Chương 287: Không nỡ ra tay
Hỏa diễm quanh thân Trần Minh càng thêm mãnh liệt, khiến bầu không khí cũng bị rung động sau đó thân hình di chuyển nhanh chóng về phía trước.
“Hơi thở lửa, chiêu thứ nhất: Lửa không tên!” Trong miệng gã lẩm bẩm, lợi dụng sức bật của ngọn lửa, nhanh chóng tiếp cận quái vật, sau đó giơ đao chém.
Ngọn lửa mãnh liệt thổi quét ra, đao phong xé gió thành một con rồng lửa.
Mặt sẹo không kịp không kịp, vẻ mặt lộ ra sự hoảng sợ. Trong nháy mắt đã bị ngọn lửa cắn nuốt, miệng phát ra tiếng gào thảm thiết cuồng loạn. Ngọn lửa nhanh chóng cắn nuốt gã, không để tiếng kêu kia vang vọng lâu.
Trần Minh cầm trường đao trong tay, vẫn duy trì tư thế vung chém đứng tại chỗ. Ngọn lửa quanh thân tắt lịm, quái vật thiêu đốt thành tro tàn, giống như tuyết rơi bên người.
Mọi người ngơ ngác nhìn cảnh này, vẻ mặt khó tin.
“Chú Trần đột phá rồi?”
“Chiêu thức mà chú ấy nói lúc nãy gì vậy?”
“Không biết nữa…”
“……”
Mọi người nghị luận, cảm thấy hình tượng của Trần Minh trở nên rất đẹp trai, cũng là thời khắc sáng lạn nhất của gã. Cảm nhận được vô số ánh mắt chăm chú nhìn mình, khóe miệng Trần Minh hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười tự cho là mê người.
“Mình đẹp trai quá mà.....”
Trong lòng gã vô cùng hài lòng, hơn nữa còn tình diễn trước mặt cô gái mình thích, chẳng phải đã khiến Tiểu Như mê chết sao?
Trần Minh xoay người, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Như rồi bước đến chỗ cô ta.
“Em đừng có chạy lung tung, tốt nhất là đi bên cạnh anh, nếu không sẽ rất nguy hiểm.”
“Dạ.” Sắc mặt Tiểu Như thẹn thùng, chậm rãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Người bên cạnh đều ngẩn ra.
Giọng điệu gì vậy?
Tổng giám đốc bá đạo à?
Tôn Vũ Hàng cũng buồn bực, cảm giác chuyện hôm nay phát triển theo hướng không đúng, chẳng lẽ chú Trần cưa đổ người ta rồi?
Trong lòng Trần Minh mừng thầm, có chút hăng hái. Gã tủi thân bao lâu nay, hôn nay xem như lấy lại được sĩ diện. Nhưng gã không chú ý tới một điều Tiểu Như đang cúi mặt, vẻ thẹn thùng đã trở nên âm lệ, cuối cùng tràn ngập sát ý.
Sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt y đúc hai con quái ký sinh lúc trước. Bụng cô ta nứt ra, một cái xúc tu phóng ra khiến người ta không kịp đề phòng.
“Hả?”
Trần Minh kinh hãi, nhận thấy tình thế nguy cấp thì vội vàng né tránh nhưng đã muộn. Phốc một tiếng đã thấy bả vai đau nhức, bị xúc tu xuyên qua. Hơn nữa vị trí bị thương, không hề có khác biệt với hai lần trước.
“Cái gì thế này?” Đôi mắt gã trừng lớn kinh ngạc nhìn Tiểu Như.
Trong mắt cô ta tràn ngập sự khát máu, trở nên cực kỳ dữ tợn khủng bố. Ngay tại lúc đó thế giới Trần Minh sụp đổ, không ngờ thảm kịch này lại diễn ra lần nữa, trong lòng như tro tàn.
“Lại là quái ký sinh!”
“Bầu trời xanh thẳm, ngoài cửa sổ có hạc giấy......”
Tôn Vũ Hàng nhìn chằm chằm, cảm thấy câu này mới hợp tình hợp lý.
“Chú Trần đúng là cao thủ, chọn ai thì người đó là quái vật ký sinh.” Mà Tiểu Như không giết được Trần Minh, lại tung một xúc tu đến.
Trần Minh đành phải cắn chặt răng, cố nén đau đớn, một tay cầm đao ngăn cản xúc tu.
“Này! Mau tới hỗ trợ đi!”
“Được.” Lúc này mọi người mới kịp phản ứng, xông lên phía trước, chiến đấu với Tiểu Như.
Cách đó không xa, nữ tàn nhang và nữ thức tỉnh giả hệ Băng trở nên hung tợn.hiện ra chân thân quái vật, xông về phía nhân loại.
Tôn Vũ Hàng đỡ Trần Minh bị thương, rời khỏi chiến đoàn.
“Chú Trần, nhờ vào chú rồi, mới phát hiện quái vật cứu được chúng con.”
“... " Trần Minh che miệng vết thương, đầu đầy hắc tuyến, tâm tình đang ở đáy vực, không thoát khỏi đả kích vừa rồi.
“Mình chỉ khát vọng tình yêu ngọt ngào mà thôi, tại sao...... Tại sao lúc nào cũng gặp quái vật? ??”
“Có lẽ...... Gần gũi với phụ nữ sẽ mang đến bất hạnh.”
Trần Minh hít sâu một hơi, dường như đã nghĩ thông suốt gì đó, đưa ra một quyết định.
“Vũ Hàng, chú đã nghĩ kỹ rồi, sau này không thích phụ nữ nữa.”
“Hả? ??” Tôn Vũ Hàng lộ vẻ kinh hãi, vội vàng rút tay đỡ gã về.
Đám người Diêm Bân tiên phong đang chiến đấu, bọn họ chém giết vô số quái vật, chung quanh thi thể chồng thành núi nhỏ. Quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau xuất hiện hỗn loạn, bọn Tiểu Như có bốn người đã biến thành quái vật, đang công kích đồng đội của mình.
Trong lòng không khỏi ảm đạm, nhưng Lâm Đông đã đi lên phía trước. Giơ tay chém xuống, mở rộng thân thể Tiểu Như ra, thuận thế trường đao lách một cái lấy tinh hạch ra.
“Động tác nhanh nhẹn, không chút dây dưa, vô cùng thuần thục.”
“Người này......” Không biết vì sao, Diêm Bân nhìn hắn càng không vừa mắt.
Khi thấy đồng đội bị ký sinh, những người khác có vài phần không xuống tay được. Nhất là cô gái thức tỉnh hệ Băng kia, bình thường nhân duyên của cô không tệ, rất thích cười làm người ta vui vẻ. Ở tận thế có được một đồng đội như vậy xem như rất khó.
“Mẹ nó, cả cô ấy cũng bị ký sinh.”
“Đám quái vật này, chỗ nào cũng nhúng tay vào!”
“Không biết chuyện xảy ra từ khi nào.”
“Tôi có chút không đành lòng.”
“Quả thật, có chút khó khăn......”
“…….”
Mọi người thần sắc bi thương.
Nhưng khuôn mặt cô gái kia lạnh như băng, ánh mắt hung ác, nhìn chằm chằm từng đồng đội, đã không nhớ nổi một chút tình cũ.