thức tỉnh số 003, số 004 của thành phố Đồng Xương, thực lực rất khá.

Đối diện với quái vật cường đại, chỉ có đoàn kết mới có thể chiến thắng.

“Đóng băng!” Nữ thức tỉnh giả đạp một cái xuống đất, cực hàn kéo dài về phía trước.

Băng lan đến chỗ nào, quái vật cứng ngắc đến đó. Chẳng mấy chốc đã bị đóng băng tựa như pho tượng sống trông rất sống động.

“Hỏa Long!” Nam thức tỉnh giả chắp hai tay trước ngực, hỏa diễm bốc lên trong lòng bàn tay, khí tức nóng rực phát tán.

Hai tay đẩy về phía trước, liệt hỏa cực nóng bốc lên, giống như một con trường long.

“Ha ha ha.” Người phụ nữ xinh đẹp thấy thế, trong miệng phát ra tiếng cười khàn khàn nam tính, vô cùng khủng khiếp.

Xúc tu to lớn đập xuống mặt đất, cả nơi tị nạn đều run lên. Vô số vết nứt kéo dài, sau đó xúc tu đột nhiên vùng dậy, vô số cự thạch bay về phía trước.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay