Chương 251: Lát ta dạy ngươi
Còn lại những người kia, cũng luống cuống tay chân, bởi vì thính lực bị phong bế, năng lực chiến đấu giảm mạnh.
Lần này đối mặt lại là tinh nhuệ, nhanh chóng thất thủ rơi vào tay giặc, bọn họ không ngừng bị tang thi đánh ngã, xé nát thành thức ăn. Mùi máu tanh nồng nặc phiêu tán, đại sảnh trở thành lò mổ.
Không bao lâu sau, mấy chục nhân loại kia, đều táng thân trong miệng Zombie.
“Có chút thực lực.” Lâm Đông khen ngợi, Thi Vương này thuộc thức tỉnh tinh thần, lấy sóng âm làm trung gian đạt tới hiệu quả khống chế tinh thần.
“Hơn nữa, còn biết sử dụng mưu kế.”
Phái ra một ít Zombie cấp thấp, khiến nhân loại khinh địch. Sau đó dẫn dụ vào đại sảnh rồi phái ra tiểu đệ tinh nhuệ, phối hợp khống chế tinh thần, rồi tiêu diệt toàn đoàn.
Bởi vậy có thể thấy được, Thi vương này có IQ không thấp, rất thông minh.
Lâm Đông dự định lên lầu hai, gặp mặt trực tiếp zombie kia.
Hắn vẫn giữ nguyên trạng thái ẩn nấp, không muốn quấy nhiễu bất kỳ ai. Thân thể trực tiếp xuyên qua tường lên lầu hai.
Đại sảnh lầu hai, cực kỳ rộng rãi, ở giữa đặt một chiếc đàn dương cầm, có bóng dáng một cô gái, ngồi trước đàn dương cầm, mười ngón nhảy nhót trên phím đàn đen trắng, vô cùng linh động.
Theo mỗi lần cô ấn xuống, đều phát ra tiếng đàn thanh thúy ưu mỹ.
Chỗ cửa sổ cách đó không xa, có ánh mặt trời chiếu rọi tựa như đèn sân khấu, vừa khéo chiếu lên người tang thi, tạo ra cảm giác thánh khiết.
“Thanh lịch thật đấy.” Lâm Đông yên lặng quan sát.
Một lát sau, nữ thi vương mới đàn xong nốt cuối cùng hoàn thành khúc diễn tấu.
Nhưng cô vẫn nhìn chằm chằm vào phím đàn đen trắng tựa như rất hoài niệm.
“Đàn hay đó.” Lâm Đông mở miệng khen ngợi, thân hình hiện ra phía sau.
“Hả?” Cầm Âm Thi Vương cả kinh, lúc này cảnh giác bật dậy, cong người chuẩn bị phát động công kích.
“Mi là ai?”
“Ngươi không cần khẩn trương như vậy.”
Lâm Đông thuận miệng trấn an nói, nghĩ thầm xem ra đứa nhỏ này đã bị doạ sợ. Ở thành phố Lâm Sơn có quá nhiều nhân loại khiến con bé hoảng loạn rồi.
Cầm Âm không dám thả lỏng, càng thêm cảnh giác. Sau lưng bỗng xuất hiện một người lạ, dù là ai cũng sẽ như thế.
Nhưng phát hiện Lâm Đông không có khí tức người sống liền nhận ra hắn chính là Zombie.
“Ngươi tới lãnh địa của ta làm gì?”
Mặc dù không phải nhân loại, Cầm Âm vẫn phòng bị, bởi vì đồng loại, cũng có thể xâm lấn nha.
“Lãnh địa?” Lâm Đông nhìn chung quanh, không ngờ cô ta xem tòa nhà này là lãnh địa.
“Lãnh địa này của cô còn không lớn bằng phòng khách nhà ta.”
“... " Cầm Âm im lặng: "Ý của ngươi, lãnh địa của ngươi rất lớn?”
“Cũng không lớn lắm, ta thấy tư chất của ngươi không tệ, sau này làm thủ hạ của ta đi.” Lâm Đông nói thẳng, không quanh co lòng vòng.
Cầm Âm thi vương bị nhân loại áp bức, không có không gian sinh tồn thực lực vừa tới B+. Nhưng năng lực thức tỉnh của cô ta không tệ, là một hạt giống rất tốt.
Thành phố Giang Bắc không nuôi zombie nhàn rỗi. Thực lực yếu, có thể chậm rãi tiến hóa, nhưng là nhất định phải sống.
Nhưng Cầm Âm nhíu mày: "Ngươi mạo hiểm xâm nhập lãnh địa của ta, còn nói để cho ta làm thủ hạ của ngươi, ngươi cảm thấy ta sẽ đồng ý sao?"
“Ừ.” Lâm Đông gật đầu.
Không hổ danh là người làm nghệ thuật, phóng khoáng thích yêu tự do.
“Ngươi cũng không cần trả lời ngay, suy nghĩ thêm để tránh sau này hối hận.”
“Chuyện Cầm Âm ta đã làm, chưa bao giờ hối hận.”
Cầm Âm tiếp tục nói: "Hiện tại nơi này rất nguy hiểm, ta vừa mới giết chết không ít nhân loại, chắc bọn chúng sẽ nhanh chóng phái thức tỉnh giả tinh hạch đến đây, lúc đó ngươi có muốn đi cũng không được đâu.”
Cô ta chỉ có cấp B+, mà người thức tỉnh ở thành phố Lâm Sơn rất cường đại, có không ít cấp A cho nên đối với chuyện này có chút kiêng kỵ. Cẩn thận, đã trở thành thói quen của cô.
Lâm Đông lại không hề để ý: “Kẻ nên đi là đám nhân loại kia.”
Bên ngoài vang lên tiếng ong ong, hơn mười chiếc máy bay gắn camera đang cấp tốc bay đến, quan sát khu trung tâm thương mại không góc chết. Điều này có nghĩa là, có người thức tỉnh nhân loại đang tới.
“Nguy rồi! Bọn họ đã tới rồi!” Cầm Âm căng thẳng.
Lâm Đông cửa sổ lầu hai, ánh mắt quan sát bên ngoài, quả nhiên phát hiện xa xa nơi góc đường, bắt đầu xuất hiện nhân loại số lượng không ít, phải hơn trăm tên.
“Đây là một đội săn vua bình thường.”
Dẫn đầu đội là bốn gã thức tỉnh giả, đội trưởng cấp A, những người khác đều là nhân viên vũ trang não đan.
Nhờ có thuốc tiến hoá nhân loại lên thời kỳ não đan không ngừng nở rộ. Cầm Âm cũng đang quan sát đám nhân loại kia.
“Dẫn đầu là Phương Kiệt, người thức tỉnh hệ tinh thần cấp A, thực lực chỉ sau Lâm Sơn Tứ Hổ, phiền toái rồi.”
Lâm Đông cũng không để ý những thứ này, ngược lại mở miệng hỏi: "Cô đã từng nghe một bài hát chưa?"
“Bài gì?”
“Nhẹ nhàng nhấc hộp sọ lên.” Lâm Đông đáp.
Cầm Âm ngẩn ra, trước khi tận thế cô là một giáo sư âm nhạc. Từ khi thần trí tiến hoá, có thể nhớ lại vài mảnh ký ức trước kia. Nhất là phương diện âm nhạc, đã nghe qua không ít bài hát.
Nhưng bài hát Lâm Đông nói, cô cũng không có ấn tượng gì.
“Chưa từng nghe qua.”
“Chà, vậy lát nữa ta dạy cho ngươi.”