Chương 271: Bại lộ
Quái ký sinh lần nữa phát ra đoạn thanh âm kia, hơn nữa càng gấp gáp hơn so với lần trước, đồng thời bộ mặt đã có nét dữ tợn.
“Làm sao bây giờ?” Trong lòng mọi người lo lắng.
Vốn chẳng biết trả lời như thế nào cả.
“Chẳng lẽ vừa đến thành phố Cẩm Giang đã bị bại lộ rồi sao?”
Ánh mắt Trình Lạc Y vẫn bình tĩnh như trước, đánh giá quái ký sinh. Bàn tay trắng nõn của cô đã chầm chậm nắm chuôi đao thon dài.
“Chít chít… Chít chít… Chít chít…” Đột nhiên ở phía sau Trình Lạc Y, lại vang lên một tiếng kêu cổ quái.
Mọi người kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện đúng là Tôn Tiểu Cường. Đôi mắt lé nhìn chằm chằm quái vật, trong miệng cũng kêu theo, hơn nữa vung vẩy cánh tay, bắt chước xúc tu quái vật đong đưa.
“Má nó, gì thế này.” Mọi người đổ mồ hôi lạnh đầy trán, trong lòng càng thêm căng thẳng. Thầm nghĩ hắn cứ chơi liều thế này thì càng nhanh bại lộ hơn thôi.
Ngay khi bọn họ đang lo lắng lại phát hiện con quái vật kia nhìn lướt bọn họ sau đó xoay người rời đi không để tâm đến bọn họ nữa.
“Không phải chứ? Như vậy cũng được sao?”
Mọi người trừng mắt thật lớn, khó tin vào điều mình đã nhìn thấy.
Tôn Tiểu Cường ôm lấy cánh tay, trên mặt có vài phần đắc ý: “Xì! Mọi người nhìn xem, còn bắt tôi im miệng nữa không?”
"Vừa rồi anh nói gì với quái vật vậy?” Trần Minh vô cùng tò mò hỏi.
Tôn Tiểu Cường lắc đầu: “Tôi không nói gì cả.”
Mọi người: "......”
Tôn Tiểu Cường thuộc loại là mèo mù bắt cá rá, tùy tiện bắt chước một đoạn ngôn ngữ của quái vật thì ngẫu nhiên trùng hợp vượt được ải.
Lâm Đông thấy một màn như vậy, không khỏi hồi tưởng lại khi còn bé. Lúc ở cô nhi viện Tôn Tiểu Cường từng nuôi một con hamster.
Lúc rảnh rỗi không có việc gì, Tôn Tiểu Cường lại bắt chước tiếng kêu của hamster giống như đúc và hamster cũng sẽ đáp lại. Lúc ấy Lâm Đông đã cảm thấy mới lạ, nghi ngờ bọn họ thật sự có thể giao tiếp với nhau.
Mãi cho đến khi con hamster kia sinh bệnh, thì Tôn Tiểu Cường trực tiếp cho nó ăn thuốc chuột. Lúc này Lâm Đông mới biết được, bọn họ không hền có ngôn ngữ chung.
“Đi thôi, chúng ta đi hội hợp với những nhân viên tránh nạn khác.” Thấy nguy cơ bại lộ được giải trừ, Trình Lạc Y lập tức nói.
Bọn họ và các nhân viên nơi tránh nạn khác đã thương lượng xong hết, đầu tiên tìm chỗ tập kết sau đó cùng nhau đi săn thủ lĩnh quái vật ký sinh. Địa điểm hẹn gặp mặt, chính là toà nhà biểu tượng của thành phố Cẩm Giang, khách sạn Cẩm Giang.
Mọi người đi về phía trước, vô cùng cẩn thận, mặc dù có nước thuốc ngụy trang nhưng nếu gặp quá nhiều quái vật sẽ cố gắng đi đường vòng tránh chúng.
Có đôi khi, Tôn Tiểu Cường còn phát ra vài tiếng chít chít để quái vật nghe thấy. Khiến chúng không phát hiện ra bọn họ không phải là đồng loại.
Trần Minh không khỏi có chút bội phục, nghĩ thầm nếu gã học được kỹ năng nguỵ trang hạng nhất này vào lúc nguy cấp đến tính mạng còn bảo vệ lấy thân.
"Tiểu Cường, làm sao cậu học được ngôn ngữ của quái vật ký sinh vậy?”
"Lúc trước con quái vật kia đã nói hai lần, còn không học được sao? Người thông minh thì vừa nghe đã biết, chú Trần chưa học được à?” Tôn Tiểu Cường hoài nghi nhìn lại.
“Hả, tôi đương nhiên là… Là học được rồi.” Trần Minh xấu hổ cười mỉa nói.
Bọn họ cứ đi về phía trước như thế, rất nhanh đã đến được địa điểm tụ tập. Ngày xưa từng là khách sạn năm sao vô cùng huy hoàng, nay lại hoang tàn đầy cỏ dại.
“Đi, chúng ta đi vào thôi.” Trình Lạc Y đảo mắt nhìn qua rồi nói.
Mọi người theo chân vào khách sạn, đi qua cửa kính xoay tròn vỡ nát. Bên trong khách sạn tối om, cảnh tượng rách nát không sao chịu nổi. Ngổn ngang xương khô, trên gạch lát đá còn có dấu tay máu khô.
Xung quanh trên vách tường, đều là vết máu.
Ngoài ra, còn có một số bồn hoa, núi giả tạo cảnh, thể hiện ra vẻ khí phái của khách sạn.
Thời điểm tận thế bùng nổ, khách sạn chính là khu vực gặp nạn nặng nề nhất. Bây giờ nhìn lại có thể tưởng tượng ra thảm kịch lúc đó như thế nào.
"Có vẻ như những người từ các khu tị nạn khác vẫn chưa đến." Trình Lạc Y đưa mắt nhìn, cũng không phát hiện dấu vết những người khác đã tới.
Trần Minh gật đầu: "Đúng vậy, ai có thể nhanh như chúng ta?"
“Chú Trần, chú mau quá, cháu làm sao nhanh bằng.” Tôn Vũ Hàng nói.
Trần Minh liếc gã một cái: “Thằng nhóc này nói gì thế hả?”
“Không có gì cả, hiểu sao thì hiểu.” Tôn Vũ Hàng nói đùa.
Vì địa điểm này có vẻ an tĩnh gần như không có quái vật nên mọi người thả lỏng tâm tình, liền bắt đầu đùa giỡn. Nếu thần kinh quá căng thẳng, con người sẽ sụp đổ, phải thả lỏng một chút.
Nhưng Lâm Đông lại dựa vào khứu giác nhạy bén của zombie mà ngửi được mùi hôi thối của quái vật.
Hắn ngước mắt nhìn lên, phát hiện trên trần nhà đại sảnh kết mạng nhện dày đặc. Từng con nhện to bằng nắm tay, đang bám vào màng nhện không nhúc nhích tựa như pho tượng. Tám con mắt lại đồng loạt nhìn chằm chằm vào nhân loại phía dưới.
Tất nhiên đám nhện bị quái vật ký sinh, cuộc đối thoại vừa rồi đã bị chúng nghe hết.