Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 248

Chương 248: Cứu ta

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 248: Cứu ta

Trong lòng gã nảy sinh cảm giác bất an mãnh liệt.

“Mày là…”

Nhưng không đợi gã nói xong, Lâm Đông vung tay lên lấy não đan ra, gã đàn ông kia cũng mềm nhũn ngã xuống đất.

Trong quá trình này, Lâm Đông thuận thế thu hồi thi thể, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.

Sau đó, hắn tiếp tục đi về phía nhà trệt có nhân loại.

Loại cảm giác này tựa như lúc đi dã ngoại, ở ven đường phát hiện cây ăn quả, thuận đường hái hai quả dại về ăn. Nơi này khá náo nhiệt, có bốn, năm người, vây quanh một chỗ đánh bài tú lơ khơ.

Phía sau còn có một đôi tình nhân nhỏ, dựa sát vào nhau nói chuyện yêu đương.

"Ông xã, mặc dù bây giờ là ngày tận thế, nhưng em cảm thấy chúng ta phải tổ chức một đám cưới, cuộc sống cần có cảm giác nghi thức."

“Được, đều nghe em, đến lúc đó anh phải thu hồi tặng lễ mới được.” Người đàn ông nghiêm trang nói.

“Ha ha.” Cô gái hé miệng cười, khuôn mặt kiều diễm.

“Đã tận thế rồi, còn muốn được tặng quà ư?”

“Chẳng phải đều để nuôi em sao?” Chàng trai nói rồi hôn lên mặt cô gái một cái.

Hai người tình nồng ý đượm, hưởng thụ tương lai tốt đẹp. Thật tình không biết, sinh mệnh của bọn họ, đang được đếm ngược.

Người trung niên đánh bài phía trước quay đầu lại: “Chậc chậc chậc, hai người có thể đừng diễn nữa được không, diễn ân ái, chết nhanh lắm.”

“Hừ, miệng lão thối quá. Dù có chết tôi cũng phải chết cùng chồng tôi.” Cô gái vẻ mặt ngọt ngào nói.

Lâm Đông thấy hai người tình cảm sâu sắc, không muốn quấy rầy bọn họ, nhưng nghe được cô gái nói những lời này, liền từng bước đến chỗ đó.

Có yêu cầu thì để hắn thoả mãn, còn ai làm người tốt hơn hắn nữa chứ?

Hắn đi tới phía sau cô gái, tiện tay thăm dò vào sọ não lấy não đan ra. Cổ cô gái mềm ra, đầu tựa vào vai chồng mình, hai mắt nhắm chặt, không động đậy nữa.

“Hả? Bà xã, em làm sao vậy?”

“Được rồi, nguyện vọng đạt thành.” Lâm Đông mở miệng nói.

Chàng trai kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn lại, nhưng vừa quay được một nửa chỉ nhìn thấy góc áo Lâm Đông rồi trước mắt tối sầm, thân thể ngã xuống.

Lâm Đông đã lấy não đan của gã ra.

“Hả?” Hai người ngã xuống đất đã thu hút mấy người đánh bài tú lơ khơ phía trước.

Bọn họ cùng quay đầu nhìn lại, phát hiện đôi nam nữ dựa sát vào nhau ngã xuống đất đã chết. Mà phía sau hai người họ lại có thêm một kẻ xa lạ. Hắn lặng lẽ không nói tiếng nào, chẳng biết xuất hiện từ lúc nào.

“Không tốt! Có kẻ xâm nhập!”

“Mau bắt tên kia!”

“Mọi người cùng tiến lên, chém chết hắn!”

“……”

Đám người này luống cuống tay chân, nhanh chóng đứng lên, rút ra binh khí tùy thân. Trong đó có một người đàn ông mập lùn, cầm trong tay trường đao hợp kim, miệng la to, là người đầu tiên vọt tới chỗ Lâm Đông.

Thực lực của bọn họ, cũng không kém công nhân bốc vác Trần Minh nhiều lắm.

Lúc này tựa như một con bướm đêm nhẹ nhàng, lao về phía ngọn lửa bốc lên.

Gã mập lùn vừa vọt tới một nửa, bị áp lực khó hiểu đè lên, thân thể trực tiếp tê liệt ngã xuống đất.

Lâm Đông chỉ dùng một tia sức mạnh thi vực đã giải quyết xong. Thấy gã chủ động chạy tới như vậy, thuận tay thu vào không gian trữ vật.

“Má nó.”

Đám người còn lại hít sâu một hơi, đôi mắt trừng lớn, vẻ mặt hoảng sợ.

“Quỷ thi!”

“Đây là một con quỷ thi!”

Mọi người mở miệng kinh hô, thật sự không ngờ thành phố Lâm Sơn lại có thứ này. Giết người vô hình khiến không ai phòng bị được.

“Mọi người chạy mau.”

“Chỉ có thức tỉnh giả tinh hạch mới có thể đối phó hắn.”

“Nhanh! Mau đi tìm đội trưởng.”

“……”

Mấy người họ như bị kích nổ, điên cuồng chạy trốn, không quan tâm gì cả. Thậm chí có trực tiếp tung người nhảy lên, đụng nát cửa sổ thủy tinh chạy trốn.

Nhưng thi vực của Lâm Đông đã triển khai, điên cuồng tản ra bên ngoài.

Vách tường nhà trệt, ầm ầm sụp đổ, hóa thành bột mịn. Hai nhân loại chạy chậm ngã xuống, máu tươi trào ra từ lỗ chân lông như bị cối xay nghiền ép.

Lúc này có bốn người nhanh chóng hướng chạy tới bên này, thực lực bọn họ khá mạnh, đều là người thức tỉnh tinh hạch.

“Ầm ầm!”

Người còn chưa tới, thì một quả cầu lửa cực lớn đã giáng xuống từ trên trời. Bay thẳng đến chỗ Lâm Đông, năng lượng nóng rực càng ngày càng đến gần.

Lâm Đông ngẩng đầu nhìn lên rồi dùng thi bắn người hỏa cầu ra, giống như gió thổi ngọn nến lập tức bị dập tắt.

Có bốn cái nhân loại là người thức tỉnh xuất hiện ở trước mặt hắn.

“May quá, anh tới rồi, tên này là quỷ thi, nhanh cứu chúng tôi!"

“Quỷ thi sao? Không cần sợ, trước hết để tôi dò xét xem hắn có năng lực gì.”

Gã trung niên cầm đầu là người thức tỉnh hệ tinh thần, lúc này tinh thần lực phát tán, hình thành một tấm bình phong đè ép đến.

Đó chỉ là một cuộc tấn công thăm dò, nhưng thi vực của Lâm Đông tiếp tục lan ra hoàn toàn nghiền ép tinh thần lực, bức trở về đầu gã.

“Á…” Tên đội trưởng này kêu thảm lên tiếng, cảm thấy đầu óc như nổ tung vô cùng đau nhức, trước mắt biến thành màu đen, trực tiếp hôn mê ngã xuống mặt đất.

“Hả? ??” Các đội viên trừng mắt, vẻ mặt mơ hồ.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Nhất là tên não đan ngây ra như phỗng.

Một giây trước còn tự nói với mình không cần sợ, kết quả trong nháy mắt gã liền ngất xỉu ngã.

“Quỷ thi này rất cường đại, không phải thứ chúng ta có thể ứng phó.”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay