Chương 276: Vài tận hang ổ
“Ồ......” Mọi người gật đầu, không khí bỗng nhiên trở nên có chút khẩn trương.
Bởi vì chuyện đến hang ổ của quái vật có thể nói là phi thường hung hiểm. Nơi đó bị quái vật chiếm cứ đã lâu, không biết sẽ phát sinh chuyện gì bất ngờ.
Nhưng mà bọn họ nhất định phải đi, nếu để cho quái vật tiếp tục tiến hóa, sẽ chỉ càng ngày càng phiền toái. Mọi người chỉ có thể cố gắng đi đến hang ô của quái vật. Dọc theo đường đi, bọn họ trở nên trầm mặc rất nhiều.
Đương nhiên, ngoại trừ một số người vô tâm vô phế, ví dụ như Tôn Tiểu Cường.
Hắn lấy từ trong túi ra một quả táo hơi hư, hung hăng cắn một miếng.
“Dạ Miêu Tử, trong nơi tránh nạn ở thành phố Cẩm Giang có táo không?”
“Có chứ, không ít đâu.”
Trần Mục Ngôn nói, nhưng nhanh chóng chuyển đề tài: "Có điều, chắc đã sớm hỏng rồi.”
Tôn Tiểu Cường nhíu mày đau lòng: “Lãng phí, lãng phí quá.”
Ánh mắt Lâm Đông đánh giá Trần Mục Ngôn từ trên xuống dưới giống như nhìn hàng hoá. Vì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy người thức tỉnh nhân loại cấp S thuần tuý.
Trần Mục Ngôn bị ánh mắt xâm lược của Lâm Đông nhìn thì hơi ngượng ngùng, sắc mặt hơi ửng đỏ: “Anh bạn, anh có chuyện gì không mà nhìn tôi dữ vậy?”
“Vũ khí của anh đều là cấp A+ ?” Lâm Đông liếc về phía trường đao sau lưng hắn, phát hiện trên chuôi đao, khảm một viên tinh hạch hệ lôi sáng ngời.
“Ừ, đúng vậy.” Trần Mục Ngôn gật đầu.
“Viên tinh hạch này không tệ chứ, là của ba tôi.”
Lâm Đông thần sắc ngẩn ra, cảm giác nhân loại này có chút hiếu thảo, khảm tinh hạch lên vũ khí của mình.
Trình Lạc Y, Tôn Tiểu Cường đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy gã có chuyện xưa.
Đôi mắt Trần Mục Ngôn tối sầm lại: "Ba tôi...... Là bị quái ký sinh giết chết, trước khi chết, bảo tôi khảm tinh hạch lên vũ khí, nói rằng là lần cuối cùng bảo vệ tôi.”
“À, vậy cũng tốt.” Trình Lạc Y gật đầu.
"..." Trần Mục Ngôn không nói gì, cảm thấy không hiểu lắm: "Tốt chỗ nào?”
“Cũng tạm được.” Trình Lạc Y bình thản nói: "Bởi vì chúng ta đều không có ba......”
Lâm Đông, Trình Lạc Y, Tôn Tiểu Cường, đều là cô nhi lớn lên ở trại mồ côi. Không chỉ không có cha mẹ, cũng không có bất kỳ thân nhân nào khác.
Trong lòng Trần Mục Ngôn cảm thấy áy náy: “Tôi không biết, xin lỗi.”
“Ha ha ha, không sao, ba người chúng ta chính là người thân.”
Tôn Tiểu Cường cười ha hả nói, vô tâm vô tư cắn một miếng táo thật lớn. Bọn họ càng ngày càng đến gần nơi trú ẩn, quái vật trên đường cũng tăng lên rất nhiều.
Bóng người chung quanh lắc lư, trong miệng phát ra thanh âm xèo xèo, hoặc là tiếng rống đau tai, đây đều là nhân loại ở nơi tránh nạn bị ký sinh.
Thậm chí ở trong đó, Trần Mục Ngôn còn nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc.
Ở trong nơi tránh nạn, gã được xem là thuộc quản lý cao cấp. Tất cả người thân, bằng hữu, toàn bộ bị ký sinh quái giết chết, nguyên nhân gã một mình ở lại thành phố Cẩm Giang là để báo thù.
Nhìn thân thể bạn bè bị quái vật chiếm cứ, trong mắt Trần Mục Ngôn lộ ra sát khí.
“Chịu đựng.” Bây giờ không phải thời điểm giết chóc, Trần Mục Ngôn khắc chế lửa giận trong lòng.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, từng con quái vật du đãng, thậm chí hai bên cao ốc cửa sổ, cũng không ngừng xuất hiện bóng dáng quái vật.
Trong cống thoát nước ở góc đường, có một đàn chuột chạy ra. Trên người những con chuột vươn những cái xúc tu nhỏ vung vẩy xung quanh, nhìn qua cực kỳ kinh hãi.
"Rất nhiều quái vật..."
Trong lòng mọi người càng thêm lo sợ, bởi vì có quá nhiều quái vật. Khó tránh kề vai sát nhau, bọn họ ngừng thở theo bản năng, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở.
Cũng may trên đường rất thuận lợi, không bị bại lộ. Một lát sau phía trước xuất hiện một quảng trường nhỏ, ở giữa có một lối đi xuống lòng đất.
Nơi này chính là nơi tránh nạn của thành phố Cẩm Giang, hiện giờ đã bị quái vật chiếm cứ, chúng tấp nập ra ra vào vào khắp cửa.
“Đã lâu rồi, tôi mới trở về.” Trần Mục Ngôn lộ vẻ cảm khái.
Lập tức, bọn họ đi theo phía sau mấy con quái vật, thông qua việc đi xuống bậc thang vào nơi trú ẩn.
Trong đường hầm dài, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Vô cùng đen tối, dù có đưa năm ngón tay cũng không nhìn thấy. Từ trong bóng đêm sâu thẳm, truyền đến tiếng quái vật gào thét.
“Đi lối này.” Đôi mắt sáng của Trần Mục Ngôn lóe lên, dựa vào thị lực của người thức tỉnh hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Đầu tiên là căn phòng bảo vệ, trước đây do người thức tỉnh trông coi nơi này. Nhưng bây giờ đã hoàn toàn trống rỗng, cũng chẳng có quái vật. Sau khi mọi người đi vào, đóng cửa phòng lại, tản mát ra bình phong tinh thần, ngăn cách tất cả hơi thở.
“Phù.” Mọi người thở phào nhẹ nhõm, toàn bộ quá trình tiến vào khiến thần kinh căng thẳng.
"Này, bây giờ không phải lúc thả lỏng, nhiệm vụ vừa mới bắt đầu, mọi người nhất định phải kiên trì!" Diêm Bân mở miệng khích lệ.
Bây giờ tiến vào nơi tránh nạn, đã hoàn thành bước đầu tiên, kế tiếp chính là phong bế tất cả cửa vào sau đó xâm nhập sào huyệt, giết chết thủ lĩnh quái vật.
Trần Mục Ngôn nói: “Cả nơi tị nạn có ba cái, muốn đồng loạt phong bế nó, chúng ta phải chia nhau ra hành động.”
“Ừ.” Mọi người gật đầu.