Chương 267: Đi khịa
“Đều ăn xong rồi? Ăn cơm sao không đợi ta?”
Gã vội vàng chạy lên phía trước, ngồi xổm xuống, dùng ngón tay dính vết máu lưu lại, sau đó nhét vào trong miệng, động tác thuần thục.
Sau đó ánh mắt quét qua, rất nhanh chú ý tới Cầm Âm.
“Độ tiến hóa hình như không thấp......” Tai Thính ăn ngón tay, đi tới trước mặt nàng.
“Xin chào, ta là Thi Vương biên giới thành phố Giang Bắc, Tai Thính!”
“Ặc.” Ánh mắt Cầm Âm đánh giá, trong lòng có chút kỳ quái.
“Thi vương ở biên giới chẳng phải là tôm tép sao?
“Cô…” Từ trước đến nay Tai Thính có tài ăn nói không tồi vậy mà bị Cầm Âm nói cho á khẩu chẳng biết làm gì hơn.
Cầm Âm cũng không để ý tới gã: “Ta muốn ra bờ sông ăn điểm tâm ngọt sau bữa cơm, tạm biệt.”
“Ơ…” Tai Thính đỏ mắt nhìn theo bóng lưng Cầm Âm, kỳ thật rất muốn mình cũng thích đi.
Nhưng mà quan hệ giữa gã và Tiểu Bát, Chậu Hoa không tốt lắm, cho nên có chút không dám.
Lỡ đâu vứt gã xuống sông thì sao, thế thì chết chắc.
“Haizz! Tri kỷ khó tìm mà.” Tai Thính yên lặng rời đi.
Cầm Âm không phải tang thi mới gia nhập duy nhất, gã vẫn tiếp tục tìm kiếm. Chẳng bao lâu đã nhìn thấy Đầu Tàu, có vẻ dễ gần nên tiến lên chào hỏi.
“Xin chào, ta là Thi Vương biên giới thành phố Giang Bắc, Tai Thính!”
“Hả?” Đầu Tàu quay đầu nhìn lại, thấy con zombie tai to trước mắt thì khóe miệng hơi nhếch lên.
“Xin chào, ta là bá chủ tuyệt đối của thành phố Lâm Sơn, Đầu Tàu!”
Tai Thính nhướng mày, cảm giác gặp phải đối thủ: “Nói như vậy, ngươi ở thành phố Lâm Sơn hô mô gọi gió sao?”
“Không đáng nhắc tới.” Đầu Tàu ra vẻ cao thâm, khoát tay: "Từ khi tiến hóa thần trí tới nay, chưa bao giờ gặp phải đối thủ trong giới tang thi.”
“... " Tai Thính im lặng, cảm giác người này còn khoác lác hơn cả mình, đúng là cảnh giới cao thâm mà.
Sau khi Lâm Đông về đến nhà, dựa theo lệ thường, tắm rửa một cái, thay quần áo, thuận tay rót ly nước ‘trái cây’, bắt đầu nuốt tinh hạch. Lần này đi thành phố Lâm Sơn làm khách, thu hoạch tương đối phong phú, mang về không ít đặc sản.
Có một viên tinh hạch cấp A+, cùng năm viên tinh hạch cấp A, những thứ này đủ để hắn tiêu hóa vài ngày. Thực lực tăng lên khẩu vị của Lâm Đông càng khó chiều, những tinh hạch tầm thường khác đã không còn đáp ứng được hắn nữa rồi.
Đường phố dưới lầu có một đám tang thi tụ tập.
Lâm Đông giao virus cho tiến sĩ, để hắn chọn lựa Zombie thích hợp để tiến hành tiêm virus. Những tang thi sau khi được tiêm vào hai loại virus, thân thể nhanh chóng tiến hóa, thực lực càng ngày càng cường đại.
Át chủ bài tinh nhuệ Lâm Đông, số lượng lần nữa tăng lên, đạt tới một ngàn năm trăm con, quả là một lực lượng khủng bố.
Ngoài ra, hắn còn từ thành phố Lâm Sơn mang về sáu ngàn con zombie, bao gồm Thi Vương Cầm Âm, sức mạnh toàn lãnh địa lần nữa tăng lên.
Mấy ngày kế tiếp, Lâm Đông không làm gì khác ngoài việc ở nhà lười biếng. Đưa tiểu đệ đi ăn quà vặt, chiếu rọi ánh sáng tinh thạch hưởng thụ ‘tắm nắng' tiếp diễn cuộc sống trước đây.
Còn thành phố Lâm Sơn hoàn toàn trái ngược, hỗn loạn như mèo đánh chó. Tất cả dân cư đều biết chuyện, tin tức được truyền bá cực nhanh, không thể giấu diếm được.
Kể cả Diệp Giản ở chi nhánh thành phố Giang Bắc, cũng rất nhanh nhận được báo cáo của nữ trợ lý.
Gã ngồi trên ghế văn phòng, vẻ mặt không buồn không vui, chỉ là có vài phần mờ mịt: “Gặp ma rồi.”
Nữ trợ lý thì vô cùng lo lắng, khuôn mặt đầy vẻ u sầu.
"Diệp tổng, theo như tin tức của thành phố Lâm Sơn, bọn họ mất đi hơn một ngàn ống virus Z và Q, bao gồm sáu ngàn zombie. Chắc chúng đều đã đến thành phố Giang Bắc rồi, tình của chúng ta càng ngày càng nguy hiểm, phải làm sao bây giờ?"
“Còn có thể làm sao bây giờ, bình thường làm gì cứ làm đó.”
Diệp Giản nhún vai nói, tình cảnh nguy hiểm này đâu phải mới xảy. Thêm hay bớt zombie cũng không làm thay đổi được cục diện.
Nữ trợ lý gãi đầu: "Thế nhưng, lỡ như ngày nào đó Thi vương đến tấn công chúng ta thì sao?"
“Từ sau khi Thi Vương kia thành bá chủ, hình như không có ý động thủ với chúng ta, cũng không làm khó chúng ta, ngẫm lại hắn thật kỳ lạ.”
Nữ trợ lý cạn lời: "Ông chủ, chắc ngài sẽ không mắc hội chứng Stockholm chứ?"
“Sao có thể, tôi hoàn toàn bình thường.”
Diệp Giản liên tục xua tay, "Xe đến trước núi tất có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cô xử lý chuyện khác trước đi.”
“À, vậy được rồi.” Nữ trợ lý bước ra khỏi cửa.
Diệp Giản ngồi một mình trong phòng làm việc, không khỏi suy nghĩ.
Liễu Bạch Nguyệt thường xuyên trào phúng chuyện gã làm mất virus nhưng đến phiên cô ta thì mất hơn một ngàn ống. Tuy đối với gã có bất lợi, nhưng cũng sảng khoái một phen.
"Có vẻ như cần phải gọi điện an ủi và chia buồn với cô ấy."
Diệp Giản có cơ hội báo thù, bản thân không thể lãng phí. Vì thế, gã cầm lấy điện thoại vệ tinh, bấm số chi nhánh công ty Lâm Sơn.
Theo tiếng bíp vài tiếng, điện thoại đã kết nối.
"Này, Liễu tổng, thảm án phát sinh ở thành phố Lâm Sơn, tôi đã nghe nói qua, xin bày tỏ sự đau lòng sâu sắc với cô.”
“Chuyện này là ngoài ý muốn." Liễu Bạch Nguyệt giọng điệu rất kém.
“Ồ.” Diệp Giản tiếp tục nói: "Ngoài ý muốn sao? Làm mất hơn một ngàn ống virus tiến hóa so với tôi còn nhiều tận mấy trăm lần.”