Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 281

Chương 281: Quen là tốt

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 281: Quen là tốt

Nhưng ở sâu trong sào huyệt, không thể nói rõ có quái vật gì, cấp A, cấp A+, thậm chí là cấp S cao hơn.

“Quái vật vừa mới cuốn đi hai người đi, thực lực ít nhất phải từ cấp A trở lên.”

“Thật sự là quá ghê rợn…”

Trong lòng Trần Minh nói thầm, lấy ra một cái bình trong suốt, vẩy nước thuốc ngụy trang bên trong lên người.

“Cũng không biết bây giờ còn có tác dụng hay không, nhưng có chút ít còn hơn không, hy vọng sẽ có chút tác dụng.”

“Hắt xì.” Tôn Vũ Hàng bên cạnh bị sặc hắt hơi.

“Điệu bà quá đi.”

……

Trải qua trận chiến đấu này, Lâm Đông trở thành người phong ấn cửa. Dù những quái vật kia có thể đào đá tiến vào, ít nhất cần năm sáu giờ.

“Thời gian đó là đủ rồi.” Lâm Đông thu thập toàn bộ thi thể xung quanh cho vào không gian trữ vật.

“Quá nhiều.”

“Ăn không hết, căn bản ăn không hết......”

Đối với Lâm Đông mà nói còn có chút tác dụng, nhất là viên tinh hạch cấp A của Ninh Vĩ. Gã thân là người thức tỉnh số 005 của thành phố Đồng Xương, thực lực không tính là yếu.

“Chúng ta đi thôi, đi tìm thức ăn khác, à...... Đội ngũ.” Lâm Đông nói.

“A, được! Được!” Bao gồm Trần Minh, Tôn Vũ Hàng, bọn họ còn dư lại bảy, tám thức tỉnh giả, liên tục gật đầu đồng ý không dám có ý kiến khác.

Đám người bọn họ đi sâu vào sào huyệt tối đen, không biết con quái vật công kích kia sẽ tấn công khi nào.

……

Bên kia đội của Trình Lạc Y đã thành công phong ấn một cái cửa, vì có Tôn Tiểu Cường, Diêm Bân ở đây, thực lực phi thường mạnh mẽ nên việc chém giết quái vật cũng nhẹ nhàng.

Diêm Bân dự định tiếp tục phát triển hơn hai trăm bạn gái, ân cần với Trình Lạc Y.

“Lạc Y, vừa rồi tôi mới giết chết mấy con quái vật cấp B, thu thập được mấy viên tinh hạch cho cô cả đấy.”

"Cho tôi cả sao?" Trình Lạc Y cúi đầu, nhìn tinh hạch trên tay Diêm Bân, tuy rằng ngoài miệng nói đưa đẩy, nhưng vẫn cất đi.

“Đúng thế, đúng thế.”

Diêm Bân liên tục gật đầu, cười ha hả nói: “Bạn của cô, cái người tên là Lâm Đông ấy. Đúng là rất đẹp trai, không thể không nói rằng khi tôi đẹp nhất cũng phải thua cậu ta ba phần, nhưng mà…”

“Ở trước mặt tôi không được nói xấu bạn bè của tôi.” Trình Lạc Y nói thẳng.

Diêm Bân bĩu môi, nghĩ thầm người kia còn chưa chắc còn sống hay không đã vội bảo vệ hắn như vậy. Không biết chuyện giao cho Ninh Vĩ, gã đã hoàn thành chưa?

Nhưng dựa vào thực lực của gã chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì. Trong lòng Diêm Bân suy nghĩ, muốn ra tay trước.

“Lạc Y hành động lần này quá nguy hiểm, xuất hiện thương vong là điều không thể tránh khỏi, nếu có bạn cô xảy ra chuyện, đừng quá đau lòng.”

“Ồ.” Trình Lạc Y đưa mắt nhìn gã: "Không ngờ, anh nhìn rất thoáng, tâm trạng không tệ.”

"Ha ha ha, đương nhiên, chúng tôi thường xuyên chấp hành nhiệm vụ, gặp nhiều chuyện sinh ly tử biệt, đều đã thành thói quen rồi..." Diêm Bân cười ha hả nói.

“Ừ, anh quen là được rồi.” Trình Lạc Y thuận miệng nói một câu.

Nhưng đúng lúc này trong bóng tối phía trước truyền đến tiếng quái vật gào thét, một khí tức hung hăng ập lại.

"Lại có quái vật tới?"

Diêm Bân nhướng mày, lập tức cảnh giác, "Mấy tên này, thật sự là âm hồn bất tán.”

“Chuẩn bị chiến đấu.”

Trình Lạc Y không bất ngờ, rút trường đao sau lưng ra. Chỉ vài giây thân hình quái vật khổng lồ đã xuất hiện.

Bọn chúng có hình người đã đạt đến tuổi trưởng thành, xúc tu trên người to lớn, thực lực mạnh mẽ được xem là tinh nhuệ trong đám quái vật.

“Đám quái vật này thật dọa người.” Khuôn mặt một cô gái tái nhợt nói.

Diêm Bân rất khí phách nói: “Tiểu Như, lát nữa đứng phía sau anh.”

“Vâng ạ.” Tiểu Như gật đầu như gà mổ thóc.

Thấy quái vật càng ngày càng gần, bắn xúc tu tới. Diêm Bân rút ra một đoản đao hợp kim, dẫn đầu xông lên phía trước, tốc độ cực nhanh hóa thành một tàn ảnh.

Năng lực của gã là hệ tốc độ, là thức tỉnh giả cường hoá tốc độ cấp A+. Thực lực phi thường cường hãn, đoản đao vung lên chặt đứt toàn bộ xúc tu. Sau đó dùng một đao đâm vào trái tim, lấy tinh hạch của quái ký sinh ra.

Đã từng chiến đấu rất nhiều với đám này, khá hiểu rõ chúng, động tác phi thường thuần thục.

Trình Lạc Y đảo mắt nhìn, tuy Diêm Bân không tốt tính. Nhưng thân là đội trưởng, có thể làm gương cho binh sĩ là tốt rồi.

Phía bên kia có quái vật xông tới, trường đao Trình Lạc Y lóe lên điện quang. Lập tức mở rộng lồng ngực mấy con quái vật.

Phía sau còn có Tôn Tiểu Cường yểm hộ, giơ tay đánh một quyền, đã khiến con quái vật bị đánh bay mấy chục mét xa.

“Má nó, rốt cuộc nơi cất giấu vật tư ở đâu?” Một đám người thức tỉnh hệ nguyên tố phát động năng lượng, phối hợp với nhau, ngăn cản quái vật công kích.

Tiểu Như là người thức tỉnh hệ thủy, năng lượng màu xanh lam ngưng tụ tạo thành một màn chắn nước phía trước. Bên cạnh cô ta là thức tỉnh giả hệ Băng, có mấy đạo băng truỳ ngưng kết bắn ra xuyên thủng mấy con quái vật.

“Chị Tiểu Như, phối hợp không tệ!”

“Ừ.” Tiểu Như gật đầu, nhưng cũng không dám thả lỏng, quái vật không hề dừng lại vẫn đang liên tục nhào đến.

Ngay tại bọn họ dùng toàn lực chiến đấu lại không chú ý tới, có hai khí tức đã vòng đến phía sau giống như u linh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay