Chương 264: Đội trưởng, cứu tôi...
“Đi chết đi cho ta!”
Quanh thân cô ta tản ra khí tức nóng rực, hai tay bốc lên lửa lớn, phất tay tạo thành hai con hoả long quét về phía trước.
Lâm Đông ánh mắt hờ hững, đứng tại chỗ bất động, tia đỏ loé lên trong mắt, phát tán thi vực. Hai con rồng lửa mãnh liệt kia lập tức biến thành con thuyền con giữa cuồng phong mưa rào. Dưới lực lượng cường đại đè ép, tựa như ngọn nến bị cơn lốc thổi tắt.
“Hả?” Trong lòng Lý Tử Mộng kinh hãi vạn phần, bình thường dùng chiêu này đều thuận lợi, Thi Vương liên tục chạy trốn, hôm nay lại bị hóa giải dễ dàng.
Bỗng nhiên một tiếng nhạc phiêu đãng ở giữa không trung thành phố, thanh âm uyển chuyển giống như nước chảy qua cầu nhỏ, cực kỳ êm tai.
Nhưng trong lòng mọi người, đều có vài phần bất an.
Rất nhanh liền nhìn thấy, có vài người kỳ não đan nhảy múa theo điệu nhạc quái dị kia.
“Này! Anh đang làm gì vậy?”
“Tôi cũng không biết tôi đang làm gì!”
“Nhanh lên dừng lại!”
Mọi người nhất thời có chút bối rối.
"Đó là kiểm soát tâm trí."
Triệu Tử Lỗi thân kinh bách chiến, rất có kinh nghiệm, lập tức chỉ huy: "Tiểu Đổng, mau dùng bình phong tinh thần ngăn cách.”
“Được rồi.” Thanh niên bên cạnh đáp ứng, tinh thần lực phát tán như thủy triều.
“Hống!” Xung quanh bọn họ, tang thi phát ra tiếng rống hung tàn, tựa như sói đói ra khỏi lồng vọt tới chỗ bọn họ.
Đầu Tàu ra lệnh cho đàn em tấn công. Ở trong lòng gã, sự phẫn hận đối với nhân loại đã đạt tới cực điểm.
Nhất là lúc chứng kiến cú nổ uy lực vừa rồi, nếu không phải lão đại lấy ra giúp gã thì gã đã nổ tung như vậy.
Mấy ngàn đám tang thi đột kích, bao vây nhân loại thức tỉnh. Mọi người dựa lưng vào nhau, binh khí trong tay tung hoành không ngừng chém giết tang thi.
Nhưng số lượng tang thi quá nhiều, sau khi giết chết một con, lập tức lại có tang thi nhào tới, bất tận giết mãi không hết.
“Nguy rồi! Tang thi nhà ga hoàn toàn thoát khỏi khống chế, phải làm sao bây giờ?” Một gã đội viên lo lắng nói.
Vốn còn trông cậy vào bọn họ hoàn thành nhiệm vụ, kết quả lại gặp phải biến cố như thế.
“Còn có thể làm sao bây giờ, nhanh chóng cầu viện, chúng ta tận lực đột phá vòng vây.” Triệu Tử Lỗi nói xong, năng lượng mộc hệ quanh thân ngưng tụ, tản mát ra ánh sáng vàng sậm mờ mịt, sau đó hai tay chống trên mặt đất.
“Đâm đất!”
Năng lượng màu vàng sậm dọc theo mặt đất, khuếch tán ra bốn phía, nơi đi qua đều mọc ra rễ gỗ. Gai gỗ sắc bén như dùi thép, xuyên thấu đám tang thi, đóng đinh trên mặt đất.
Xung quanh gã hình thành một vùng góc chết.
Đám nhân loại sáng rực hai mắt: “Không hổ danh là đội trưởng! Quả nhiên vẫn có thực lực.”
“Ừ, cho dù không hoàn thành nhiệm vụ, tự vệ vẫn thừa sức chứ nhỉ?”
“Chúng ta mau rút lui!”
“……..”
Đám nhân loại thức tỉnh giả, dựa vào rễ cây mà phá vòng vây. Đột nhiên một áp lực cường đại ập đến khiến gai rễ nổ tung giống như bị gió lốc nghiền nát bẻ gãy. Hàng chục người đàn ông bị bao phủ, xương vỡ vụn và tê liệt trên mặt đất.
“Đây là cái gì?” Ánh mắt mọi người kinh hãi.
Giương mắt nhìn lại phát hiện Lâm Đông bước đến, chậm rãi đẩy mạnh thi vực khủng bố. Xung quanh áp lực như núi cao, tựa như thiên tai.
“Tên này không bình thường!” Triệu Tử Lỗi nhíu mày, gã thân kinh bách chiến, gặp qua không ít tang thi, nhưng chưa bao giờ gặp qua thi vương cường đại như thế.
“Mọi người cẩn thận, sợ rằng thực lực của hắn đã đạt tới cấp S rồi!”
“Cái gì?” Đám người sống sót còn lại sợ hãi.
Quỷ thi cấp S thì họ từng nghe nói qua, được ghi chép trong hồ sơ sinh vật khủng bố, nhưng không ngờ hôm nay lại được gặp tận mắt.
Lý Tử Mộng nhíu mày nói: "Đội trưởng A+, chúng ta ba cái cấp A, còn không chống lại một cái cấp S sao?
“Tuy rằng kém một cấp, nhưng cũng khác biệt như trời với đất, tình cảnh của chúng ta rất nguy hiểm.” Thanh niên bên cạnh bình tĩnh phân tích.
Lý Tử Mộng lườm anh một cái: “Đàn ông đàn ang lớn như vậy mà lá gan lại nhỏ, không bằng một cô gái như em, em thấy đàn ông bây giờ còn không ưu tú bằng con gái chúng em.”
Dứt lời, năng lượng quanh thân cô gái ngưng tụ, ngọn lửa nóng rực lần nữa dấy lên, muốn chủ động phát động công kích.
Hắn tiến lên trước một bước, thân hình bỗng nhiên tăng tốc phóng về phái trước, kéo theo cả thi vực như thiên tai kia.
“Mọi người mau rút lui!”
Triệu Tử Lỗi vội lui, phát triển năng lực đến cực hạn. Còn thanh niên có hệ tinh thần bên cạnh cũng thừa dịp đó mà lui về sau. Tất cả đều thành công lui về phía sau hơn hai trăm mét, chỉ có mỗi Lý Tử Mộng bị thi vực bao phủ không kịp thoát thân.
Thân thể cô rung động, ngọn lửa mãnh liệt vốn đã biến thành ngọn nến trong gió, lay động trái phải, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt.
Lý Tử Mộng lộ vẻ thống khổ, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất. Trong lòng nảy sinh cảm giác tuyệt vọng, đầu cứng ngắc quay lại phát hiện các đồng đội đều chạy ra thật xa.
“Đội trưởng! Cứu tôi....” Nhưng Triệu Tử Lỗi căng thẳng đứng ở nơi đó, không dám tới gần, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô gái tăng thân trong miệng zombie.
Hai người đồng đội khác cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Lý Tử Mộng thấy thế, càng thêm tuyệt vọng.
"Chính mình chủ động công kích Thi Vương, lại chẳng có ai phối hợp hành động, chết chắc rồi.” Lâm Đông không cho cô gái cơ hội, phất tay lấy trường đao rồi chém đầu cô gái.