Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 253

Chương 253: Có tha cho ta không?

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 253: Có tha cho ta không?

Cầm Âm ngồi không yên, vội vàng đứng dậy né tránh. Dù cô ta là thức tỉnh hệ tinh thần, dù gì cũng là thi vương cấp B+, tốc độ cũng không chậm. Công thêm việc sớm có chuẩn bị, tránh thoát một kích trí mạng này.

Khi tiếng đàn dương cầm quỷ dị kia im bặt. Phương Kiệt nhất thời vui vẻ, tinh thần lực không hề bị trói buộc, tiếp tục phát tán về phía trước, bao phủ Cầm Âm trong đó.

“Ngày chết của ngươi đã tới!”

Khi gã nói câu đó, trong lòng xuất hiện dự cảm không lành. Tựa hồ có nguy hiểm đang nhanh chóng đến gần.

Bởi vì thân ảnh Lâm Đông, đã hiện ra sau lưng gã.

“Tinh thần hệ cấp A cũng được đấy nhỉ.”

“Hả?” Phương Kiệt nhận thấy dị thường, vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau mình có thêm một người.

Trong lòng gã run sợ, khí tức tử vong bắt đầu kéo tới. Phương Kiệt vừa muốn né về phía trước, nhưng Lâm Đông phất tay chém qua. Trường đao sắc bén xé rách không khí, thuận thế xuyên qua gã rồi chẻ đôi hộp sọ.

Máu tươi phun trào, một viên tinh hạch bay ra, Lâm Đông giơ tay nắm lấy. Sau khi làm xong tất cả, thi thể Phương Kiệt ngã xuống đất.

“Ngươi, học được chưa?”

“Hả?”

Cầm Âm kinh ngạc nhìn, đôi mắt màu vàng tràn ngập sự rung động, vừa rồi nhìn Lâm Đông biến mất còn tưởng rằng hắn lặng lẽ chạy đi.

Không ngờ vẫn luôn ẩn núp ở chung quanh giết chết đội trưởng săn vương bằng một kích trí mạng.

Thực lực của Phương Kiệt không tệ, có danh tiếng ở thành phố Lâm Sơn. Từng săn giết qua không ít Thi Vương, không ngờ rằng hôm nay lại chết như vậy.

“Đội trưởng!” Người thức tỉnh bên cạnh cầm đao chém về phía trước.

Lâm Đông triển khai thi vực, áp lực bàng bạc cuồn cuộn phát tán.

Người thức tỉnh não đan bị bao phủ, xương cốt vỡ vụn tựa như rối gỗ đứt dây, nagx rạp trên mặt đất.

Trong nháy mắt ngắn ngủi đã có hai, ba người chết. Mọi người thấy thế hoảng sợ không thôi, liên tục né tránh về phía sau. Lâm Đông trở thành khu vực cấm, không ai dám đến gần.

“Quỷ sứ!”

“Hắn nhất định là ma quỷ!”

Mọi người hò hét, chưa bao giờ thấy qua như vậy giết người thủ đoạn. Đã thoát khỏi phạm trù quỷ dị chỉ là quỷ quái đòi mạng. Khi nhân loại sợ hãi đã làm rối loạn trận hình khiến tang thi có cơ hội đánh ngã, xé xác.

Bọn họ vô cùng thống khổ, kêu thảm không ngừng.

Ba tên thức tỉnh giả tinh hạch nhìn thấy mất đi ưu thế liền băn khoăn.

“Hắn là quái vật gì thế?”

“Tôi không tin đội trưởng sẽ chết, đây nhất định là ảo giác... Chúng ta bị khống chế tinh thần rồi!"

Thức tỉnh giả hệ mộc dùng hai tay ôm đầu, khó có thể tiếp nhận hiện thực này.

“Tao liều mạng với mày!”

Gã thúc giục năng lượng đến cực hạn, vô số rễ cây từ trên người sinh trưởng ra, quất tới chỗ Lâm Đông. Vừa mới tới gần hắn, đã bị Thi Vực cản lại.

Lâm Đông đi đến chỗ kẻ đó, cắt đứt cổ gã kia. Một cái đầu người lăn lông lốc trên mặt đất. Thi thể không đầu ngã xuống đất.

“Hu hu hu.” Nữ đội viên kia che miệng, nhìn chằm chằm, không ngừng nức nở, đã bị cảnh tượng này dọa khóc.

Cô mới gia nhập tiểu đội không bao lâu, còn đang trong giai đoạn người mới.

Lâm Đông liếc mắt nhìn lại, giống như nhìn cừu non đang đợi làm thịt: “Nếu muốn giết tang thi thì phải chuẩn bị sẵn sàng để bị tang thi giết.”

“Dừng tay! Có gan thì giết tao nè!”

Thanh niên cầm song đao thấy Lâm Đông giết cô bé thì vô cùng lo lắng bỏ rơi Cầm Âm mà phi thân chạy tới chắn trước mặt cô bé.

“Hu hu, anh Vũ Trạch.....” Cô gái thấy thế khóc càng mãnh liệt.

Thanh niên thở hổn hển, trái tim căng thẳng đập bình bịch sợ cô bé sẽ bị thương, lông mày nhíu chặt.

“Anh nhất định sẽ bảo vệ em, muốn giết em, hắn phải bước qua xác anh đã!"

Lâm Đông thấy hai người vẫn còn giữ được tình cảm trong sáng của thời hoà bình giữa lúc tận thế thì cảm thấy hiếm có.

“Thật sự làm cho ta rất cảm động, cho nên...... Thành toàn cho ngươi.”

Lâm Đông giơ đao chém một cái, đầu thanh niên toát ra. Hai mắt người đó trừng lớn, ngã ngửa về phía sau.

“Anh Vũ Trạch!” Cô bé gào khóc thảm thương, tiến lên ôm lấy xác người thanh niên.

Máu tươi bắn lên mặt cô hoà cùng với nước mắt, trông dáng vẻ cô cùng khổ sở. Vừa rồi người đó còn vuốt tóc cô bé, còn cổ vũ cô bé nhưng đã chết rồi.

“Hu hu hu…” Cô bé khóc càng thêm thương tâm, nhưng phát hiện Lâm Đông đã đi tới trước mặt, thì hoảng sợ vạn phần.

“Đừng giết tôi, buông tha cho tôi được không, chỉ một lần thôi, xin anh, hu hu…”

“Nếu như là các ngươi, có bỏ qua cho ta không?” Lâm Đông bình tĩnh hỏi.

“Ặc......” Cô gái hơi ngẩn ra, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Cảm giác giết tang thi là chuyện phải làm, đại diện cho chính nghĩa.

“Cho nên, đừng khóc nữa.” Lâm Đông vung đao chém tới, để cho cô gái không còn đau lòng.

Cô bé ngã xuống thì những người thức tỉnh não đan khác cũng không trụ được bao lâu, chỉ một lát đã bị nhóm zombie giết sạch.

Toàn bộ trận chiến kết thúc.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay