Chương 243: Đại chiến kết thúc
Nhất là Thi Anh, gã chỉ có thực lực cấp A+, tuy rằng thiên phú không thấp, nhưng cuối cùng kém người ta. Làn da gã bắt đầu rạn nứt, lỗ chân lông giống như bị kim đâm, không ngừng tràn ra máu đen, trong nháy mắt liền biến thành một hồ lô máu.
Nếu không phải năng lực khôi phục của Thi Anh cường đại, chỉ sợ sẽ bị Thi Vực làm nổ tung.
“Hống!” Miệng gã phát ra tiếng rít nhọn, có vẻ cực kỳ thống khổ.
Mà thân hình Trình Lạc Y xông lên phía trước.
"Còn nhớ mẹ mày chết như thế nào không?"
Thi Anh bị Thi Vực khống chế, di chuyển khó khăn thấy bị tấn công thì không tránh được.
“Cha nuôi, cứu con!”
“... " Thanh Lân cắn chặt hàm răng: "Bây giờ đã biết gọi cha nuôi rồi sao?” Nhưng hiện tại bản thân gã còn khó bảo toàn, vốn không rảnh bận tâm.
Trình Lạc Y đánh vào đầu Thi Anh, lực lượng cường đại đủ để giết chết tang thi cấp A+. Rầm một tiếng, đầu Thi Anh nổ tung, máu đen hóa thành sương mù bay tán loạn. Một tinh hạch từ trong đó bay ra, tinh hạch hệ tinh thần cấp A+ rất hiếm.
“Cái này cũng phải cảm tạ Thanh Lân, bồi dưỡng hắn đến cấp A+.” Trình Lạc Y lẩm bẩm.
“Hả? ??” Thanh Lân nhất thời mặt đầy dấu chấm hỏi, tình cảm thương mến là giúp các ngươi nuôi sao?
“Đi chết đi!”
Gã dung hợp thú biến dị, khí lực mạnh mẽ, chống đỡ lực lượng thi vực, một quyền đánh tới Trình Lạc Y. Trình Lạc Y cũng không né tránh, dùng khuỷu tay đấm mạnh một kích.
Hai lực lượng đều đã vượt qua cấp S vô cùng cường hãn. Thanh Lân cảm thấy cánh tay bị phản ngược, nhưng gã không chống cự. Mượn sức mạnh này nhanh chóng lui về phía sau, ý đồ thoát ly khỏi phạm vi thi vực.
“Muốn chạy sao?” Lâm Đông lập tức đuổi theo.
Thanh Lân liếc mắt nhìn: “Ngăn hắn lại!”
“Hống!” Một tiếng rít gào thật lớn vang lên, chính là tang thi quái vật biển sâu được Thanh Lân nuôi nấng, thân hình khổng lồ chắn trước mặt Lâm Đông.
Nó dùng sinh mệnh, yểm hộ Thanh Lân lui về phía sau.
Khi thi vực của Lâm Đông phủ xuống, cự quái bị chèn ép nát bét. Tựa như rơi vào máy xay sinh tố, bị quấy thành nước ép.
Khi thịt vụn bay tứ tung, quả thật đã giúp Thanh Lân tranh thủ được một chút thời gian.
Gã lui rất nhanh muốn thoát khỏi nơi đây, kỳ thật khi Lâm Đông thoát được thì gã đã chẳng còn lòng dạ tham chiến nữa.
“Cái này còn đánh cái rắm gì?”
Để lại núi xanh, không sợ không có củi đốt, chỉ cần trốn về biển sâu, sẽ không ai có thể tìm được mình. Về phần thế lực thủ hạ, còn có thể chậm rãi thành lập lại. Đợi sau này tìm được cơ hội sẽ quay lại sau.
Trong nháy mắt, Thanh Lân chạy xa mấy trăm mét, đã thoát khỏi phạm trù thi vực, thân thể cũng nhẹ đi.
“Phù…” Gã thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm tuy rằng đối diện thực lực đẳng cấp mạnh hơn gã nhưng về tốc độ chạy trốn lại không am hiểu.
Thanh Lân dùng tốc độ cực nhanh, hai chân xuất hiện tàn ảnh, chạy trốn như một cơn lốc. Ngày sau thịt vụn rơi xuống, Lâm Đông ngước mắt nhìn, phát hiện Thanh Lân đã chạy ra thật xa.
“Tang thi thành phố Tân Hải đều am hiểu chạy trốn như vậy sao?”
Lúc này tim Thanh Lân vọt lên cổ họng, khẩn trương tới cực điểm. Theo bản năng quay đầu lại nhìn, phát hiện Lâm Đông còn chưa đuổi theo.
Nhất thời trong lòng mừng như điên, cảm giác có hi vọng chạy trốn.
Nhưng ngay khi ggã quay đầu lại quan sát, không chú ý tới phía trước có một thân hình cao to từ sau gốc cây đại thụ đi ra. Tựa hồ đã mai phục ở đây rất lâu, đôi mắt lé oán hận nhìn chằm chằm gã.
“Mày đạp táo của tao đúng không?”
…….
Tôn Tiểu Cường tiến vào trạng thái cuồng hóa, giơ tay đánh Thanh Lân.
Thanh Lân còn đang đắc chí lại cảm thấy bên tai kình phong gào thét. Đợi gã nhận ra đã muộn, quay đầu liền thấy Tôn Tiểu Cường phẫn nộ vung nắm đấm.
“Rầm.”
Một quyền này đập mạnh vào mặt Thanh Lân, trải qua trận chiến trước đó đã khiến gã kiệt sức, trọng thương, liền bị đánh bay mấy chục mét.
“Nguy rồi!”
Thanh Lân cảm thấy không ổn, trúng một quyền cũng chẳng sao điểm quan trọng là lỡ mất thời cơ chạy trốn tốt nhất. Gã muốn đứng dậy lại bị áp lực khổng lồ đè xuống.
Thanh Lân bị thi vực bao phủ, thân thể gã nặng nề, giống như rơi vào vũng bùn. Sau một khắc, Lâm Đông đã xuất hiện ở bên cạnh gã.
“Đáng giận!” Trong lòng Thanh Lân xám xịt, đôi mắt oán hận nhìn về phía Tôn Tiểu Cường, vừa rồi rõ ràng có cơ hội chạy trốn, đều do tên ngốc này cả.
Nhóm thủ hạ của Lâm Đông từ bốn phương tám hướng chạy tới, trong đó có cả Tanker, Tiểu Bát, Tiến sĩ, Tiểu Hắc. Còn có Chậu Hoa giết địch nhiều nhất trong trận chiến này và Nấm Nhỏ.
Phía sau là quân đoàn tinh nhuệ át chủ bài hung mãnh.
Vạn chúng tang thi vây quanh Thanh Lân chật như nêm cối, cho dù mọc cánh cũng khó bay.
"Cuối cùng là... thua sao?"
Ánh mắt Thanh Lân càng lúc càng ảm đạm, bá chủ bên bờ biển cuối cùng cũng sẽ chết ở đây.
“Hống!” Một đám tang thi gào thét, sắc mặt phấn khởi, xông lên xé Thanh Lân thành mảnh nhỏ.
Từ nay gã sẽ hoàn toàn biến mất trên cõi đời này, dưới đất chỉ còn mấy miếng vảy màu xanh chứng minh gã từng tồn tại. Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, một cuộc đại chiến chính thức kết thúc.