Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 285

Chương 285: Trận chiến cầu thang

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 285: Trận chiến cầu thang

Nghĩ đến đây, theo bản năng liếc mắt nhìn Lâm Đông. Trên người hắn không có khí tức, cũng tương tự với quái đầu lĩnh.

Trần Mục Ngôn nói tiếp: “Tiếp theo không có kế hoạch cụ thể, mọi người cứ liệu mà làm, hy vọng chúng ta đều có thể sống sót.”

“Ừ, được!” Mọi người xung quanh nặng nề gật đầu.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, bọn họ lại bắt đầu hành trình, đi qua một hành lang rộng lớn, tiếp tục đi sâu vào nơi trú ẩn.

Trong bóng tối, bầu không khí tương đối nghiêm trọng, lần hành động kế tiếp vô cùng nguy hiểm khiến mọi người trầm mặc ít nói, ngoại trừ một số người.

Ví dụ như Tôn Tiểu Cường, đôi mắt lé quét qua khắp nơi tựa như em bé đang du lịch ngắm cảnh vậy. Lâm Đông sắc mặt bình tĩnh, yên lặng đi ở phía cuối.

Trần Minh thường xuyên tìm Tiểu Như, vốn không ôm hy vọng gì, nhưng không ngờ rằng lần nào cũng được đáp lại. Khiến cho Trần Minh nở hoa trong lòng, càng thêm chủ động.

Tôn Vũ Hàng cảm thấy gã quá thô lỗ, sợ không ổn nên kéo gã về: “Chú Trần, chú như vậy không tốt lắm đâu?”

“Có gì không tốt chứ? Xú tiểu tử, nhóc ghen tị với chú phải không? Xem sau này nhóc còn khoe khoang đối tượng yêu trên mạng với chú không.” Trần Minh có chút đắc ý nói.

“... " Tôn Hàng Vũ xấu hổ, cảm thấy đầu óc yêu đương thật đáng sợ: "Không phải, quan trọng là bạn trai Diêm đội trưởng vẫn ở bên cạnh.”

“Cái gì mà bạn trai, bọn họ gặp dịp thì chơi mà thôi.”

Trần Minh khoát tay áo, nhớ tới việc Diêm Bân có hơn hai trăm bạn gái, tình cảm cũng không bền chắc: "Chờ xem, lát nữa xem chú biểu diễn một pha ghi bàn cho xem.”

Mọi người đi thẳng về phía trước, hành lang càng trở nên rộng rãi, có bậc thang đi xuống phía dưới. Nơi đó thông tới tầng thứ hai nơi trú ẩn, xem như khu vực trung tâm, là nơi từng cất giữ vật tư trọng yếu.

Thế nhưng hiện tại bên dưới truyền đến tiếng quái vật gầm rú, từng đợt khí tức hung ác hiện hữu.

“Quyết chiến sắp bắt đầu rồi.” Trần Mục Ngôn nỉ non nói.

“Hiện giờ không có đường tắt, chỉ có thể tấn công xuống. Tìm được quái vật đầu lĩnh, rồi giết chết hắn.” Diêm Bân tập trung nói.

"Chúng ta phải tranh thủ thời gian, những cánh cửa kia không phải bị niêm phong tuyệt đối. Rất có thể sẽ bị quái vật mở ra, nếu quái vật bên ngoài xông vào thì tình cảnh của chúng ta càng thêm nguy hiểm."

“Ừ.” Trần Mục Ngôn gật đầu.

Bọn họ đã đi hơn phân nữa bậc thang, phía trước trong bóng tối mơ hồ có bóng người xuất hiện. Xúc tu trên người đong đưa kịch liệt, bộ mặt dữ tợn, tựa hồ đã ở đây chờ đợi đã lâu.

“Chuẩn bị chiến đấu!” Trình Lạc Y nói xong, rút trường đao ra. Người thức tỉnh phía sau cũng thi nhau rút binh khí ra. Sắc mặt ai cũng nghiêm túc, như gặp phải kẻ thù lớn nhất đời.

Tiếng gầm rú vang lên trong bóng tối, đám quái vật ký sinh được phát động tiến công. Thân hình chúng lao về phía trước, ngăn cản bước chân nhân loại.

“Giết!” Mọi người vung binh khí, cùng xông lên phía trước.

Trình Lạc Y, Trần Mục Ngôn, Diêm Bân, Tôn Tiểu Cường, bốn người thức tỉnh cường đại dẫn đầu, chống đỡ với đám quái vật.

Đám người thức tỉnh giả nguyên tố bắt đầu khởi động năng lượng, thi triển năng lực thức tỉnh. Cục diện đã biến thành hỗn loạn, Trần Mục Ngôn lăn lộn giữa đám quái vật tựa như một vũ công lão luyện đang khiêu vũ vậy trên hai tai vẫn còn đeo tai nghe.

Diêm Bân thì nghiến răng nghiến lợi, vung đao chém giết quái vật, nhưng tốc độ của gã cực nhanh hoá thành tàn ảnh. Trình Lạc Y mặt không đổi sắc, trường đao uy vũ muôn phần biến thành máy xay thịt chiến trường.

Cách đó không xa, Tôn Tiểu Cường giống như thú hoang hình người, giơ tay nhấc chân đánh bay quái vật. Có bốn người đứng ở phía trước, áp lực của mọi người phía sau được giảm bớt, không ngừng thi triển năng lực xuyên thủng quái vật.

Cả hành lang dài đầy tiếng người rít gào, quái vật gào thét, chiến đấu càng lúc càng kịch liệt.

Trình Lạc Y ngoái đầu nhìn lại, cố ý nhìn Lâm Đông một cái.

Phát hiện hắn cầm trong tay trường đao, thờ ơ, tiện tay vung chém giết quái vật. Nếu như không có quái vật nhằm về phía hắn, cũng sẽ không chủ động tiến lên công kích.

“Tên này, thật là cáo già.” Trình Lạc Y nói thầm.

Tôn Tiểu Cường lại gần, vẻ mặt thần bí nói: “Ninh Vĩ chắc đã bị cậu ta ăn sạch rồi nhỉ?”

“Ơ? Kẻ ngốc cũng nhìn ra sao?” Trình Lạc Y nhướng mày.

Khóe miệng Tôn Tiểu Cường nhếch lên, vô cùng tự tin nói: “Vậy tôi còn phát hiện ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Lâm Đông vừa mới nói dối.” Tôn Tiểu Cường chắc chắn nói.

“... " Trình Lạc Y cạn lời còn tưởng hắn muốn nói gì quan trọng: “Đúng vậy, hiện tại Lâm Đông nói dối còn không chớp mắt rồi.”

"Vậy hắn không chớp mắt... thì làm gì khác sao?" Tôn Tiểu Cường lộ vẻ tò mò.

Mọi người chiến đấu với quái vật, đẩy mạnh về phía trước. Trần Mục Ngôn đẩy đến hết cầu thang, tiến vào một đại sảnh. Nhưng xung quanh vẫn không ngừng có quái vật xông tới.

“Anh Mục Ngôn, rốt cuộc anh đã trở lại, em rất nhớ anh.”

Đột nhiên ở trong đám quái vật, có một giọng nói yếu ớt truyền đến.

Trần Mục Ngôn quay đầu nhìn phát hiện là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi, làn da trắng nõn, khuôn mặt ngọt ngào, hai con mắt to ngập nước, giống như biết nói chuyện, lộ ra hồn nhiên.

“Mẹ nó.” Trần Mục Ngôn nhíu mày, cô gái này từng là hàng xóm của hắn. Quen biết đã nhiều năm, gần như chính hắn nhìn thấy cô bé lớn lên. Nhưng bây giờ, cô ấy đã bị quái vật ký sinh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay