Chương 278: Mau ngăn quái
Trong bóng tối, thời gian từng chút từng chút trôi qua, mắt thấy khoảng cách 9 giờ càng ngày càng gần, đã sắp đến lúc phong bế cửa vào.
Bên trong hành lang số lượng quái vật đi tới đi lui không ít, chừng trên ngàn con. Việc phong bế cửa vào sẽ kinh động đến lũ quái vật. Việc chiến đấu là không thể tránh khỏi.
“Tôi thi triển năng lực hệ thổ, cần mọi người yểm hộ một chút, tranh thủ chút thời gian." Ninh Vĩ nói.
Đám người Trần Minh gật đầu, "Ồ, được, chúng tôi sẽ cố hết sức.”
“Trước khi hành động bắt đầu, tôi sẽ phân phối vị trí đứng một chút.”
Ninh Vĩ nói xong, ánh mắt âm thầm liếc mắt nhìn về phía Lâm Đông. Trước khi đi Diêm Bân đã dặn dò, nếu như xuất hiện nguy hiểm gì, không cần để ý đến người kia, cứ để hắn chết cũng được.
Lời đội trưởng Diêm nói qua, gã sẽ ghi tạc trong lòng. Dù sao cũng không quen biết Lâm Đông, lại không ở cùng một chỗ tránh nạn. Làm loại chuyện này không hề có cảm giác tội lỗi.
Người chết ở tận thế là chuyện thường như cơm bữa, sớm đã thành thói quen, lại không thể bình thường hơn.
Thấy thời gian trôi qua, đã đến 8: 55.
“Đi thôi, chúng ta nên hành động." Ninh Vĩ đứng lên nói.
“Được!” Mọi người hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần.
Một trận chiến sắp bắt đầu.
Bọn họ điều chỉnh tốt tâm trạng, đi theo Ninh Vĩ ra phòng khách. Trong bóng tối, gió lạnh lại nổi lên, không ít quái vật ở xung quanh chạy tới.
Ninh Vĩ nhìn về phía lối vào ở hành lang dài, ước chừng gần trăm mét. Muốn phong tỏa hoàn toàn cần khối lượng đất rất lớn, hao phí không ít lực lượng.
Trong thời gian này, họ sẽ bị tấn công bởi quái vật.
Ninh Vĩ bắt đầu phân phối vị trí đứng, đến khi chiến đấu có thể yểm hộ lẫn nhau, giúp gã kéo dài thời gian thi triển.
Gã dựa theo thực lực cá nhân, an bài ở địa điểm khác nhau. Cuối cùng, đem ánh mắt nhìn về phía Lâm Đông, khóe miệng lộ ra nụ cười: “Anh ở cạnh tôi đi.”
“À, được thôi.” Lâm Đông nhìn gã, cũng mỉm cười.
Một người thức tỉnh cấp A, lại đưa ra yêu cầu này.,
Ninh Vĩ thấy hắn còn cười, không khỏi bĩu môi. Trong lòng nói thầm, nhất định phải tiêu diệt hắn. Đợi lát nữa gã thi triển năng lực, nhất định sẽ bại lộ, trở thành cái đích cho quái vật công kích nên khoảng cách càng gần lại càng nguy hiểm.
“Bây giờ chỉ còn hai phút, anh có muốn ăn gì không, có thể ăn nhanh một chút.” Ninh Vĩ ý vị thâm trường nhắc nhở.
Lâm Đông chỉ lắc đầu: "Không vội, lát nữa tôi ăn.”
“Vậy quên đi.” Ninh Vĩ lộ ra nụ cười khinh thường, cảm thấy hắn không hiểu ý của gã.
Người như vậy có thể sống lâu ở tận thế, quả là một kỳ tích.
Khi gã nhìn đồng hồ, đã là: “8: 59.”
Đến lúc phong bế cửa, tuy rằng không biết tình hình hai đội khác thế nào nhưng vẫn phải tiến hành như cũ.
“Điều cần làm bây giờ là tin tưởng đồng đội.” Ánh mắt Ninh Vĩ tập trung.
“Chúng ta bắt đầu.”
“Ừ, được!” Người chung quanh đáp, sắc mặt vô cùng căng thẳng.
Đám quái ký sinh gần đó dường như phát hiện ra lập tức gào thét, chạy đến bên này. Lúc này Ninh Vĩ không hề che giấu, năng lượng quanh thân bắt đầu khởi động, tản mát ra hào quang màu vàng tối, khởi động năng lực hệ thổ.
Cùng lúc đó, khí tức của nhân loại thức tỉnh bị lộ ra. Vô số quái ký sinh xuất hiện, kêu thét gầm trời.
Mặc dù bề ngoài bọn chúng là nhân loại, nhưng khuôn mặt tái nhợt lạnh như băng, lộ ra sát ý khát máu, từ chỗ sâu trong bóng tối chen chúc mà đến.
“Ngăn bọn chúng lại!” Ninh Vĩ mở miệng quát, vì phong tỏa cửa vào quá dài, gã cần một ít thời gian để thi triển.
Mọi người rút binh khí ra, người có dị năng thì khởi động năng lượng. Hành lang vốn tối đen, bị các loại ánh sáng chiếu sáng. Bên dưới thứ ánh sáng này, đám quái vật hiện ra càng rõ ràng, vô số xúc tu vươn ra chuẩn bị tập kích.
“Giết!” Mọi người hét lên một tiếng, chém giết quái ký sinh.
Băng trùy, hỏa cầu bay lượn, tiếng đao và huyết nhục ma sát không dứt bên tai.
Cục diện trở nên hỗn loạn, nhưng càng như thế càng hấp dẫn nhiều quái vật ký sinh hơn. Tiếng bước chân dày đặc truyền đến từ trong bóng tối, quân số của chúng mỗi lúc một đông.
Không danh hổ là hang ổ của quái vật.
Kinh khủng nhất chính là vì cửa vào còn chưa phong kín, vô số quái vật lao xuống, có chuột, mèo, thỏ các loại, thậm chí là đàn chim chất đầy hành lang.
Chúng chen chúc, la hét như một dòng nước lũ, cuồng loạn và áp đảo. Nhân loại không cản được, nhao nhao lui về phía sau. Lâm Đông lẳng lặng đứng tại chỗ, từ khi chiến đấu đến bây giờ, không hề xuất lực.
Nếu con người không bị giết bởi quái vật… Thì làm sao hắn nhặt tinh hạch được?
Ninh Vĩ thấy hắn nhàn nhã như vậy, chân mày nhíu lại thật sâu: “Quái vật xông lên, anh mau ngăn bọn họ lại!”
“Được.” Lâm Đông gật đầu, phát hiện quả thật có không ít quái vật đang kéo đến.
Mà mục tiêu của bọn họ, chính là Ninh Vĩ đang thi triển năng lực.