Chương 286: Trần Minh đột phá
Nhìn khuôn mặt hồn nhiên kia, từng ký ức ùa về. Mỗi cái nhăn mày, nụ cười đều hiện lên trong lòng. Buổi sáng chim hót hoa thơm, hoặc là buổi chiều ánh mặt trời ấm áp, trong lúc nhất thời không khỏi gợi lên rất nhiều hồi ức.
“Đáng tiếc......”
“Không bao giờ quay lại như trước nữa......”
"Anh Mục Ngôn, lúc ấy sao anh không cứu em? Anh có biết em chết thảm thế nào không? Máu thịt của em bị quái vật ăn hết từng chút một….”
Trần Mục Ngôn vươn ngón tay ra, chạm vào tai nghe bluetooth trên tai, điều chỉnh âm thanh đến lớn nhất, che tất cả ồn ào xung quanh.
Hắn vốn không thích nghe nhạc, nhưng vì âm nhạc có thể che lấp hồi ức hắn mới đeo tai nghe. Đao lôi trong tay Trần Mục Ngôn lóe lên, một đao đâm thủng ngực cô gái. Khuôn mặt hồn nhiên của cô, dần dần vặn vẹo, trở nên dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng gầm cuồng loạn.
“Tạm biệt!” Trần Mục Ngôn đột nhiên rút đao về, thuận thế lấy ra một viên tinh hạch, thi thể cô gái ngã xuống đất, làn da nhanh chóng khô quắt, biến thành dáng vẻ cực kỳ khủng bố.
Những quái vật này, sẽ lợi dụng ký ức của nguyên chủ để làm nhiễu loạn tâm trí nhân loại. Trần Mục Ngôn đã quen rồi, hắn từng tự tay chém giết rất nhiều người bạn trong quá khứ.
Nhưng đó là một sự tra tấn đối với tâm hồn con người.
Âm nhạc xao động vang lên bên tai, che giấu thanh âm hắn không muốn nghe thấy, nơi ánh mắt có thể chạm tới, khắp nơi đều là quái vật.
Vẫn có vài gương mặt quen thuộc với hắn.
“Giết!” Sau đó đám người Trình Lạc Y cũng giết tới đại sảnh, bốn người bọn họ thực lực cường đại, yếu nhất đều là A+. Nhưng bởi vì số lượng quái vật quá nhiều, mọi người đã thấm mệt.
Nhất là người thức tỉnh hệ nguyên tố ở hậu phương, hơi thở đã trở nên nặng nề.
“Tiểu Như, đừng sợ, anh sẽ ở bên cạnh bảo vệ em.” Trần Minh cầm trường đao hợp kim trong tay nói.
Tiểu Như yếu ớt gật đầu: “Cảm ơn anh Minh, anh thật tốt!”
“Ặc......”
Trần Minh hơi ngẩn ra, trái tim nở hoa, thấy Diêm Bân đã vọt tới phía trước, không khỏi âm thầm cân nhắc, mới đó mà gã đã ghi bàn rồi.
Gã vì biểu hiện bản thân, càng ra sức chém giết quái vật.
Tôn Vũ Hàng bên cạnh liên tục nhắc nhở: “Chú Trần, chú cẩn thận một chút, chúng ta chỉ là người khuân vác mà thôi, chú liều mạng làm gì?”
“Không có việc gì! Nhìn chú này!” Trần Minh vung trường đao chém, đã chém ngã một con quái vật còn non.
Tuy rằng đại bộ phận ký sinh quái, đều bị đám người Trình Lạc Y ngăn trở, nhưng cũng thỉnh thoảng vẫn còn sót vòng qua bên cạnh tấn công những người thức tỉnh khác.
Lúc này ở phía sau trong bóng tối, lại có hai bóng người lặng lẽ xuất hiện, chính là mặt sẹo biến mất đã lâu, cùng cô gái tàn nhang.
“Đánh kịch liệt thật đấy.”
“Hả?” Trần Minh quay đầu nhìn lại, ánh mắt lộ ra kinh hãi, bởi vì gã từng tận mắt nhìn thấy, mặt sẹo và nữ tàn nhang bị quái vật xúc tu cuốn đi, chắc chắn đã sớm bị ký sinh.
Nhưng mà điều khiến gã sốt ruột chính là, hai người kia đang đứng cạnh Tiểu Như và cô gái hệ Băng. Mà bọn họ, không hề phát hiện ra.
Trần Minh lập tức cầm đao giết tới, cũng lo lắng hô to: “Tiểu Như, tránh xa bọn họ một chút, anh sẽ bảo vệ em!”
Trần Minh lòng nóng như lửa đốt, tốc độ cũng không chậm, cho dù là đồng đội khác thì gã vẫn lao đến không riêng gì Tiểu Như.
Thời khắc thể hiện của đàn ông đã đến.
Khi mũi nhọn sắc bén sắp chém lên người mặt sẹo, thì mặt sẹo đã nghiêng cổ vươn xúc tu ra. Tựa như roi thép, nặng nề quất vào trên người Trần Minh.
“Bùm bùm!” Trần Minh bị trọng kích, thân hình bất ổn, ngã xuống đất.
“Hình như có chút mất mặt......” Gã đang định bò dậy thì xúc tu đã phóng đến, muốn xuyên qua người gã.
Trần Minh xoay người, trực tiếp vứt bỏ binh khí, hai tay nắm chặt xúc tu kia. Trên xúc tu dính đầy chất nhầy, trơn ngấy, vô cùng mạnh mẽ. Trượt từng chút một khỏi hai tay Trần Minh rồi chậm rãi quấn cổ gã.
“Nôn!” Trần Minh cảm giác yết hầu càng ngày càng chặt, cảm giác hít thở không thông. Sắc mặt nghẹn đỏ lên, hai mắt bắt đầu nhìn thấy sao vàng.
Mặt sẹo cười nhe răng, sau lưng lại vươn ra hai cái xúc tu xé gió phóng thẳng đến chỗ Trần Minh. Tình hình tràn ngập nguy hiểm, hắn sắp chết đến nơi rồi.
“Chú Trần.” Đám người Tôn Vũ Hàng phía sau trừng mắt, vô cùng lo lắng, muốn tiến lên giúp nhưng đã không còn kịp.
“Đáng chết, đã bảo là không được cậy mạnh rồi…”
Ngay khi mọi người sốt ruột, bỗng nhiên dị biến đột phát. Quanh thân Trần Minh phiếm hồng, giống như con cua bị nấu, cũng tản mát ra khí tức nóng rực, từng đợt sóng nhiệt tràn ngập ra.
“Hả? Xảy ra chuyện gì vậy?” Mọi người trong lòng kinh hãi.
Sau một khắc, sóng nhiệt cuồn cuộn bên người Trần Minh càng ngày càng nghiêm trọng, khí thế tăng lên tới đỉnh điểm, cuối cùng ầm ầm một tiếng, bốc lên một ngọn lửa nóng rực. Trước khoảnh khắc sinh tử, gã lại đột phá. Một viên tinh thạch ngưng tụ, trở thành một người thức tỉnh hệ hoả.
Xúc tu quái vật bị đốt cháy, lập tức phát ra tiếng tru thảm thiết, lập tức rụt trở về.
Trần Minh thoát khỏi hiểm cảnh, sừng sững đứng tại chỗ. Vẻ mặt vô cùng sửng sốt, cũng có chút vui mừng. Nhìn hai tay mình một chút, cảm thấy tràn ngập sức mạnh.
“Đây là cảm giác của người thức tỉnh tinh hạch sao?”
Gã vô cùng tự tin nhặt lấy trường đao bị rơi xuống, hỏa diễm theo đó kéo dài. Bao bọc toàn thân đao, gã nheo mắt nhìn về quái vật, chúng thấy sắc mặt gã dữ tợn cũng thấy hơi chút bất an.
“Vậy thì dùng mày tế đao đi…”