Chương 274: Trần Mục Ngôn
“Cũng vì lối ra ít còn bị quái vật chặn đường, mọi người trở thành ba ba trong hũ, tất cả đều bỏ mình.” Diêm Bân gật gật đầu.
“Ừ, nếu không mấy vạn người tránh nạn, sao không có ai chạy trốn được chứ?”
"Đã qua lâu như vậy, không biết việc ra vào thế nào rồi. Hơn nữa chúng ta đi ám sát thủ lĩnh quái vật. Khi chiến đấu sẽ bị bại lộ, đến lúc đó mấy vạn quái tập kết, cũng là phiền toái lớn." Trình Lạc Y nói.
Diêm Bân nhìn cô, trong lòng vô cùng bội phục, phán đoán vô cùng bình tĩnh, suy nghĩ rất chu đáo, quả thực là nhan sắc đi đôi với bản lĩnh, khiến hảo cảm lại tăng thêm rất nhiều.
Lâm Đông nãy giờ không lên tiếng, lúc này mới nói chuyện: “Có lẽ sau khi chúng ta đi vào, có thể lợi dụng năng lực của thức tỉnh giả hệ thổ, chủ động phong kín tất cả cửa vào.”
“Hả?” Mọi người nghe vậy có chút kinh ngạc.
"Vì sao phải chặn cửa chứ?"
"Như vậy có thể tránh được quái ký sinh bên ngoài xông vào, chờ chúng ta giết chết thủ lĩnh lại mở một lối phá vòng vây, còn tránh được rất nhiều quái vật.” Lâm Đông mở miệng giải thích.
Mọi người nghe vậy thì nhìn nhau, sau đó mới hiểu ra bắt đầu thán phục quả là một cao chiêu.
Trình Lạc Y gật gật đầu: “Đúng là cáo già, quỷ kế cũng đa đoan.”
“Cái gì?” Lâm Đông không đồng ý với từ này.
Trình Lạc Y nhún vai: “Túc trí đa mưu được chưa?”
“Điều này cũng không tệ lắm…” Lâm Đông hài lòng nói.
Ánh mắt Diêm Bân nhìn về phía hắn, kỳ thật lúc đến họ đã chú ý đến Lâm Đông. Vì hắn thật sự quá đặc biệt, bề ngoài anh tuấn, áo sơ mi trắng sạch tựa như sao sáng giữa đêm đen vậy.
Hơn nữa bọn họ lại không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào trên người hắn tựa như không giống người sống vậy. Nhưng quan hệ giữa hắn và Trình Lạc Y rất tốt, thường xuyên cười nói nói, giống như vô cùng thân thiết.
Diêm Bân có chút tò mò thực lực của hắn: "Vị huynh đệ này, không biết ở nơi trú ẩn anh xếp số bao nhiêu?"
“Tôi không có số.” Lâm Đông nói thẳng.
“Ồ.” Diêm Bân gật gật đầu, trong lòng không khỏi vui vẻ, không có số thì không mạnh, khả năng cao là một người bình thường.
“Thì ra chỉ biết lý luận suông.”
Trình Lạc Y nói: “Chúng tôi chưa từng đi qua khu tránh nạn ở thành phố Cẩm Giang, hoàn cảnh bên trong không rõ ràng lắm, cần một người dẫn đường, còn phải chờ một người đến.”
“Chính là người liên lạc với cậu, người sống sót duy nhất?” Lâm Đông suy đoán.
“Phải.” Trình Lạc Y gật đầu, xoay mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mặt trời sắp lặn, ánh dương tàn như máu, thiêu đốt màu mây.
"Anh chàng đó là một con cú đêm, thích hành động vào ban đêm..."
……
Trong góc thành phố Cẩm Giang.
Có một tòa nhà an toàn, được chế tạo bằng hợp kim vô cùng nặng nề và kiên cố. Bên trong có thông tin rar, máy phát điện và các loại thiết bị.
Còn có lò nướng điện, tản ra sóng nhiệt, phía trên nướng đồ ăn. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đó là những con quái vật ký sinh nhỏ có xúc tu. Bên cạnh lò nướng có một người thanh niên mặc áo khoác màu đen, mày kiếm mắt tinh, ngũ quan lập thể, tướng mạo rất đẹp trai.
Gã ta ở một mình, trông coi một thành phố, không khỏi làm người ta nhớ đến bộ phim “Tôi là truyền kỳ".
Thanh niên tên là Trần Mục Ngôn, là thức tỉnh giả cấp S. Năng lực thức tỉnh đặc thù là “Vũ công ám dạ". Mỗi khi màn đêm buông xuống, lực lượng của gã sẽ thức tỉnh tăng lên gấp mấy lần, tốc độ nhanh nhẹn cũng theo quy luật này.
Hôm nay có đồng bọn tới tìm gã, cùng nhau săn giết quái vật đầu sỏ.
Trần Mục Ngôn vô cùng nghiêm túc, đang chuẩn bị cẩn thận. Nhưng gã không chuẩn bị binh khí hay vũ khí gì, mà là một cái máy phát điện nhỏ cầm tay, đang sạc điện cho một cái máy nghe nhạc.
Một lát sau, máy nghe nhạc đầy điện.
Trần Mục Ngôn mỉm cười đặt máy nghe nhạc vào túi. Xoay người cầm lấy quái vật xúc tu trên lò nướng rồi há miệng cắn một cái.
“Á, nóng quá.” Trần Mục Ngôn nhe răng nhếch miệng, nhưng vẫn nuốt xúc tu xuống.
Nhìn đồng hồ, màn đêm sắp buông xuống.
Gã chậm rãi đứng lên, lấy trường đao treo trên tường xuống rồi chậm rãi bước ra khỏi cửa: “Đến giờ đi làm rồi..."
…….
Lúc cửa an toàn được đẩy ra, một đóng đen xuất hiện. Từng trận gió đêm thổi qua làm tóc trên trán gã bay bay. Trần Mục Ngôn không khỏi nheo mắt lại, nhìn về phía đường phố hỗn độn tràn ngập quái vật gầm rút tựa như đã chờ đợi gã rất lâu.
Một lát sau, mấy con quái vật từ trong hẻm nhỏ đã lao đến chỗ gã. Nhưng Trần Mục Ngôn đã sớm quen, nên không căng thẳng lắm. Gã lấy tai nghe ra, đeo lên tai.
Trong chốc lát tiếng quái vật gào thét liền im bặt, toàn bộ thế giới trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc dịu dàng truyền đến. Trần Mục Ngôn gật đầu theo nhịp nhạc, tựa hồ cảm thấy rất hài lòng.
Ngay lúc này, một con quái vật xúc tu đã đến trước mặt hắn.
Trần Mục Ngôn nheo mắt, thân hình di chuyển biến mất như bóng ma rồi hòa vào màn đêm.
“Keng!” Sau đó rút trường đao ra khỏi vỏ, ở trên chuôi đao, lại khảm một viên tinh hạch lôi hệ cấp A+. Lúc này ánh sáng lập loè trên thân đao, tản ra sức mạnh kinh hồn.