Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 230

Chương 230: Ăn bánh quy

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 230: Ăn bánh quy

Thanh niên đang cẩn trọng đào xương, trong lòng vui vẻ. Gã có chút thích cô gái này, nghĩ không chừng có thể đả động đến trái tim thiếu nữ của cô gái, lấy thân báo đáp mình.

Nhưng đúng như thanh niên suy nghĩ, cô gái quả thật có ý định lấy thân báo đáp. Ánh mắt Điềm Điềm hơi ngưng tụ, bụng nứt ra ra một cái xúc tu đâm vào sau lưng thanh nhiên.

Những cái xúc tu nhanh chóng phồng lên, căn nuốt máu thịt của ký chủ rồi bành trướng trong thân thể thanh niên. Cả người gã rung lên liên hồi, vẻ mặt thống khổ rất nhanh biến mất, sắc mặt cũng trở nên âm trầm.

“Đi ký sinh những người khác đi.” Điềm Điềm lạnh lùng mở miệng nói.

“Vâng.” Thanh niên bình tĩnh đáp ứng, xoay người đi về phía chỗ tránh nạn.

Chỉ cần máu thịt sung túc, bọn họ có thể nhanh chóng trưởng thành. Một nhân hai, hai sinh bốn, lấy bội số hình học tăng lên, tốc độ truyền bá phi thường khủng bố.

Sau khi quái vật ký sinh còn lấy được ký ức ký chủ, hoàn toàn quen thuộc với những mối quan hệ của ký chủ, thuận tiện tìm kiếm mục tiêu ký sinh kế tiếp.

Ví dụ như người thanh niên kia, lựa chọn mục tiêu kế tiếp chính là mẹ ruột gã. Bởi vì tình thân luôn dễ tiếp cận hơn.

…….

Điềm Điềm cũng trở về nơi trú ẩn, cô hoàn toàn nắm giữ nhược điểm của nam giới, lợi dụng ưu thế của bản thân, tiếp cận đối phương ví dụ như sắc đẹp.

Trong nơi tránh nạn, có nhà ở do người thức tỉnh hệ thổ dựng lên. Cũng có rất nhiều doanh trướng tạm thời, người đến người đi, rộn ràng nhốn nháo.

“A? Điềm Điềm, em về nhanh thế?" Một gã đại hán kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, vừa rồi em không cẩn thận bị trật chân, đau quá......” Điềm Điềm nhíu mày, lộ ra vẻ mặt đau khổ khổ, nhìn qua thật khiến người ta thương xót.

Đại hán vội vàng nói: “Khéo quá, trước ngày tận thế anh là bác sĩ xoa nắn xương cốt, để anh giúp em xem.”

"Cảm ơn."

Điềm Điềm trực tiếp nói cảm ơn, cũng làm bộ khập khiễng, đi tới bên cạnh đại hán, một tay ôm cánh tay gã, thân thể dựa vào người gã.

“Ặc…” Gã đại hán cảm nhận được sự mềm mại, vẻ mặt không khỏi ngẩn ra.

Rõ ràng cảm giác được sự ngọt ngào này đang ám chỉ điều gì.

“Chẳng lẽ mình hấp dẫn lớn như vậy sao?” Nhưng gã lớn tuổi như vậy có xứng với cô bé nhà người ta không. Nếu để người khác biết, sẽ dễ dàng nói ra nói vào. Nhưng nghĩ lại, bây giờ đã tận thế còn ai quản nhiều như vậy?

Vì thế gã ta thuận thế ôm eo ngọt ngào, đi vào tòa nhà bên cạnh. Kết quả cuối cùng như thế nào, tất nhiên không cần nhiều lời.

Nhưng Điềm Điềm không ký sinh vào đại hán mà ăn sạch sẽ, bởi vì có đầy đủ lương thực mới có thể phân liệt ra quái vật mới.

“Hả?” Nhưng lúc này, Tôn Tiểu Cường vừa khéo đi ngang qua cửa.

Vì hắn là người thức tỉnh nên thính giác vô cùng nhạy cảm, đã bắt được tiếng chẹp chẹp rất nhỏ, tựa như đang nhai nuốt thứ gì đó.

“Sao lại quen tai như vậy? Hình như đã từng nghe ở đâu rồi.” Tôn Tiểu Cường gãi gãi đầu, rất nhanh nhớ tới, lần trước khi phát hiện quái vật Cố Vi cũng phát ra âm thanh này.

“Không thể nào, không thể nào! Chẳng lẽ lại có quái vật xâm lấn nữa à?” Hắn trực tiếp đi tới đẩy cửa ra.

Trong phòng Điềm Điềm ngồi trên giường, bụng hơi phồng lên, trong không khí tràn ngập mùi tanh nhàn nhạt.

“Vừa rồi cô ăn gì đấy?” Tôn Tiểu Cường nói thẳng, đôi mắt lé sững sờ nhìn cô.

“Tôi…” Ánh mắt Điềm Điềm chuyển nhanh, biết hắn là người thức tỉnh số 2 của khu tránh nạn, không dễ đối phó, may mắn chỉ số thông minh không tốt, tương đối dễ lừa.

Đôi mắt quét qua, vừa khéo phát hiện trên bàn có mấy bịch bánh quy tròn: “À... Đúng rồi, tôi vừa ăn bánh quy, anh có muốn ăn một chút không?”

“Có chuyện tốt như vậy sao?” Tôn Tiểu Cường vui vẻ, nghe được có ăn, nhất thời đem chuyện quái vật vứt ra sau đầu.

“Tôi không khách sáo nhé.” Hắn ta bước vào cửa, xé gói bánh quy và bắt đầu ăn. Trong đó có vị táo đỏ, vị hành lá, vị đậu phộng, thậm chí còn có vị chocolate, ăn vào rất thơm ngọt.

Điềm Điềm nhìn chăm chú hắn, từng bước từng bước đi về phía hắn, thầm nghĩ không hổ danh là kẻ ngốc, quả nhiên dễ bị lừa.

Hơn nữa Tôn Tiểu Cường đẳng cấp không thấp, nếu như ăn thịt hắn, thực lực sẽ tăng lên không ít. Như thế mới có thể phân chia ra nhiều cá thể con, đây đúng là cái bánh thơm ngon.

“Mi ăn bánh bích quy, ta ăn mi.”

Lời thì thầm ngọt ngào đến từ sau lưng Tôn Tiểu Cường. Nhưng hắn chỉ lo cúi đầu ăn, căn bản không hề phát hiện, không khỏi âm thầm đắc ý.

Ngay khi ả muốn động thủ đánh lén, Tôn Tiểu Cường bỗng nhiên quay đầu lại, khóe miệng dính đầy vụn bánh quy, nhìn thẳng về phía ả. Vẻ mặt Điềm Điềm sửng sốt, cảm giác không ổn, chẳng lẽ bị phát hiện?

“Anh, anh muốn gì?”

“Có nước không? Khát.” Tôn Tiểu Cường nói.

“... " Điềm Điềm hết sức im lặng, đành phải xoay người đi, rót nước giúp hắn.

“Ực ực ực.” Tôn Tiểu Cường nâng ly nước lên, uống mấy ngụm nước lớn.

Điềm Điềm âm thầm quan sát hắn, hồi nãy đánh lén thất bại, suýt chút nữa là bại lộ, xem ra vẫn phải dùng cách cũ.

“Anh Tiểu Cường, anh có mệt không? Có muốn em mát xa giúp anh không?”

“Được đó.” Tôn Tiểu Cường cảm thấy việc này cũng không tệ, rất sảng khoái đồng ý.

Điềm Điềm nghe vậy khóe miệng hơi vểnh lên, lộ ra nụ cười âm trầm, thầm nghĩ cho dù là kẻ ngốc, cũng có được dục vọng nguyên thủy. Cô đi tới một bên, đầu tiên là cởi áo khoác, lộ ra áo ba lỗ bên người, dáng người quyến rũ để lộ ra trước mắt người khác.

Tôn Tiểu Cường kinh ngạc nhìn, không biết vì sao, bỗng nhiên hoài niệm lúc uống sữa ở cô nhi viện.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay