Chương 262: Nhân loại tàn ác
"Virus Z và virus Q đều biến mất, hơn nữa kho bảo hiểm đang cháy rất lớn, toàn bộ số liệu nghiên cứu khoa học đều bị thiêu hủy.” Nữ thư ký nói.
“Nực cười.” Liễu Bạch Nguyệt nện một quyền trên bàn làm việc, dáng vẻ vô cùng tức giận.
Phòng thí nghiệm vô cùng quan trọng với công ty, nhất là nhân viên nghiên cứu khoa học bên trong đều là nhân tài cao cấp, vô cùng quý giá.
“Chu Văn Phong đâu? Tiểu đội thức tỉnh giả của hắn ngủ hết rồi à?”
“Hắn...... Đã chết rồi.” Nữ thư ký thấy Liễu tổng tức giận, giọng nói nhỏ đi một chút.
Liễu Bạch Nguyệt im lặng, lực lượng phòng vệ của khu an toàn không yếu, người thức tỉnh cấp A là Chu Văn Phong, còn có mấy trăm thủ hạ, không ngờ vẫn bị Zombie xử lý.
"Không chỉ có Chu Văn Phong, mà cả Phương Kiệt cũng đã chết, bọn họ đến trung tâm thương mại tiêu diệt quỷ thi, tiến vào hơn một trăm người, sau đó giống như đá chìm biển rộng, không ai sống sót ra ngoài."
Nữ thư ký tiếp tục nói: "Căn cứ vào hình ảnh theo dõi của máy bay không người lái, zombie ở khu thương mại chạy tới khu an toàn, cho nên..."
“Đám tang thi kia bây giờ ở đâu?”
Liễu Bạch Nguyệt lập tức hỏi, bởi vì virus Z và virus Q quá quan trọng. Sau khi zombie được tiêm vào thì thực lực tăng lên theo diện rộng. Phải đuổi theo, lấy bằng được virus về.
Trong cuộc họp hằng tháng, Liễu Bạch Nguyệt còn thường xuyên trào phúng Diệp Giản, làm mất hai ống virus tiến hoá, bản thân cô ta sẽ không như vậy.
“Nếu không sẽ mất hết mặt mũi.” Thư ký tiếp tục.
“Máy bay không người lái đã quay được hành tung của họ, đang chạy về phía nhà ga.”
"Nhà ga..."
Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy đây là cái tin tức tốt, bởi vì Thi vương khu vực nhà ga do công ty cô ta bồi dưỡng.
“Nơi đó hơn bốn ngàn tang thi, có thể tuỳ ý sử dụng.”
“Chạy đâu không chạy còn chạy đến khu vực chúng ta khống chế.” Liễu Bạch Nguyệt thoáng yên tâm, cảm thấy việc lấy lại virus có hy vọng. Đồng thời còn có thể tiêu diệt toàn bộ zombie.
Triệu Tử Lỗi là một trong Tứ Hổ Lâm Sơn, nổi tiếng sánh ngang với Từ Diên Thanh. Cũng là thức tỉnh giả cấp A, năng lực hệ Mộc vô cùng mạnh mẽ.
Có hai món bảo hiểm này, Liễu Bạch Nguyệt càng thêm yên tâm: "Ừ, để Triệu Tử Lỗi đi xử lý đi.”
“Được rồi.” Nữ thư ký cung kính gật đầu, giày cao gót gõ lộp bộp.
Ra khỏi phòng đi thông báo cho tiểu đội của Triệu Tử Lỗi chấp hành nhiệm vụ lần này. đát đát rung động, đi ra mở công ty, đi thông tri Triệu Tử Lỗi tiểu đội chấp hành nhiệm vụ lần này.
Thư ký đi rồi, Liễu Bạch Nguyệt ngồi trong văn phòng, chờ đợi tin tức thắng lợi, nhàn hạ dùng điều khiển từ xa ấn mở TV.
"Lúc đầu, không ai quan tâm đến thảm họa này, nó chỉ là một..."
…….
Nhà ga.
Đầu Tàu giống như học sinh tiểu học chịu phạt, ngoan ngoãn đứng trước mặt Lâm Đông, mặt lộ vẻ bi thương, kể lại chuyện bị nhân loại cấy bom.
“Lão đại, bọn chúng quá hung tàn, cạy não ta ra, sau đó thả bom vào bên trong.”
“Tang thi giống như ngươi, có tổng cộng bao nhiêu người?” Lâm Đông thuận miệng hỏi.
“Có năm, sáu người, bọn họ đều được phân phối ở rìa thành thị, chỉ có ta là bá chủ khu vực trung tâm.”
Đầu Tàu giải thích: "Nhưng một khi chúng ta trưởng thành đến cấp B+, sẽ bị nhân loại giết chết, lấy đi tinh hạch, để nhân loại tăng lên thực lực."
“Ừ.” Lâm Đông gật đầu, trách không được thành phố Lâm Sơn nhiều người thức tỉnh cấp A như vậy, bọn họ bồi dưỡng Thi Vương đồng thời cũng ở nuôi nhốt Zombie.
Tính toán như vậy thật đáng khen, hơn nữa bọn họ sợ hãi việc thực lực zombie quá mạnh mẽ khó khống chế nên chỉ kìm chế ở cấp B.
Đầu Tàu nhìn lên: “Nhưng bây giờ thì tốt rồi, đại ca ngài diệt phòng thí nghiệm, ta thoát khỏi bàn tay ma quỷ của nhân loại, không cần nghe lệnh bọn họ.”
“Cũng không đúng, có thể bọn chúng vẫn còn điều khiển từ xa khác.” Lâm Đông tự hỏi nói.
“Ặc.” Đầu Tàu kinh hoàng.
Dựa vào thực lực của công ty Tek thì muốn chế ra bao cái điều khiển cũng được, nhất định vẫn có cách điều khiến bom từ xa.
Đến lúc đó nhân loại cầm điều khiển từ xa, zombie cũng cầm điều khiển từ xa. Bọn họ cùng lúc phát ra mệnh lệnh hoàn toàn trái ngược lại.
“Rốt cuộc mình nên nghe ai đây?”
“Xong rồi, tiêu chắc rồi?” Đầu Tàu lộ vẻ sầu bi.
Lâm Đông nhìn ra băn khoăn của gã: "Đừng lo lắng, ta sẽ giúp ngươi lấy quả bom ra.”
“Hả?”
Đầu Tàu lo lắng: “Chẳng lẽ phải mổ não lần nữa sao? Nếu không cứ trực tiếp cho nổ tung đi, xin ngài đấy lão đại.”
“Không cần mở não.” Lâm Đông thừa dịp gã không chú ý, vươn ngón tay thon dài vào trong đầu.
Sợ khi đụng vào sẽ khiến bom nổ nên vừa lấy ra liền thu vào không gian trữ vật.
Đầu Tàu lộ ra vẻ mờ mịt: “Đại ca, ngài đang làm gì vậy? Không mở não ra thì lấy ra thế nào?”
"Đã lấy ra rồi.” Lâm Đông nói thẳng.
"Cái gì?”
Đầu Tàu lộ vẻ kinh ngạc, gã còn chưa có cảm giác, đã kết thúc rồi?
“Quá nhẹ nhàng.” Đầu Tàu lắc đầu, quả thật cảm giác thoải mái một chút.
“Ha ha ha, ta khoẻ rồi.”
Gã lộ vẻ kinh hỉ, rốt cục đã thoát khỏi một cái gông xiềng lớn, từ giờ trở đi có thể sống một cách an tâm thoải mái rồi.
Đầu tàu hoàn toàn bị thủ đoạn của Lâm Đông thuyết phục, cảm thấy hắn thật sự là một tang thi tốt.
"Cảm ơn lão đại.”
“Không cần khách sáo.” L âm Đông thuận miệng nói.