Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 282

Chương 282: Ta muốn ăn thịt ngươi

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 282: Ta muốn ăn thịt ngươi

Tiểu Như tiếp tục công kích về phía trước, năng lượng màu lam nhạt giống như thác nước, tùy ý phát huy vô cùng phiêu dật. Kỳ thật mỗi người thức tỉnh cấp B trở lên, thực lực đều không thể khinh thường. Nhưng trước mặt Lâm Đông, thì chả ra làm sao cả.

“Thủy lao!” Tiểu Như khẽ quát một tiếng, trói mấy con quái vật lại.

Nhưng đúng lúc này, phía sau mơ hồ truyền đến bước chân, giống như có thứ gì đó, đang chậm rãi đi tới cạnh cô.

“Ai?” Tiểu Như nhạy bén, lập tức phát hiện, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trong bóng tối, quả thật có hai bóng người đứng thẳng.

“Chị Tiểu Như, đừng căng thẳng, là chúng tôi!” Một gã mặt sẹo và cô gái mặt tàn nhang bước đến.

“Là hai người?” Mặt Tiểu Như lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ đều xuất thân từ nơi tránh nạn của thành phố Đồng Xương.

“Các ngươi không phong tỏa cửa vào thứ nhất sao? Sao lại chạy đến đây?”

“Sau khi chúng ta phong tỏa cửa vào, bị rất nhiều quái vật vây công, cho nên tản ra.” Mặt sẹo nói.

“À, chúng tôi cũng bị không ít quái vật quấy nhiễu, bị vây công là chuyện bình thường.” Tiểu Như cũng không hoài nghi gì.

Sắc mặt cô gái tàn nhang đột nhiên nghiêm trọng: "Hơn nữa, chúng tôi còn phát hiện bí mật của một nơi trú ẩn."

“Bí mật gì?” Tâm lý tò mò của phụ nữ tương đối mạnh, Tiểu Như rất quan tâm.

Cô gái tàn nhang nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang chiến đấu, thanh âm có chút ồn ào.

“Chị lại đây, em kể chị nghe.”

“À, được.” Tiểu Như đi về phía hai người.

Cô gái hệ băng bên cạnh nghe được đoạn đối thoại cũng tò mò theo sau.

“Bí mật gì? Nói cho tôi biết với.”

Hai người mặt sẹo vì tránh những người khác chú ý, đã dẫn họ đến nơi khá hẻo lánh. Tiểu Như và cô gái hệ băng có chút chờ mong nhìn hai người.

“Bây giờ có thể nghe rõ rồi, nói mau đi.”

“Ừ, được.” Mặt sẹo gật gật đầu, nhưng trong ánh mắt hiện lên một tia âm lệ.

“Bí mật chính là...... Ta muốn ăn thịt ngươi.”

“Hả?” Tiểu Như sợ hãi, tất nhiên đã nhận ra điều không đúng.

Nhưng đã muộn cô chỉ cảm thấy bụng lạnh lẽo, từ người gã mặt sẹo phóng ra một cái xúc tu rồi đâm thủng bụng Tiểu Như. Trên người mặt sẹo phân thân ra quái vật nhỏ, theo xúc tu chui vào cơ thể cô.

“Mày…” Tiểu Như hoảng sợ vạn phần, muốn nói cái gì đó, nhưng vừa há miệng, hai mắt đã biến thành màu đen, hoàn toàn mất đi ý thức.

Nữ thức tỉnh giả hệ Băng đi cùng vô cùng sợ hãi, cô ta muốn kêu cứu đã bị siết cổ. Cảm giác hít thở không thông mãnh liệt truyền đến, bị xúc tu siết chặt.

Sắc mặt cô gái đỏ gay, gân xanh trên trán giật giật, cả lưỡi cũng thè ra, nhưng lại bị một cái xúc tu đâm vào bụng.

…….

Trận chiến phía bên này đã gần kết thúc, Trình Lạc Y và đám người Diêm Bân thực lực cũng không yếu, giết chết một đám quái vật. Số còn lại phát hiện địch mạnh, không dám tiếp tục cường công, lập tức chạy trốn biến mất trong bóng tối.

“Đám súc sinh này, thật sự là không biết sống chết!” Diêm Bân nhổ nước miếng, nhìn theo hướng quái vật chạy trốn, tỏ vẻ khinh thường.

Bên cạnh có một thanh niên thức tỉnh giả mặt lộ vẻ tò mò: “Đám quái vật này sao thế? Tới mau lui cũng nhanh.”

“Hừ! Nhất định là quái vật đầu lĩnh phát hiện chúng ta tới, hiện tại run lẩy bẩy, hoảng hốt không biết ứng đối như thế nào.” Khóe miệng Diêm Bân nhếch lên nói.

“Chỉ mong như thế.” Thanh niên có chút mong mỏi nói.

Llúc này Diêm Bân nhớ tới một chuyện, ánh mắt nhìn trái nhìn phải: “Hả? Tiểu Như đâu?”

“Ông xã, em ở đây.” Cô gái xinh đẹp xuất hiện từ trong bóng tối, trên mặt mang theo một nụ cười.

“Phù.” Diêm Bân mới yên tâm một chút: "Vừa rồi không bị thương chứ? Hả? Sao quần áo em rách vậy?

“Không sao, lúc nãy bất cẩn chút thôi.” Tiểu Như liên tục lắc đầu nói.

Nữ thức tỉnh giả hệ băng đi lên phía trước.

“Chị Tiểu Như của chúng ta rất dũng mãnh, vừa rồi chém giết không ít quái vật.”

“Ha ha ha, không hổ là bạn gái tôi.” Diêm Bân cười sang sảng, cũng không hoài nghi gì: "Chờ anh rảnh, nhất định sẽ thưởng cho em.”

Bên kia, đám người Lâm Đông đi trong hành lang tối đen, không gặp bất kỳ chuyện gì. Có lẽ quái vật đầu lĩnh nhận thấy bên này không dễ chọc, không phái ra thủ hạ phát hiện tập kích.

“Ra ngoài lăn lộn, điều quan trọng nhất, chính là phải biết ôm đùi ai.” Trần Minh đắc ý nói.

Tôn Vũ Hàng liếc gã một cái: “Còn phải dựa vào thực lực của mình để nói chuyện nữa. Nếu chú ngưng kết ra tinh hạch chắc sẽ có ích hơn.”

“Không thể nào..” Trần Minh sắc mặt tối sầm, hiểu ý hắn: “Gần đây chú cảm thấy tố chất cơ thể đã được nâng cao, đầu thường xuyên ngứa ngáy, chắc sắp ngưng kết tinh hạch rồi."

“Chưa chắc, không chừng là do….” Tôn Vũ Hàng nói.

Trần Minh trừng mắt: “Thằng nhóc kia có ý gì? Có biết kính già yêu trẻ hay không, con nói chú Trần con bị bệnh não à?”

“Con không nói là chú tự nói, hơn nữa nếu chú ngưng kết ra tinh hạch, vậy cẩn thận một chút đi.” Tôn Vũ Hàng nói như thật.

"..." Trần Minh im lặng một hồi.

Hai tháng gần đây gã đi theo Trình Lạc Y vào sinh ra tử, ăn không ít não đan, mặc dù tư chất kém tới nhưng đã có dấu hiệu đột phá.

Đối với việc trở thành người thức tỉnh tinh hạch, Trần Minh vẫn rất chờ mong.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay