Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 266

Chương 266: Vua trở về

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 266: Vua trở về

Lâm Đông liếc mắt nhìn về phía trung tâm thành phố, loáng thoáng nghe được tiếng cảnh báo. Nhân loại đã bật báo động toàn thành phố, chắc sẽ rất khó để tung hoành.

Lâm Đông chưa có ý định liều mạng với hơn vạn người thức tỉnh.

“Chúng ta về thành phố Giang Bắc.”

“Vâng.” Cầm Âm gật đầu, cô nhất định phải đi theo Lâm Đông.

Đầu Tàu cũng vội vàng chạy tới: “Lão đại, ngài phải mang theo ta nữa!”

“Ngươi không ở đây làm bá chủ thành phố Lâm Sơn sao?” Lâm Đông thuận miệng hỏi.

“Không được, không được!” Đầu Tàu vội vàng lắc đầu, hiện tại nhân loại đang nổi giận, nếu như lão đại đi rồi, gã sẽ bị bọn họ bắt được. Chỉ sợ đến lúc đó sẽ bị chặt thành thịt vụn để giải hận.

“Ta cũng phải đi theo ngài!”

“À, được rồi.” Lâm Đông đáp ứng.

Đầu Tàu đã tiêm hai loại virus tiến hoá, có thể xem là một thành viên của quân đoàn át chủ bài tinh nhuệ. Lập tức, chúng thi triều rời khỏi chỗ này, theo đường sắt của nhà ga hỏng chạy tới thành phố Giang Bắc.

Bọn họ mới vừa đi không bao lâu, trên không trung có rất nhiều máy bay không người lái đến khu vực nhà ga quan sát tình huống chung quanh.

Một lát sau có rất nhiều nhân loại, từ bốn phương tám hướng hướng chạy tới.

Bọn họ nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn đầy đất, xem ra đã từng có dấu vết chiến đấu ác liệt.

"Báo cáo Liễu tổng, zombie khu vực nhà ga toàn bộ biến mất, chắc là đã bỏ chạy dọc theo đường ray đi tới thành phố Giang Bắc, có cần chúng tôi đuổi theo hay không?"

“Cái gì cơ?” Liễu Bạch Nguyệt cạn lời, hàm răng cắn chặt, trong lòng không hề cam tâm nhưng suy tư một lát vẫn đưa ra một quyết định.

“Quên đi, mọi người trở về đi.”

“Được rồi, mọi người trở về.” Thanh niên quả quyết nói.

Liễu Bạch Nguyệt không dám phái người đuổi theo Lâm Đông, bởi vì thành phố Giang Bắc khủng bố thế nào là điều cô hiểu rất rõ. Nếu như kéo cả đám zombie kia ra ngoài chắc chắn là một đại nạn diệt vong.

“Quan trọng chính là virus Z và virus Q phải làm sao đây?”

…….

Trước mắt, Lâm Đông không có ý định tấn công thành phố Lâm Sơn. Tuy rằng hắn mạnh mẽ nhưng chưa chắc sẽ không có biến cố xảy ra. Lỡ như các công ty Tek ở thành phố khác đến trợ chiến sẽ gây phiền toái lớn.

Hơn nữa, xung quanh lãnh địa của hắn có quái ký sinh đang nhăm nhe rình mồi.

Loại quái vật này hung mãnh tàn bạo, từng công phá cả một thành phố. Hiện giờ số lượng bị giảm sút nhưng nếu hắn sơ sốt thì Giang Bắc sẽ bị chúng chiếm lĩnh.

“Cho nên...... Vẫn phải hèn mọn phát triển vậy.”

“Nên tăng thực lực lên mới có cảm giác an toàn.”

Lâm Đông suất lĩnh thi triều, dọc theo đường sắt đi về phía trước, đã rời khỏi khu vực thành phố Lâm Sơn, hai bên xuất hiện đồng hoang. Vốn nơi này đều là thôn trang và đồng ruộng, lúc này đã hoàn toàn hoang phế.

Khắp nơi đều là cảnh đổ nát, có không ít tang thi lang thang ở đây. Nhìn thấy thi triều của Lâm Đông thì trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, rít gào tựa như con chó dữ. Những tang thi này cũng do Thi Vương dẫn dắt, thuộc về những thế lực nhỏ lẽ bên cạnh.

Đầu Tàu nhìn chằm chằm, trong lòng có chút khó chịu: “Đám tang thi này còn dám khiêu khích, nhất định là mơ ước vị trí bá chủ thành phố Lâm Sơn của ta.”

“Bọn họ cũng là người thành phố Lâm Sơn sao?” Lâm Đông thuận miệng hỏi.

“Không, không phải!”

Đầu Tàu lắc đầu: "Bọn họ thuộc về thành phố Đồng Xương, nơi đó cũng có một con Thi Vương cường đại, thường xuyên đến quấy rầy thành phố Lâm Sơn, đã từng còn muốn tìm ta liên hợp, tiêu diệt công ty Tek, nhưng khi đó…”

"Sợ nổ à?" Lâm Đông nói thẳng.

“Ặc..." Đầu Tàu trong lòng xấu hổ, tỏ vẻ không muốn nói về đề tài này.

Lâm Đông rất rõ ràng, tuy rằng Liễu Bạch Nguyệt khống chế tài nguyên thành phố Lâm Sơn nhưng xung quanh vẫn có những thế lực zombie nhìn chằm chằm. Hình như chỉ có mình Lâm Đông đi vào cướp đoạt tài nguyên, còn những Thi Vương khác không dám làm.

Đầu Tàu tiếp tục: "Lão đại, thi vương ở thành phố Đồng Xương rất mạnh, thức tỉnh năng lực quỷ dị ‘nhập mộng’, có thể giết người trong lúc vô hình, thường xuyên đi thành phố Lâm Sơn quấy rầy công ty Tek khiến bọn họ đau đầu không thôi, nghe nói lúc ấy còn làm náo loạn một phen thực lực không thua gì ta…”

“Đi vào mộng?” Lâm Đông nhướng mày, cảm thấy rất ngạc nhiên.

Xem chừng cũng là một loại công kích tinh thần, có thể đi vào tiềm thức của con người.

“Quả thật rất đáng sợ.”

Nhưng năng lực này còn có lực sát thương với nhân loại, khiến họ khó lòng phòng bị. Nhưng zombie lại không cần ngủ nên chẳng nhập mộng được.

Họ trò chuyện suốt dọc đường.

Đã trở lại biên giới thành phố Giang Bắc, ánh tà dương bao phủ thành thị hiện lên một khung cảnh ảm đạm tang thương.

Mấy con quạ đen, tắm mình trong làn nắng đỏ. Thỉnh thoảng phát ra vài tiếng kêu dài, hiển thị sự thê lương của ngày tận thế.

Phía dưới thành phố Giang Bắc, có cự thú ngủ say chờ ngày thức tỉnh.

“Nơi này chính là lãnh địa của lão đại sao?”

Cầm Âm ngóng nhìn thành thị phía trước, tuy rằng rách nát, nhưng vẫn rất nguy nga. Trong lòng có chút tò mò, ở đây thật yên tĩnh không biết có nhiều tang thi hay không?

Bọn họ đi vào thành phố, zombie bắt đầu xuất hiện từ hai bên toà nhà. Khi bọn chúng trông thấy Lâm Đông thì thần thái cung kính, đang hoan nghênh vua của bọn chúng trở về.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay