Chương 237: Qủa là rất mạnh
Năng lực của hải yêu khiến người ta không thể động đậy là một loại khống chế tinh thần. Quái vật hệ tinh thần có thể thông qua các loại phương tiện truyền thông, ví dụ như âm thanh, ánh mắt, hoặc là một động tác ám chỉ, liền có thể quấy nhiễu nhân loại hoặc khống chế hiệu quả.
Quái vật khác nhau, thủ pháp giết người khác nhau.
Nhưng Tôn Tiểu Cường không sợ nhất chính là những thứ này, gần như là miễn dịch hệ tinh thần. Cú đấm của hắn đánh bật mấy con zombie ra đằng sau, rồi xông vào rừng rậm phát hiện một con rắn rất dài giấu mình trong bụi cỏ.
Đó chính là cái đuôi của hải yêu, Tôn Tiểu Cường không quan tâm, trực tiếp đi lên phía trước. Đẩy đám cỏ dại kia ra, quả nhiên nhìn thấy một đôi mắt màu vàng tươi.
“Hả?”
Hải yêu này ngẩn ra, nghĩ thầm nhân loại này cả gan thế? Nó vội vàng phát động tinh thần lực, đồng tử hình thoi nhìn chằm chằm, lại phát hiện đôi mắt lé đối diện cũng đang nhìn mình chăm chú.
“Mày nhìn cái gì?”
Tôn Tiểu Cường mặt lộ vẻ kỳ quái, giơ tay đánh một quyền mạnh mẽ qua đánh nát đầu Hải Yêu. Cứ như vậy, hắn không ngừng đồ sát quái vật trong rừng rậm, ngoại trừ hải yêu, còn có một số thi nhân ngư, cũng chết trong tay hắn.
Nhân loại giảm được áp lực, lần nữa tổ chức phòng thủ hiệu quả.
Tôn Tiểu Cường đang giết, không ngừng thu hoạch sinh mệnh quái vật hệ tinh thần, bỗng dưng cảm nhận được cỗ khí tức khác thường.
Tràn ngập áp lực, trong lòng cảm thấy sợ hãi. Tôn Tiểu Cường vốn không nhạy với chuyện này nhưng cổ khí tức này thật sự quá mạnh mẽ.
Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện một thân ảnh cao lớn xuất hiện ở trong rừng. Gã nửa người nửa thú, cơ bắp cuồn cuộn cũng có đôi mắt màu vàng tươi, lóe ra hào quang hung lệ, trông vẻ mặt vô cùng phấn khởi.
Chính là bá chủ của thành phố Tân Hải - Thanh Lân.
Hắn nhìn chằm chằm Tôn Tiểu Cường, lộ ra một nụ cười suy ngẫm: “Tên nhân loại này thật khác biệt…”
Tôn Tiểu Cường tương đối lỗ mãng, căn bản không nghĩ nhiều như vậy, nhìn thấy quái vật phía sau thì chạy thẳng đến chỗ gã.
Thanh Lân nghiêng đầu đánh giá: “Chỉ là chỉ số thông minh không cao.”
Gã đưa tay lên đánh về phía trước, sức mạnh cường đại khiến cả không khí cũng phát ra tiếng nổ liên thanh.
Tôn Tiểu Cường cũng không né tránh, giơ quyền đấm lại
“Rầm.”
Hai quyền giao nhau, phát ra một tiếng trầm đục, khí kình mãnh liệt tản ra bốn phía.
Nhưng cánh tay Tôn Tiểu Cường bị đau, cảm thấy một cỗ lực lớn đánh úp lại, thân thể như diều đứt dây, bay ngược ra xa mấy chục mét, nặng nề ngã xuống đất.
Cái bọc sau lưng bị rách bươm, vài quả táo lơ lửng giữa không trung rồi rơi xuống, lăn đầy mặt đất. Trong đó có một trái lăn đến chân Thanh Lân.
Thanh Lân thuộc về sinh vật ăn thịt, táo đối với gã mà nói, không khác gì cỏ dại. Gã vốn không quan tâm, nhấc chân giẫm xuống, gẫm nát bét trái táo.
Việc làm đó tựa như giẫm nát trái tim Tôn Tiểu Cường.
Tôn Tiểu Cường vốn đang đau nhức, thấy thế đôi mắt trừng lớn nhìn chằm chằm: "Quả táo của tôi..."
Tôn Tiểu Cường thở gấp, bắt đầu thở hổn hển, đôi mắt ẩn chứa sự phẫn nộ tột cùng: “Đi chết đi!”
Thân thể hắn rung động, hoàn toàn tiến vào trạng thái cuồng hóa. Nhảy lên khỏi mặt đất lần nữa lao tới Thanh Lân.
“Chà, hoá ra hoàn toàn không có IQ.” Thanh Lân phát hiện vừa rồi đã đánh giá cao hắn.
Thấy Tôn Tiểu Cường tới gần, Thanh Lân lại phất tay đánh một quyền rầm một tiếng lại đánh bay Tôn Tiểu Cường mấy chục mét, thân thể tựa như bao tải rách, ngã xuống đất.
“Đau quá......”
Tôn Tiểu Cường liên tục gặp phải trọng kích, lục phủ ngũ tạng bị xô lệch. Cảm giác chấn động mãnh liệt truyền đến, thân thể đã bị thương.
Chênh lệch giữa hai người thật sự quá lớn.
Tôn Tiểu Cường trong lòng ngột ngạt, gã kia giẫm nát quả táo của hắn. Tiếc là đánh không lại, chỉ có thể lăn lộn trên mặt đất, tủi thân khóc.
“Hu hu hu hu......”
“Ngu ngốc.” Thanh Lân lộ vẻ khinh bỉ, cất bước tiến lên, muốn giải quyết triệt để.
Nhưng gã đi chưa được mấy bước, bỗng nhiên lại dừng lại.
“Hả? Cái gì vậy?”
Giương mắt nhìn về phía chân trời, tựa hồ có một mảnh mây đen bay tới, nhưng đó không phải là mây đen mà là quạ đen dày đặc.
“Xem bạn ta là bóng đánh golf ư? Quá đáng rồi đó.” Bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên.
Thanh Lân quay đầu nhìn lại, phát hiện bên cạnh Tôn Tiểu Cường, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một người. Khuôn mặt hắn anh tuấn, ánh mắt hờ hững, trên người không có khí tức, lại làm cho người ta có cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
“Là ngươi!” Thanh Lân nhíu mày thật sâu, đã nhận ra hắn.
Tôn Tiểu Cường ngẩng đầu ngóng nhìn, thấy khuôn mặt Lâm Đông kia, nhất thời vô cùng cảm động, không khỏi rơi lệ.
“Lâm Đông... Hu hu hu…” Khi chiến trường đang căng thẳng, vương giả chân chính đã xuất hiện.
Trong mắt Lâm Đông loé lên tia sáng đỏ, phát tán ra xung quanh với áp lực tuyệt đối tựa như thuỷ triều thổi quét qua, cây cối trong rừng nổ tung.
“Đúng là rất mạnh.” Thanh Lân trước kia chỉ nghe nói, hôm nay rốt cục đã thấy tận mắt.
Gã lập tức tập trung, năng lượng màu xanh quanh thân được phát động. Tựa như nước biển dâng trào, tầng tầng lớp lớp sóng lớn trải rộng về phía trước. Đây là năng lực không chế nước mà Thanh Lân có được sau khi dung hợp với quái vật biển, Triều Sinh.
Hai đại Thi Vương đánh nhau, cây cối bị nghiền ép. Cả không khí cũng kêu gào, đất đá sụp đổ tạo ra vô số khe rãnh kéo dài.
Lâm Đông vừa xuất hiện, đã biến thành tiêu điểm chiến đấu. Mọi người bên ngoài quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.
“Là hắn!”
“Bá chủ tang thi thành phố Giang Bắc!”
"Anh ấy... anh ấy có đến giúp không?"
“Chắc là không, xui nữa thì đến thu hoạch.”
“Ặc, cái này......”