Chương 245: Quá thảm
Trong công ty Tek, Diệp Giản kinh hồn bạt vía, gã dùng máy bay không người lái quan sát hướng đi của Lâm Đông. Tuy nói Lâm Đông đến nơi tránh nạn, nhưng cũng phải bảo đảm hắn không đến tiêu diệt gã.
Thấy vạn chúng tang thi về tổ, một lần nữa khôi phục bình tĩnh, mới thoáng yên tâm một chút.
Mà trận chiến phát sinh ở nơi trú ẩn, cũng bị hắn ghi lại.
“Thảm! Quá thảm!”
Diệp Giản liên tiếp lắc đầu, nhìn thấy nơi tránh nạn của nhân loại táng thân trong miệng quái vật. Bọn họ gào khóc, bất lực lại bàng hoàng, khiến tâm trạng người ta lao xuống đáy vật.
Lâm Đông và Thanh Lân chiến đấu với nhau, cảnh tượng này vô cùng chấn động.
“Đáng tiếc.” Lâm Đông lại thắng.
“Khi sức mạnh của họ tiếp tục tăng lên, mối đe dọa đối với công ty ngày càng lớn.” Điều này làm cho Diệp Giản càng đau đầu.
Trong trận chiến gã nhìn thấy Từ Diên Thanh, và mấy chục con quái vật sinh hóa đối chiến.
Mặt khác, còn có tang thi tinh nhuệ át chủ bài, tế bào sinh trưởng, xương cốt cứng rắn, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, mọi việc đều thuận lợi.
Đối với việc này, Diệp Giản thoáng có chút áy náy: “Việc này hoàn toàn không thể trách tôi......”
Trong lòng gã nói thầm, nhưng đây cũng có một chuyện tốt, thông qua việc quan sát trận chiến thu được số liệu của các số liệu thực chiến của virus G, điều này rất hiếm có được.
“Đợi lát nữa lại phải cho mọi người trong hội nghị xem, để lấy lại thể diện mới được.”
Diệp Giản đã nghĩ kỹ làm sao xử lý chuyện này, gã ngồi trên ghế khởi động thiết bị VR tiến vào phòng họp giả định.
Vẫn giống như lần trước, trước mắt tối sầm, cảnh tượng chung quanh biến ảo, rồi xuất hiện trong phòng họp.
Ở khu vực Long Quốc, mỗi khi đến cuối tháng, đều sẽ mở một cuộc hội nghị tiến hành báo cáo công tác gần đây.
Người chủ trì lần này là Vương Vinh, phụ trách khu vực Long Quốc.
“Người phụ trách các công ty đều đến rồi chứ?” Ánh mắt Vương Vinh quét qua một vòng.
“Đến rồi.” Người chung quanh liên tục gật đầu, đáp lại.
Vương Vinh thấy thế khẽ mỉm cười: “Tốt lắm, mọi người có thể đến đông đủ đã xem như thành công, ít nhất lại sống thêm một tháng.”
“Ặc... " Diệp Giản xấu hổ, nghĩ thầm suýt nữa gã chết rồi.
Ánh mắt Vương Vinh thuận thế nhìn về phía gã: “Diệp Giản, lần này anh là người đầu tiên nói đi.”
“Được rồi.” Diệp Giản xấu hổ gật đầu.
Thông qua mấy lần hội nghị trước, tất cả mọi người đều hiểu được, thành phố Giang Bắc có một Thi Vương cường đại, tình huống không hề lạc quan.
“Khụ! Công ty chúng tôi, gần đây không có chuyện gì, tất cả phát triển bình thường." Diệp Giản nói.
“Hả?” Ánh mắt người chung quanh kinh ngạc, không giống trong tưởng tượng.
“Diệp tổng, chắc anh lại không làm hỏng nó chứ?”
“Thi Vương kia sao rồi?”
“Rốt cuộc có xử lý hay không? Không phải nhờ Liễu tổng đi hỗ trợ.”
“…….”
Mọi người nghị luận, lại không ai chú ý đến Liễu Bạch Nguyệt đang cúi thấp đầu, mất đi vẻ kiêu ngạo lúc xưa.
Vương Vinh nghe nói phát triển bình thường, cũng cảm thấy rất bất ngờ: “Lần trước tổng bộ điều tới virus G nhỉ? Số liệu thí nghiệm thế nào rồi?”
“Ặc...... đã tiêm toàn bộ cho đối tượng thí nghiệm, hiệu quả không tệ, có thể lập tức truyền số liệu về tổng bộ.” Diệp Giản chậm rãi nói.
Vương Vinh nhướng mày, cảm thấy lần này được: “Có tiến bộ hơn lần trước.”
“Không ngờ nhanh như vậy đã tìm được đối tượng thí nghiệm, đáng khen ngợi.”
“Khụ! Cái kia...... Cũng không phải chúng ta tiêm.” Diệp Giản bổ sung một câu.
“ ??? ?”
Lúc này Vương Vinh đầu đầy dấu chấm hỏi, cảm giác không đúng lắm.
"Vậy là ai tiêm?"
"Phải hỏi Liễu tổng thành phố Lâm Sơn chúng ta, Từ Diên Thanh là thủ hạ đắc lực của cô ấy lại rất dũng mãnh. Lấy đi một nửa số virus G tồn kho rồi dùng cả, ngay cả bản thân cũng không tha.” Diệp Giản nói bằng giọng điệu kỳ lạ.
Liễu Bạch Nguyệt cau mày, hai tay nắm chặt đến mức trắng bệch, có thể thấy được trong lòng cực kỳ tức giận.
Những người phụ trách khác đều kinh ngạc, bọn họ đều biết hậu quả của việc tiêm vào virus G, sẽ biến thành quái vật sinh hóa. Hơn nữa lộ ra tiềm chất thân thể, hoàn toàn là không thể nghịch đảo.
“Ác như vậy, lại tự tiêm cho mình?”
“Lâm Sơn Tứ Hổ...... Liễu tổng, thủ hạ của cô là hổ thật sự.”
"Ừ, quả thật dũng mãnh..."
“…….”
Liễu Bạch Nguyệt nghe xong tức đến mức nổ tung, song quyền còn nắm chặt hơn.
“Từ Diên Thanh vì giết chết Thi Vương nên mới tự nguyện tiêm virus G.”
“Vậy cuối cùng xử lý xong chưa?” Một người phụ trách tò mò hỏi.
"..." Liễu Bạch Nguyệt lại rơi vào trầm mặc, cô hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm tình, nói ra sự thật.
“Lần trước nói sẽ giúp Diệp Giản thanh trừ Thi Vương. Kết quả phái ra hai tiểu đội, bao gồm La Thiến, lúc ấy cô ta tự cho là diệt được Lâm Đông, kết quả sai sót gây nên hậu quả nghiêm trọng.
Còn có Từ Diên Thanh, mặc dù biến thành quái vật sinh hóa, cũng táng thân trong tay Lâm Đông.”
“Hai tiểu đội bị tiêu diệt.”
“Trời.”
Người phụ trách chung quanh nghe thế không hiểu sao muốn cười. Nhưng đây là một chuyện bi thảm, họ được đào tạo chuyên nghiệp nên nhịn cười được, nếu không lại vẻ không tôn trọng đồng nghiệp.